Chương 33

23 phút đọc
4,559 từ
7 lượt xem

Mọi thứ cứ thế đều đặn trôi qua trong một nhịp sống tưởng như không có gì thay đổi.

Mỗi ngày, Khôi Nguyên vẫn ở bên Tử An từ sáng đến tối, cùng bác sĩ theo dõi từng chỉ số, từng phản xạ nhỏ và từng thay đổi dù mong manh nhất. Yên Nhi vẫn đi học như bình thường, sau giờ học sẽ đến bệnh viện ngồi cạnh ba An, kể cho cậu nghe chuyện lớp học, bạn bè và những điều vụn vặt trong ngày. Phương Linh cùng Minh Quân vẫn thường xuyên qua lại, thay nhau lo cho ba mẹ Tử An, hỗ trợ công việc của quỹ Mầm Màu và xử lý những việc mà cậu chưa thể tiếp tục.

Sáu tháng trôi qua.

Cơ thể Tử An đã hồi phục tốt hơn rất nhiều so với thời điểm vừa gặp tai nạn. Các vết thương bên ngoài gần như không còn đáng ngại, chức năng hô hấp, tuần hoàn và tiêu hóa đều ổn định. Sau nhiều lần kiểm tra, bác sĩ xác nhận cậu không còn cần tiếp tục nằm viện dài ngày, có thể trở về nhà để chăm sóc trong môi trường quen thuộc, chỉ cần bảo đảm đầy đủ thiết bị theo dõi, chế độ dinh dưỡng và vật lý trị liệu theo đúng hướng dẫn.

Ngày nhận được thông báo ấy, mẹ Tử An vừa vui vừa lo.

Bà đã chờ ngày con trai được trở về nhà suốt nửa năm, nhưng khi thật sự nghe bác sĩ nói có thể làm thủ tục xuất viện, đôi mắt lại lập tức đỏ lên.

“Đưa thằng bé về nhà thật sao bác sĩ?”

“Vâng.” Bác sĩ nhẹ nhàng đáp. “Tình trạng của bệnh nhân hiện tại đã ổn định. Việc trở về môi trường quen thuộc cũng có thể hỗ trợ quá trình kích thích ý thức, miễn là gia đình thực hiện đúng chế độ chăm sóc.”

Ba cậu đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt vào nhau. Suốt những tháng qua, ông gầy đi rõ rệt, nhưng vẫn luôn cố giữ vẻ bình tĩnh trước mặt vợ và cháu gái.

“Chúng tôi cần chuẩn bị những gì?”

Bác sĩ đưa cho gia đình một danh sách rất dài, từ giường bệnh chuyên dụng, máy theo dõi cơ bản, lịch vật lý trị liệu đến cách xoay trở cơ thể và xử lý khi có bất thường. Khôi Nguyên đứng cạnh ghi lại từng điều, thỉnh thoảng hỏi rất kỹ những chi tiết nhỏ mà ngay cả ba mẹ Tử An cũng chưa nghĩ đến.

Yên Nhi ngồi bên giường, hai mắt sáng lên khi nghe tin.

“Ba An được về nhà rồi sao?”

Khôi Nguyên quay sang, nhẹ nhàng gật đầu.

“Ừ.”

“Về căn phòng của ba luôn hả?”

“Ba sẽ được chuẩn bị một căn phòng rộng hơn ở tầng dưới để mọi người dễ chăm sóc.”

Yên Nhi suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

“Nhưng ba An có biết mình về nhà không?”

Câu hỏi khiến mọi người đều khựng lại.

Khôi Nguyên ngồi xuống bên con, nắm lấy bàn tay nhỏ.

“Ba Nguyên nghĩ ba An sẽ biết.”

“Dù ba chưa mở mắt sao?”

“Có những điều không cần mở mắt vẫn có thể cảm nhận được.”

Yên Nhi nhìn Tử An thật lâu rồi cúi xuống thì thầm bên tai cậu:

“Ba An, mình sắp về nhà rồi đó.”

“Con đã dọn phòng sạch lắm.”

“Con còn để tranh của con cạnh giường cho ba xem nữa.”

Ngày Tử An được đưa về, căn nhà nhỏ dưới giàn hoa giấy sáng đèn từ rất sớm.

Phương Linh cùng Minh Quân đã đến từ hôm trước để giúp sắp xếp mọi thứ. Căn phòng phía dưới vốn dùng làm phòng khách nhỏ được cải tạo lại thành không gian chăm sóc riêng cho Tử An. Cửa sổ được thay bằng loại kính rộng hơn để đón ánh sáng tự nhiên, rèm màu trắng mỏng có thể điều chỉnh tùy thời điểm, còn bên cạnh giường là những thiết bị cần thiết được bố trí gọn gàng để không khiến căn phòng mang cảm giác lạnh lẽo như bệnh viện.

Trên tường vẫn treo những bức tranh của cậu.

Có bức từ thời sinh viên, có bức Yên Nhi vẽ gia đình đi biển và cả một bức ảnh chụp Tử An cùng Phương Linh trong ngày tốt nghiệp. Gần cửa sổ là một chậu hoa giấy nhỏ được cắt từ cây ngoài sân, do chính mẹ cậu đặt vào.

Khôi Nguyên đứng giữa căn phòng kiểm tra mọi thứ lần cuối.

“Máy theo dõi đặt ở đây có vướng không?”

Minh Quân nhìn khoảng cách rồi lắc đầu.

“Không. Người chăm sóc vẫn có thể đi lại bình thường.”

“Còn đường dây này?”

“Bác sĩ đã nói nên cố định sát tường.”

Phương Linh từ ngoài bước vào, trên tay ôm một chồng chăn gối mới.

“Hai người kiểm tra từ sáng đến giờ rồi đó.”

Khôi Nguyên vẫn nhìn quanh.

“Tôi muốn chắc chắn không thiếu gì.”

“Cậu ấy về nhà chứ không phải chuyển sang một bệnh viện khác.” Phương Linh đặt chăn xuống. “Đừng để căn phòng có quá nhiều máy móc. Tử An tỉnh dậy nhìn thấy chắc sẽ tưởng mình bị nhốt.”

Khôi Nguyên khựng lại, sau đó mới chậm rãi gật đầu.

“Cô nói đúng.”

Anh yêu cầu người hỗ trợ di chuyển bớt vài thiết bị không cần dùng thường xuyên sang phòng bên cạnh. Khoảng trống được thay bằng một chiếc giá vẽ nhỏ, bộ dụng cụ Khôi Nguyên từng mua tặng sinh nhật tuổi hai mươi và vài cuốn sách hội họa Tử An yêu thích.

Yên Nhi chạy vào sau cùng, trên tay ôm một con búp bê cùng bức tranh đã được đóng khung.

“Ba Nguyên, treo cái này ở đâu?”

Khôi Nguyên nhìn bức tranh.

Trong đó là một bãi biển với mặt trời rất lớn. Tử An đứng giữa, một tay nắm Yên Nhi, tay còn lại nắm Khôi Nguyên. Phía sau còn có ông bà, Phương Linh, Minh Quân, Vinh và Gia Huy, tất cả đều được vẽ bằng những nét đơn giản nhưng đầy màu sắc.

Anh chỉ vào vị trí đối diện giường.

“Treo ở đây.”

“Để ba An mở mắt là thấy liền hả?”

“Ừ.”

Yên Nhi lập tức hài lòng, đứng cạnh chỉ huy Minh Quân điều chỉnh khung tranh đến khi hoàn toàn ngay ngắn mới chịu rời đi.

Khi xe chuyên dụng dừng trước cổng, mọi người đều đã đứng chờ.

Mẹ Tử An vừa nhìn thấy con trai được đưa xuống đã không thể ngăn nước mắt. Bà bước đến chạm lên gương mặt cậu, liên tục gọi tên như thể Tử An chỉ vừa trở về sau một chuyến đi dài.

“Con về nhà rồi.”

“Cuối cùng cũng về nhà rồi.”

Ba cậu đứng phía sau, đôi mắt đỏ lên nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để hỗ trợ nhân viên y tế đưa giường vào trong.

Yên Nhi chạy theo sát bên cạnh, bàn tay nhỏ đặt lên thành giường.

“Ba An, đây là nhà mình.”

“Con ở đây.”

“Ba Nguyên cũng ở đây.”

Khôi Nguyên đi bên phía còn lại, từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi Tử An.

Khi giường được đưa vào căn phòng đã chuẩn bị, ánh nắng buổi sáng rơi qua lớp rèm mỏng, nhẹ nhàng phủ lên gương mặt đang say ngủ. Không còn mùi thuốc sát trùng nồng nặc, không còn hành lang dài cùng tiếng bước chân của y tá. Xung quanh Tử An là những bức tranh, giọng nói của gia đình và mùi canh chua từ căn bếp phía sau.

Khôi Nguyên cúi xuống, khẽ nói:

“Tiểu An, em về nhà rồi.”

Cậu không đáp lại.

Nhưng lần đầu tiên sau sáu tháng, mọi người không còn cảm thấy Tử An đang ở một nơi quá xa.

Trong thời gian ấy, Emily cũng đã trở về Việt Nam được sáu tháng.

Ngay sau khi hoàn tất bàn giao công việc tại Mỹ, cô chuyển về làm việc trực tiếp bên cạnh Khôi Nguyên như đề nghị trước đó. Emily nhanh chóng sắp xếp lại toàn bộ lịch trình, tiếp nhận các báo cáo và thay anh xử lý phần lớn công việc thường ngày của tập đoàn.

Vị tổng giám đốc mới tại Mỹ đã ổn định vị trí, có thể tự vận hành các dự án và đội ngũ bên dưới. Những quyết định thông thường đều được ủy quyền rõ ràng, chỉ các vấn đề liên quan đến chiến lược dài hạn, đầu tư lớn hoặc thay đổi nhân sự cấp cao mới cần Khôi Nguyên trực tiếp tham gia.

Nhờ vậy, anh không phải rời khỏi Tử An quá lâu.

Emily thường mang tài liệu đến căn biệt thự hoặc căn nhà đối diện, sắp xếp các cuộc họp trực tuyến vào lúc Tử An đang được vật lý trị liệu hoặc nghỉ ngơi. Có những ngày Khôi Nguyên ngồi trước máy tính xử lý công việc ngay trong phòng, một tay lật hồ sơ, tay còn lại vẫn đặt trên bàn tay cậu.

Emily chưa từng nhắc anh nên quay lại Mỹ.

Cô hiểu từ lúc quyết định chuyển toàn bộ tranh về Việt Nam, Khôi Nguyên đã không còn xem nơi bên kia đại dương là nhà nữa.

Những món đồ được mang từ Mỹ về cũng đã được sắp xếp gọn gàng trong căn phòng cũ của anh tại biệt thự.

Căn phòng ấy vốn gần như không thay đổi kể từ ngày Khôi Nguyên rời đi. Chiếc bàn học vẫn đặt bên cửa sổ, tủ sách vẫn còn những cuốn tài liệu cũ và ban công tầng hai vẫn nhìn thẳng sang căn nhà của Tử An.

Giờ đây, nơi đó được lấp đầy bởi những bức tranh.

Khoảng sân không gió được treo ở bức tường đối diện giường. Những tác phẩm từ thời Tử An còn là sinh viên được sắp xếp theo từng năm. Các bức tranh đoạt giải quốc tế nằm trong hệ thống bảo quản riêng, còn những món quà sinh nhật chưa từng trao được đặt trong một chiếc tủ kính lớn.

Căn phòng từng thuộc về một chàng trai rời nhà trong đau đớn đã trở thành nơi chứa toàn bộ những năm tháng anh âm thầm dõi theo người mình yêu.

Có hôm Yên Nhi sang biệt thự cùng Khôi Nguyên. Cô bé đứng giữa căn phòng nhìn không chớp mắt, sau đó chạy từ bức tranh này sang bức khác.

“Ba An vẽ hết sao?”

“Ừ.”

“Ba Nguyên mua hết hả?”

“Gần như vậy.”

Yên Nhi quay sang, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Ba Nguyên có rất nhiều tiền.”

Emily đang sắp xếp tài liệu gần đó bật cười. Khôi Nguyên hơi bất lực nhưng vẫn gật đầu.

“Có lẽ.”

“Vậy sau này ba An muốn mua màu gì cũng được đúng không?”

“Được.”

“Muốn mở lớp lớn hơn cũng được?”

“Được.”

“Muốn đưa các bạn trong cô nhi viện đi chơi cũng được?”

“Được.”

Yên Nhi lập tức chạy đến bên cửa sổ, nhìn sang căn nhà đối diện rồi nói lớn như thể Tử An có thể nghe thấy:

“Ba An, ba Nguyên giàu lắm!”

Khôi Nguyên đưa tay day nhẹ trán, còn Emily phải quay mặt đi để giấu nụ cười.

Những ngày bình yên ấy vẫn tiếp tục, cho đến khi công ty của Phương Linh bất ngờ công bố dự án mới.

Dự án đã được giữ kín suốt một thời gian dài. Ngay cả những nhân viên không trực tiếp tham gia cũng chỉ biết đây là bộ phim quan trọng nhất của công ty trong năm, ngoài ra không có thêm bất kỳ thông tin nào.

Khán giả vốn quen với những bộ phim hoạt hình khai thác truyện dân gian, văn hóa vùng miền và thế giới cổ tích đậm chất Việt Nam của công ty Phương Linh. Vì vậy, khi đoạn giới thiệu đầu tiên được phát hành, hầu hết mọi người đều nghĩ sẽ lại là một tác phẩm mang màu sắc truyền thống.

Thế nhưng những hình ảnh đầu tiên xuất hiện lại hoàn toàn khác.

Không có cung điện, linh vật hay nhân vật bước ra từ truyền thuyết.

Màn hình chỉ mở bằng một con phố nhỏ trong buổi chiều đầy nắng.

Một căn nhà có giàn hoa giấy.

Một căn biệt thự nằm đối diện.

Trên ban công tầng hai, một cậu bé đang nhìn xuống khoảng sân bên kia, nơi người lớn bận rộn chuyển đồ còn một đứa trẻ ngồi một mình giữa những chiếc thùng giấy.

Sau đó, cậu bé ôm một hộp bánh chạy qua con đường nhỏ.

Nhạc nền vang lên rất nhẹ.

Trên màn hình xuất hiện tên bộ phim: Những lá thư không gió.

Chỉ trong vài phút, đoạn giới thiệu đã khiến toàn bộ cộng đồng theo dõi công ty Phương Linh xôn xao.

Đây không phải phim cổ tích.

Cũng không phải một câu chuyện dân gian được kể lại bằng phong cách hiện đại.

Đó là một bộ phim tình yêu.

Điều khiến mọi người bất ngờ hơn cả là nhân vật chính gần như mang nguyên hình bóng của Tử An.

Từ gương mặt thanh tú, phong thái dịu dàng, sở thích hội họa đến những chi tiết nhỏ như cách cậu cúi đầu mỗi khi ngại, thói quen cầm bút bằng tay trái khi suy nghĩ hay nụ cười rất nhẹ mỗi lần nhắc đến một người tên Nắng.

Phương Linh không sử dụng tên thật.

Nhân vật trong phim có một cái tên khác, bối cảnh cũng được thay đổi ở một vài chi tiết để bảo vệ sự riêng tư. Nhưng bất kỳ ai từng biết Tử An đều có thể nhận ra đây là câu chuyện được lấy cảm hứng từ cậu.

Bộ phim kể về hai đứa trẻ sống ở hai căn nhà đối diện, cùng lớn lên, cùng đi qua tuổi thơ và thanh xuân rồi bị chia cắt bởi những lựa chọn của người lớn. Một người rời đi, người còn lại ở lại viết những bức thư chưa từng gửi, dùng hội họa để giữ người mình yêu trong từng lớp màu.

Đoạn giới thiệu không nói rõ kết thúc.

Chỉ có hình ảnh người họa sĩ ngồi trước cửa sổ, phía bên kia là ban công tối đèn, còn giọng kể vang lên:

“Có những người đi qua thanh xuân của ta rồi biến mất.”

“Nhưng cũng có người dù không còn ở bên, vẫn trở thành ánh sáng giúp ta bước qua cả cuộc đời.”

Dự án nhanh chóng được cộng đồng yêu hội họa của Phương Linh và Tử An đón nhận.

Những trang chuyên về nghệ thuật chia sẻ đoạn giới thiệu, phân tích từng khung hình và chỉ ra các chi tiết gợi nhớ đến những bức tranh nổi tiếng của Tử An. Không ít người nhận ra hình ảnh căn nhà trong phim giống Khoảng sân không gió, còn nhân vật chính có những nét tương đồng rõ rệt với họa sĩ họ vẫn luôn ngưỡng mộ.

Sinh viên trong trường cũng vô cùng hào hứng.

Các nhóm học tập, diễn đàn khoa và trang cá nhân liên tục chia sẻ dự án, kèm theo những lời nhắn dành cho Tử An.

Thầy An, nhân vật chính giống thầy quá.

Bọn em sẽ xem hết từng tập rồi kể lại cho thầy nghe.

Thầy mau tỉnh lại để xem cô Linh có vẽ thầy đẹp trai hơn ngoài đời không.

Lớp mình đã đặt lịch xem chung tập đầu tiên rồi.

Một số sinh viên còn mang máy chiếu nhỏ đến căn nhà, xin phép gia đình phát đoạn giới thiệu ngay trong phòng Tử An. Khi hình ảnh cậu bé mang hộp bánh chạy qua con đường hiện lên trên tường, Yên Nhi lập tức ngồi thẳng dậy.

“Là ba An.”

Phương Linh ngồi bên cạnh hơi khựng lại.

“Con nhận ra sao?”

“Giống ba An lúc nhỏ trong ảnh.”

Cô bé chỉ lên màn hình.

“Còn người đứng trên ban công là ba Nguyên đúng không?”

Khôi Nguyên ngồi phía bên kia giường, ánh mắt không rời khỏi những hình ảnh đang chuyển động.

Anh chưa từng biết Phương Linh âm thầm thực hiện dự án này.

Câu chuyện trên màn hình không sao chép hoàn toàn cuộc đời hai người, nhưng từng chi tiết đều mang theo ký ức mà Tử An đã kể cho cô trong suốt những năm tháng đại học. Hộp bánh, ban công tầng hai, những con đường đi học, món canh chua, hai chiếc ô dưới mưa và cả hình ảnh một người đứng bên cửa sổ nhìn căn nhà đối diện.

Khôi Nguyên quay sang Phương Linh.

“Cô chuẩn bị bộ phim này từ bao giờ?”

“Khá lâu rồi.”

“Tại sao không nói?”

“Ban đầu tôi chỉ muốn làm quà cho Tử An.” Cô nhìn người bạn đang nằm yên. “Sau đó cậu ấy gặp tai nạn, tôi từng nghĩ sẽ tạm dừng.”

“Vậy tại sao vẫn công bố?”

Phương Linh nhìn những bình luận và lời chúc liên tục xuất hiện trên màn hình.

“Vì tôi không muốn câu chuyện của cậu ấy chỉ nằm trong chiếc hộp thư.”

Cô dừng một chút.

“Tất nhiên tôi đã thay đổi rất nhiều chi tiết, không dùng tên thật và cũng chưa kể phần đau đớn nhất. Đây không phải toàn bộ cuộc đời Tử An, chỉ là một câu chuyện được lấy cảm hứng từ cách cậu ấy yêu một người.”

Khôi Nguyên im lặng.

“Anh không đồng ý sao?”

“Không.”

Anh nhìn nhân vật đang ngồi vẽ dưới giàn hoa giấy.

“Tôi chỉ bất ngờ.”

Phương Linh khẽ thở ra.

“Tôi muốn khi Tử An tỉnh lại, cậu ấy có thể nhìn thấy tình yêu của mình không phải một điều vô nghĩa.”

“Dù hai người đã bỏ lỡ rất nhiều năm, câu chuyện ấy vẫn có thể trở thành điều khiến người khác tin vào việc yêu một người bằng sự chân thành.”

Yên Nhi ngồi giữa hai người, mắt vẫn nhìn màn hình.

“Cô Linh, phim có kết thúc vui không?”

Phương Linh hơi khựng lại.

Cô nhìn Tử An rồi lại nhìn Khôi Nguyên.

“Cô chưa quyết định.”

“Tại sao?”

“Vì người thật vẫn chưa tỉnh lại.”

Yên Nhi lập tức quay sang ba An.

“Vậy ba phải tỉnh để nói kết thúc cho cô Linh.”

Cô bé cúi xuống gần hơn, giọng nói vô cùng nghiêm túc:

“Con muốn kết thúc vui.”

Phương Linh đưa tay xoa mái tóc con, đôi mắt chậm rãi đỏ lên.

“Cô cũng vậy.”

Đoạn giới thiệu được mở lại không biết bao nhiêu lần trong những ngày sau đó. Sinh viên gửi đến rất nhiều video phản ứng, những bức tranh vẽ lại nhân vật và cả các đoạn nhạc được sáng tác riêng dựa trên câu chuyện.

Phương Linh thường ngồi bên giường kể cho Tử An nghe từng bình luận.

“Có người nói nhân vật chính đẹp hơn cậu.”

“Nhưng cũng có người phản đối, nói ngoài đời cậu đẹp hơn.”

“Bọn sinh viên còn tranh nhau xem ai sẽ được lồng tiếng cho nhân vật phụ dựa trên thầy Minh.”

Khôi Nguyên cũng bắt đầu kể cho cậu nghe về những phân cảnh mình yêu thích.

Anh nói đoạn hai đứa trẻ chia nhau hộp bánh chưa giống hoàn toàn ngày đầu gặp, bởi khi ấy Tử An không hề dịu dàng như trong phim mà còn nhìn anh bằng vẻ nghi ngờ rất lâu. Anh kể cảnh hai người đi dưới mưa trong phim thiếu chi tiết cậu luôn lén nghiêng ô về phía mình rồi giả vờ không biết.

Yên Nhi lại ngồi bên cạnh, vừa bóp tay cho ba An vừa kể rằng ở trường bạn bè đều hỏi nhân vật trong phim có phải ba mình hay không. Cô bé không xác nhận, chỉ nói đó là bí mật gia đình.

Những tiếng nói ấy ngày ngày lấp đầy căn phòng.

Những lời chúc của sinh viên.

Giọng kể của Phương Linh.

Tiếng Yên Nhi đọc từng bình luận.

Và Khôi Nguyên vẫn đều đặn kể về một tương lai anh muốn cùng Tử An bước tiếp.

Tất cả giống như những tia nắng nhỏ, từng chút một xuyên qua lớp bóng tối dày đặc đang bao phủ tâm trí cậu.

Không ai biết Tử An có thật sự nghe thấy hay không.

Không ai nhìn thấy trong nơi sâu nhất của giấc ngủ, những âm thanh quen thuộc ấy đang chậm rãi tìm đường đến.

Buổi tối hôm ấy, sau khi mọi người đã trở về, Khôi Nguyên vẫn ngồi bên giường như thường lệ. Đoạn giới thiệu bộ phim đã kết thúc, màn hình chỉ còn hiện khung hình cuối cùng với hai căn nhà nằm đối diện nhau dưới ánh hoàng hôn.

Anh nắm lấy bàn tay Tử An, nhẹ nhàng vuốt từng ngón.

“Phương Linh nói chưa quyết định kết thúc.”

Khôi Nguyên cúi xuống, giọng nói khẽ vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

“Yên Nhi muốn một kết thúc vui.”

“Anh cũng vậy.”

Anh đưa bàn tay cậu lên môi, đặt xuống một nụ hôn thật nhẹ.

“Vậy em tỉnh lại đi.”

“Chúng ta tự viết phần kết cho câu chuyện này.”

Ngoài cửa sổ, gió nhẹ lay động giàn hoa giấy. Ánh đèn từ căn biệt thự đối diện xuyên qua khoảng sân, rơi thành một vệt sáng mỏng trên sàn nhà.

Khôi Nguyên vẫn cúi đầu, không nhìn thấy bàn tay đang nằm trong tay mình.

Ngón tay út của Tử An khẽ giật nhẹ. Nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.

Sau đó, mọi thứ lại trở về yên lặng như chưa từng có gì xảy ra.

Ngày Những lá thư không gió chính thức được công chiếu, công ty của Phương Linh đã đăng tải một thông báo khiến rất nhiều người bất ngờ.

Toàn bộ doanh thu từ tiền bán vé của bộ phim, sau khi hoàn tất những khoản chi phí bắt buộc, sẽ được chuyển vào quỹ Mầm Màu do Tử An và Phương Linh cùng thành lập. Số tiền ấy sẽ tiếp tục được sử dụng để hỗ trợ học phí, trao tặng dụng cụ vẽ và tạo thêm cơ hội học tập cho những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn nhưng mang trong mình niềm đam mê hội họa.

Ở cuối thông báo còn có một nội dung đặc biệt hơn.

Những lá thư không gió sẽ không có đoạn kết.

Bộ phim chỉ dừng lại ở khoảnh khắc hai nhân vật chính đứng ở hai phía của con đường quen thuộc, giữa họ là những năm tháng đã mất, những hiểu lầm chưa kịp hóa giải và một tương lai vẫn còn bỏ ngỏ.

Công ty không đưa ra lời giải thích dài dòng, chỉ để lại một câu ngắn:

“Chúng tôi mong mọi người sẽ cùng chờ đợi một cái kết do chính nhân vật chính tự mình viết nên.”

Ai cũng hiểu nhân vật chính mà câu thông báo nhắc đến là ai.

Bộ phim chưa cần một kết thúc được dựng nên từ trí tưởng tượng của biên kịch, bởi câu chuyện ngoài đời vẫn còn một người đang chìm trong giấc ngủ thật dài. Phương Linh muốn giữ lại phần cuối ấy cho Tử An, đợi đến ngày cậu mở mắt, tự mình lựa chọn sẽ bước tiếp thế nào và viết nên cái kết thuộc về cuộc đời mình.

Ngay trong ngày đầu tiên mở bán, toàn bộ vé tại các cụm rạp đã hết sạch chỉ trong một buổi. Nhiều suất chiếu được bổ sung liên tục nhưng vẫn không đáp ứng đủ lượng khán giả chờ đợi. Sinh viên trong trường rủ nhau đặt vé theo từng lớp, những người yêu hội họa của Tử An từ nhiều nơi cũng tìm đến, còn cộng đồng khán giả đã đồng hành cùng công ty Phương Linh suốt nhiều năm đều muốn tận mắt nhìn thấy câu chuyện đặc biệt ấy trên màn ảnh rộng.

Chỉ sau một thời gian ngắn công chiếu, Những lá thư không gió đã vượt qua tất cả những dự án trước đó, trở thành bộ phim hoạt hình có doanh thu cao nhất trong lịch sử công ty Phương Linh.

Thế nhưng điều khiến cô vui nhất không phải những con số liên tục tăng lên hay những suất chiếu kín chỗ, mà là quỹ Mầm Màu từ đó có thể giúp đỡ thêm rất nhiều đứa trẻ.

Tình yêu Tử An đã cất giữ suốt gần nửa cuộc đời, cuối cùng không chỉ được đưa lên màn ảnh mà còn hóa thành màu vẽ, giấy trắng và những cơ hội mới dành cho những đứa trẻ từng giống cậu ngày trước.

Ngày Phương Linh mang báo cáo doanh thu đến nhà, cô ngồi cạnh giường, vừa khóc vừa cười kể cho Tử An nghe:

“Bộ phim của cậu phá kỷ lục rồi đó.”

“Vé ngày đầu tiên hết sạch chỉ trong một buổi. Công ty phải xin thêm suất chiếu, vậy mà vẫn có người than không mua được.”

Cô cúi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bạn.

“Quỹ Mầm Màu của chúng ta cũng sắp có thể mở thêm nhiều lớp học mới rồi.”

“Cậu không được ngủ mãi rồi để một mình tớ quản lý hết đâu.”

Yên Nhi đứng bên cạnh cũng lập tức tiếp lời:

“Ba An phải tỉnh lại để viết kết thúc nữa.”

Cô bé cúi sát bên tai cậu, giọng nói đầy mong đợi:

“Rất nhiều người đang chờ đó ba.”

Khôi Nguyên nhìn màn hình đang hiện hình ảnh hai nhân vật đứng ở hai phía con đường, sau đó chậm rãi đặt tay mình lên bàn tay Tử An.

“Anh cũng đang chờ.”

“Không ai có thể viết thay phần kết của chúng ta.”

“Vì vậy em phải tự mình tỉnh lại.”

Thành công của bộ phim ngoài sức tưởng tượng, quỹ Mầm Màu nhận được những khoản quyên góp lớn, nhưng kéo theo đó là sự soi mói khó chịu từ dư luận. Những bài báo bắt đầu đào bới về 'nguyên mẫu' của nhân vật chính, một vài trang tin giải trí thậm chí còn đặt câu hỏi nhức nhối: 'Liệu đây là sự tri ân hay là cách trục lợi trên nỗi đau của một người đang hôn mê?'.

Ba Tử An, người vốn kín tiếng, một buổi tối đã nhìn màn hình đang trình chiếu những thước phim về con trai mình, lặng lẽ cất tiếng:

“Phương Linh, con làm vậy là vì Tử An, bác hiểu. Nhưng con có nghĩ đến ngày thằng bé tỉnh lại, nó nhìn thấy câu chuyện của mình bị phơi bày trước triệu người, nó sẽ cảm thấy an toàn hay thấy mình bị bỏ lại trần trụi giữa thế giới này?'” 

Câu hỏi ấy như một gáo nước lạnh tạt vào lòng nhiệt huyết của Phương Linh, khiến cô nhận ra mình đã quá mải mê xây dựng một di sản mà quên mất sự bình yên vốn là điều Tử An khao khát nhất.

Khôi Nguyên không chọn cách né tránh, anh đứng ra gánh vác áp lực đó. Anh ủy quyền cho Emily làm việc với bộ phận pháp lý để gỡ bỏ những bài viết xuyên tạc, đồng thời tự mình đăng một dòng trạng thái ngắn trên mạng xã hội – điều anh chưa từng làm suốt mười năm qua: “Câu chuyện thuộc về người sáng tạo, nhưng sự riêng tư thuộc về người nghệ sĩ. Hãy trân trọng tác phẩm và để cậu ấy được bình yên với những giấc mơ của riêng mình”. Hành động ấy như một tấm khiên chắn, vừa dập tắt những đồn đoán, vừa khẳng định đanh thép rằng anh sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương Tử An thêm lần nào nữa.

Trong căn phòng nhỏ dưới giàn hoa giấy, mọi ồn ào ngoài kia dường như đều bị chặn đứng bên ngoài khung cửa. Khôi Nguyên nhìn người mình yêu vẫn đang say ngủ, anh biết dù cả thế giới ngoài kia có nói gì, ở đây, anh vẫn sẽ là người duy nhất che chở cho giấc mơ của cậu cho đến ngày cậu tỉnh lại.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.