Chương 4: Chuẩn Bị Bẫy Ngầm, Mua Dây Buộc Mình
Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng Lục Minh dài ngoằng lên vách tường ẩm mốc của căn lán trại.
Hắn ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre, trước mặt là tấm bản đồ rách nát mô tả hệ thống thông phong ngầm của mỏ quặng số bảy. Dưới góc nhìn của một kẻ cẩu đạo, bản đồ này không đơn thuần là một con đường thoát thân, mà nó giống như một bài toán tử sinh cần phải giải quyết bằng sự tỉ mỉ đến từng ly từng tí.
"Đường ngầm phía tây dài khoảng ba dặm, thông ra vách núi U Minh. Theo ghi chép, nơi đó từng là một động phủ phế tích từ thời thượng cổ, nhưng sau nhiều trận động đất, lối vào đã bị vùi lấp và biến thành nơi ẩn náu của đám Thiết Giáp Chuẩn — loài yêu thú cấp thấp thích sống nơi ẩm ướt."
Lục Minh lẩm bẩm trong miệng, ngón tay thô ráp miết nhẹ lên vệt mực mờ nhạt trên trang giấy.
Thiết Giáp Chuẩn tuy chỉ là yêu thú Luyện Khí kỳ cấp thấp, da dày thịt béo, độc tính trên móng vuốt không quá mạnh, nhưng chúng lại có thói quen sống bầy đàn. Nếu đối đầu trực diện, dù hắn có tu vi Luyện Khí tầng ba cũng chỉ có thể biến thành mồi ngon cho chúng xé xác.
Đó là lý do tại sao một kẻ cẩu đạo như Lục Minh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lao đầu vào hiểm địa khi tay trắng.
Hắn thu bản đồ lại, cất kỹ vào góc tối của túi trữ vật, sau đó chậm rãi đưa tay chạm vào đان điền.
Vù...
Tâm niệm khẽ động, chiếc đỉnh đồng màu đen xì khẽ chấn động một cái. Từ bên trong đỉnh, một luồng ôn lương chi khí tỏa ra, mang theo năng lượng tinh khiết ngưng tụ thành hình.
Hắn muốn dùng đỉnh đồng để chuẩn bị "đồ chơi".
Mấy ngày qua, ngoài việc làm phu mỏ ban ngày, ban đêm Lục Minh lén lút thu gom những vật phẩm bỏ đi từ khu tạp vật của Triệu gia: mấy thanh sắt phế liệu từ gọng xe cút kít, vài mảnh bùa chú rách đã cạn linh khí, và một ít chu sa kém chất lượng mua rẻ từ tay đám tán tu nghèo túng.
Dưới sự tinh luyện nghịch thiên của đỉnh đồng, những thứ rác rưởi ấy lập tức lột xác.
Xoẹt!
Lục Minh vẫy tay, từ trong đỉnh đồng rơi ra ba lá Liệt Diêm Phù sắc đỏ rực rỡ. Bề mặt bùa chú không còn mờ nhạt như hàng chợ nữa, mà lấp lánh những đường vân chu sa tinh tế, ẩn chứa một uy lực khủng bố đủ sức thổi bay một khối đá lớn.
Tiếp đó là một thanh Hắc Thiết Đao dài chừng tấc rưỡi, nhỏ gọn nhưng sắc bén như nước. Lưỡi đao lóe lên một tầng u quang lạnh lẽo, rõ ràng đã được cường hóa đến mức cực hạn của cấp độ hạ phẩm pháp khí.
"Có những thứ này trong tay, tỷ lệ sống sót khi đi qua đường ngầm đã nâng lên được bảy phần."
Lục Minh cầm lấy thanh Hắc Thiết Đao, cảm nhận sức nặng vừa vặn trong lòng bàn tay. Hắn không hề có ý định dùng nó để đi tranh bá thiên hạ hay chém giết kẻ thù khắp nơi. Đối với hắn, pháp khí hay bùa chú chỉ có một mục đích duy nhất: Bảo vệ cái mạng nhỏ của mình khi thời thế ép buộc phải động thủ.
Đúng lúc này, bên ngoài lán trại bỗng vang lên những tiếng động là thường.
Sột soạt... rầm...
Không phải tiếng bước chân của đám giám thị tuần tra, mà là một thứ âm thanh lén lút, giống như móng vuốt cào cấu vào vách đất, kèm theo một mùi hôi thối tanh nồng xộc thẳng qua khe cửa sổ rách nát.
Lục Minh biến sắc. Hắn thu thu toàn bộ pháp khí vào người trong chớp mắt, nhịp thở thu lại đến mức gần như ngưng đọng, lặng lẽ ẩn mình vào góc tối của căn phòng.
Ngay sát vách lán trại, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, mang theo hơi thở lạnh lẽo của yêu thú.