Chương 28
“Cộc… cộc… cộc…”
Tiếng gõ cửa vang lên giữa căn phòng bệnh yên tĩnh, kéo Khôi Nguyên trở về từ những năm tháng vừa được tái hiện qua từng dòng chữ của Tử An.
Anh chậm rãi ngẩng đầu, nhưng ánh mắt vẫn chưa thể rời khỏi trang thư đang mở. Những con chữ nằm im dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, vậy mà trong tâm trí Khôi Nguyên, chúng đã biến thành từng hình ảnh sống động đến mức anh có cảm giác mình vừa thật sự bước qua những năm tháng ấy cùng người mình yêu.
Anh nhìn thấy Tử An trở lại trường sau quãng thời gian tự nhốt mình trong căn phòng kéo kín rèm, nhìn thấy cậu cố gắng hoàn thành từng bài tập dù đôi mắt vẫn còn sưng đỏ vì những đêm không ngủ. Anh nhìn thấy Phương Linh xuất hiện, kéo Tử An trở lại với cuộc sống, cùng cậu tham gia cuộc thi hội họa đầu tiên, cùng đứng trên sân khấu nhận giải rồi tiếp tục đi bên nhau qua những năm đại học.
Anh nhìn thấy Tử An từng bước trở thành một họa sĩ được nhiều người biết đến, nhìn thấy những bữa sinh nhật khuất mặt, những chuyến thiện nguyện và hàng trăm lá thư được viết cho một người chưa bao giờ có cơ hội nhận lấy.
Những điều ấy, Khôi Nguyên không hoàn toàn xa lạ.
Suốt những năm sống ở Mỹ, anh chưa từng thật sự ngừng dõi theo Tử An. Dù không thể trực tiếp xuất hiện, cũng không còn bất kỳ cách nào để liên lạc với cậu, Khôi Nguyên vẫn biết Tử An đã quay lại trường, biết cậu giành giải Nhất trong cuộc thi hội họa cấp tỉnh, trở thành thủ khoa đầu ra và từng bước xây dựng được vị trí trong giới hội họa.
Anh biết tranh của Tử An xuất hiện tại những triển lãm lớn, biết cậu nhận được không ít giải thưởng quốc tế, cũng biết mỗi khi đứng trên sân khấu, nụ cười của cậu vẫn dịu dàng như những năm tháng trước đây.
Nhưng nhìn từ xa và đọc lại tất cả qua chính những dòng chữ của Tử An là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Khôi Nguyên chỉ từng nhìn thấy cậu mỉm cười trong những bức ảnh được đăng trên báo, chưa từng biết trước khi có thể trở lại trường, Tử An đã sống ra sao trong căn phòng tối. Anh nhìn thấy cậu đứng giữa những đứa trẻ trong cô nhi viện, nhưng không biết Tử An đã dùng phần dịu dàng còn lại sau cuộc tình tan vỡ để chăm sóc chúng như thế nào.
Anh biết cuộc đời Tử An có một cô bé tên Yên Nhi.
Nhưng suốt nhiều năm, Khôi Nguyên vẫn luôn tin cô bé ấy là con ruột của cậu với một người phụ nữ khác.
Chỉ đến khi đọc những lá thư trước mặt, anh mới biết mình đã sai.
Yên Nhi là con nuôi.
Là đứa trẻ Tử An gặp trong một cô nhi viện, tự tay hoàn tất mọi thủ tục để đưa về chăm sóc, rồi đặt cho cô bé cái tên Lâm Phạm Yên Nhi.
Lâm là họ của Tử An.
Phạm là họ của anh.
Khôi Nguyên cúi xuống, bàn tay đang giữ lá thư bất giác run lên. Những giọt nước nơi khóe mắt khiến dòng chữ trước mặt dần nhòe đi, nhưng hai câu cuối cùng vẫn hiện lên rõ ràng như thể Tử An đang ngồi ngay trước mặt anh, chậm rãi đọc thành tiếng.
Nắng à, em đã có một gia đình rồi.
Nhưng trong gia đình ấy, em vẫn luôn để dành cho anh một chỗ.
Khôi Nguyên siết chặt mép giấy đến mức nó hơi nhàu lại. Nhận ra điều đó, anh lập tức nới lỏng tay rồi cẩn thận vuốt lại từng nếp gấp, sợ mình làm hỏng một thứ mà Tử An đã gìn giữ suốt nhiều năm.
Anh từng nghĩ mình là người bị bỏ lại.
Từng cho rằng Tử An đã thật sự bước tiếp, có một người vợ dịu dàng và một đứa con gái đáng yêu, có một mái ấm mà anh không còn quyền bước vào.
Nhưng hóa ra trong chính cái tên của đứa trẻ cậu nhận nuôi, Tử An vẫn âm thầm đặt anh vào đó.
Một người chưa từng được hỏi ý kiến.
Một người chưa bao giờ bế Yên Nhi, chưa từng nhìn thấy cô bé lớn lên và thậm chí còn không biết mình đã trở thành một phần trong gia đình ấy.
Vậy mà Tử An vẫn để con mang họ của cả hai.
Khôi Nguyên đưa tay che lấy đôi mắt. Hơi thở của anh nặng nề, lồng ngực đau đến mức tưởng như có thứ gì đó đang chậm rãi bóp nghẹt trái tim bên trong.
Trong suốt những năm qua, anh vẫn luôn cho rằng mình đã hiểu phần nào cuộc sống của Tử An.
Anh đã nhờ Emily âm thầm dõi theo mọi thông tin liên quan đến cậu.
Emily là trợ lý thân cận nhất của Khôi Nguyên tại Mỹ, đồng thời cũng là một trong số rất ít người biết câu chuyện giữa anh và Tử An. Cô đã làm việc bên cạnh anh nhiều năm, chứng kiến những đêm Khôi Nguyên ngồi một mình trong văn phòng xem lại những bức ảnh cũ và cũng hiểu vì sao một người vốn quyết đoán trong mọi chuyện lại không thể bước qua một mối tình đã kết thúc từ rất lâu.
Chính Emily là người thay anh liên hệ với các phòng tranh, tham dự những phiên đấu giá và đứng tên mua lại gần như toàn bộ tác phẩm của Tử An.
Cậu chưa bao giờ biết người đứng sau cái tên Emily thật sự là ai.
Mỗi khi một bức tranh được vận chuyển sang Mỹ, cô đều trực tiếp mang đến căn nhà của Khôi Nguyên. Anh tự tay mở từng lớp giấy bọc, kiểm tra khung tranh rồi đặt tác phẩm vào một căn phòng riêng, nơi không người nào được phép bước vào nếu chưa có sự đồng ý của anh.
Những bức tranh nhỏ từ thời Tử An còn là sinh viên được treo trên một bức tường. Các tác phẩm đạt giải quốc tế nằm ở vị trí trang trọng hơn, còn bức Khoảng sân không gió được đặt chính giữa căn phòng.
Ngày đầu tiên nhìn thấy tác phẩm ấy, Khôi Nguyên đã đứng trước nó suốt một đêm.
Anh nhận ra căn nhà nhỏ nằm dưới giàn hoa giấy, căn biệt thự phía đối diện, ban công tầng hai và con đường hẹp nằm giữa hai nơi chỉ trong một ánh nhìn. Người đứng dưới sân là Tử An, còn người tựa bên lan can tầng hai chính là anh.
Khoảng cách trong tranh chỉ có vài bước chân.
Nhưng những bước chân ấy cuối cùng lại kéo dài gần nửa cuộc đời.
Khôi Nguyên từng nghĩ mình đã hiểu nỗi đau được giấu trong từng lớp màu. Nhưng sau khi đọc những lá thư, anh mới nhận ra điều mình nhìn thấy vẫn chỉ là một phần rất nhỏ.
Phía sau bức tranh ấy còn có những đêm Tử An không ngủ, những bữa sinh nhật chỉ có một người ngồi trước chiếc bánh nhỏ, những lần cậu đứng bên cửa sổ nhìn sang căn biệt thự tối đèn và cả một đứa trẻ mang họ của hai người.
Khôi Nguyên vẫn luôn dõi theo Tử An.
Nhưng anh chỉ nhìn thấy phần cuộc đời mà cậu để người khác nhìn thấy.
Anh biết những giải thưởng, những cuộc triển lãm, những bài báo và từng cột mốc trong sự nghiệp. Anh biết Tử An có gia đình ở bên, có một cô con gái ngoan ngoãn và dường như đang sống một cuộc đời hạnh phúc.
Anh không nhìn thấy những lá thư.
Cũng chưa từng biết sau mỗi nụ cười ấy, Tử An vẫn luôn đợi mình.
Điều khiến Khôi Nguyên đau đớn hơn cả là đã từng có một lần anh thật sự trở về Việt Nam.
Năm ấy, sau khi biết Tử An đã dần có được chỗ đứng trong giới hội họa, anh không còn chịu đựng nổi việc chỉ có thể nhìn cậu qua những bức ảnh, các bài báo và những thông tin Emily gửi đến.
Khôi Nguyên âm thầm sắp xếp công việc, trở về Việt Nam mà không nói với cha, cũng không thông báo cho bất kỳ người quen nào.
Anh chỉ muốn tìm người mình chưa từng quên.
Chính Khôi Nguyên cũng không biết mình hy vọng điều gì trong chuyến trở về ấy. Có lẽ anh chỉ muốn tận mắt nhìn thấy Tử An vẫn bình an. Cũng có lẽ ở một nơi sâu nhất trong lòng, anh vẫn mong tất cả những gì xảy ra dưới gốc phượng năm xưa chỉ là một sự hiểu lầm.
Anh từng nghĩ, nếu Tử An thật sự đã có người khác, nếu cậu đang hạnh phúc, mình sẽ chỉ nhìn từ xa rồi lặng lẽ rời đi. Anh không muốn sự xuất hiện quá muộn màng của mình trở thành gánh nặng, càng không muốn kéo Tử An trở lại những đau khổ của quá khứ.
Thế nhưng khi thật sự đứng trên con phố quen thuộc, nhìn thấy căn nhà nhỏ dưới giàn hoa giấy hiện ra trước mắt, tất cả những lời tự nhủ ấy gần như lập tức trở nên vô nghĩa.
Khôi Nguyên đứng ở một góc khuất phía bên kia đường, ánh mắt không thể rời khỏi cánh cổng đã đóng kín.
Anh từng bước qua con đường ấy không biết bao nhiêu lần, từng đứng trước cửa gọi Tử An đi học, từng chạy sang chỉ vì nghe nói mẹ cậu nấu canh chua. Khoảng cách giữa hai căn nhà vẫn gần như ngày trước, chỉ cần vài bước chân là có thể vượt qua, nhưng khi ấy Khôi Nguyên lại không biết mình còn quyền bước đến hay không.
Anh đã đứng đó rất lâu.
Cho đến khi cánh cổng chậm rãi mở ra.
Tử An bước ra ngoài.
Chỉ một khoảnh khắc nhìn thấy cậu, mọi âm thanh xung quanh dường như đều biến mất.
Tử An đã trưởng thành hơn rất nhiều so với người thanh niên trong ký ức của anh. Gương mặt vẫn thanh tú, vóc dáng vẫn mảnh mai, nhưng nét dịu dàng ngày trước đã được phủ thêm sự trầm tĩnh của một người từng trải qua rất nhiều chuyện.
Trên tay cậu đang bế một bé gái còn nhỏ. Mái tóc mềm của cô bé được buộc thành hai chùm, đôi tay ôm lấy cổ Tử An vô cùng tự nhiên.
Bên cạnh cậu là một người phụ nữ trẻ có dáng vẻ dịu dàng.
Cô cầm theo chiếc túi nhỏ của đứa trẻ, mái tóc dài được buộc gọn phía sau. Khi bước đến bên hai người, cô mỉm cười nói điều gì đó với Tử An. Cậu hơi quay sang, đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng.
Nắng chiều phủ xuống ba người họ, ấm áp đến mức biến khung cảnh bình thường trước căn nhà thành một bức tranh hoàn hảo.
Một người đang bế con.
Một người phụ nữ đứng bên cạnh, trên tay cầm theo đồ dùng của đứa trẻ.
Cả hai nhìn nhau bằng vẻ thân thuộc mà Khôi Nguyên nghĩ chỉ những người đã sống cùng nhau đủ lâu mới có được.
Một gia đình.
Một gia đình hạnh phúc mà bất kỳ ai nhìn vào cũng phải ngưỡng mộ.
Khôi Nguyên đứng chết lặng trong bóng tối của con hẻm.
Cảm giác đầu tiên xuất hiện không phải giận dữ hay oán trách, mà là một nỗi đau âm thầm lan rộng trong lồng ngực. Anh từng nghĩ đến khả năng Tử An đã bước tiếp, từng tự nhủ cậu xứng đáng được yêu thương sau tất cả những gì xảy ra.
Nhưng suy nghĩ về điều ấy và tận mắt nhìn thấy lại hoàn toàn khác nhau.
Dù vậy, Khôi Nguyên vẫn không muốn từ bỏ.
Anh đã vượt qua nửa vòng trái đất để trở về, đã đứng ở đây, chỉ cách Tử An một con đường nhỏ. Chỉ cần bước tới, anh có thể gọi tên cậu, có thể hỏi tất cả những điều đã giữ trong lòng suốt bao năm.
Ít nhất, Khôi Nguyên muốn được nghe chính Tử An nói rằng cậu đã hạnh phúc.
Anh chậm rãi bước ra khỏi bóng tối.
Bàn chân vừa đặt về phía con đường, đôi môi cũng khẽ mở ra, định gọi cái tên mình đã nhớ suốt gần mười năm.
“Tử An…”
Nhưng tiếng gọi còn chưa kịp thoát khỏi cổ họng, cô bé trong lòng Tử An đã bất ngờ ôm chặt lấy cổ cậu, giọng nói non nớt vang lên giữa buổi chiều đầy nắng:
“Ba ba!”
Bước chân Khôi Nguyên lập tức dừng lại.
Hai chữ ấy rất nhỏ, nhưng khi lọt vào tai anh lại giống như một âm thanh đủ sức khiến toàn bộ thế giới sụp đổ.
Nụ cười trên gương mặt Tử An lập tức trở nên dịu dàng hơn. Cậu cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô bé, một tay vỗ nhè nhẹ sau lưng con như một hành động đã lặp lại không biết bao nhiêu lần.
“Ba đây.”
Người phụ nữ bên cạnh cũng đưa tay xoa đầu đứa trẻ, giọng nói mang theo sự cưng chiều vô cùng tự nhiên:
“Yên Nhi ngoan nào.”
“Chúng ta về nhà ăn cơm nhé.”
Cô bé lập tức cười đến cong cả mắt.
“Vâng ạ!”
Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa buổi chiều, hòa cùng giọng nói dịu dàng của Tử An và người phụ nữ đứng bên cạnh.
Khôi Nguyên đứng bất động.
Anh không thể nghe thấy thêm bất kỳ điều gì khác.
Cô bé gọi Tử An là ba.
Người phụ nữ nói “chúng ta về nhà ăn cơm” bằng giọng điệu thân thuộc như thể căn nhà phía sau là mái ấm chung của cả ba. Tử An không hề tỏ ra xa cách, chỉ mỉm cười rồi cùng cô quay vào trong.
Khung cảnh ấy đã xóa sạch chút hy vọng cuối cùng Khôi Nguyên mang theo khi trở về.
Anh từng nghĩ người phụ nữ kia có thể chỉ là bạn, là họ hàng hoặc một người tình cờ đi cùng. Nhưng tiếng gọi “ba ba” của Yên Nhi cùng câu nói về nhà ăn cơm đã khiến mọi nghi ngờ trong anh hoàn toàn biến mất.
Tử An đã có con.
Đã có một người phụ nữ ở bên cạnh.
Đã có một mái ấm thật sự không còn vị trí dành cho anh.
Bàn chân vừa bước ra của Khôi Nguyên chậm rãi lùi lại.
Anh vẫn có thể chạy sang đường.
Vẫn có thể gọi tên Tử An và hỏi cho rõ.
Nhưng nếu những gì trước mắt là sự thật, sự xuất hiện của anh sẽ có ý nghĩa gì ngoài việc làm xáo trộn cuộc sống bình yên ấy?
Một người yêu cũ đã biến mất gần mười năm không có quyền bước vào một gia đình đang hạnh phúc chỉ để tìm kiếm câu trả lời cho nỗi nhớ của mình.
Khôi Nguyên nhìn Tử An thêm lần cuối.
Cậu đang bế Yên Nhi bước qua cánh cổng. Người phụ nữ đi bên cạnh đưa tay giữ cửa, sau đó cùng hai cha con khuất dần phía sau giàn hoa giấy.
Cánh cổng chậm rãi khép lại.
Từ đầu đến cuối, Tử An không hề biết người mình từng chờ đợi đang đứng ở phía bên kia đường.
Cũng không biết Khôi Nguyên đã tiến về phía cậu một bước, rồi lại tự mình lùi về nơi tối nhất.
Tối hôm ấy, anh rời Việt Nam.
Khôi Nguyên không ở lại thêm một ngày, không đến gặp cha và cũng không dám quay lại nhìn căn nhà ấy thêm lần nữa. Trên chuyến bay trở về Mỹ, anh ngồi bên cửa sổ suốt nhiều giờ, không ngủ, cũng không mở máy tính làm việc.
Trong đầu anh chỉ liên tục vang lên tiếng gọi non nớt của cô bé.
Ba ba.
Cùng câu nói của người phụ nữ:
Chúng ta về nhà ăn cơm nhé.
Khôi Nguyên đã dùng hai câu nói ấy để thuyết phục bản thân rằng rời đi là điều đúng đắn.
Tử An đã có gia đình.
Cậu đã hạnh phúc.
Anh không nên quay lại kéo người ấy vào những đau khổ của quá khứ thêm một lần nào nữa.
Vì vậy, Khôi Nguyên trở về Mỹ, tiếp tục đứng sau Emily mua lại những bức tranh của Tử An, tiếp tục nhìn cậu qua báo chí và những hình ảnh từ xa. Mỗi lần thấy Tử An mỉm cười bên Yên Nhi, anh đều tự nhủ cô bé ấy là minh chứng rõ ràng nhất cho việc người mình yêu đã tìm được cuộc sống mới.
Anh không biết Yên Nhi là con nuôi.
Không biết trong tên Lâm Phạm Yên Nhi, Tử An đã lặng lẽ đặt họ của anh bên cạnh họ mình.
Càng không biết người phụ nữ ngày hôm ấy có thể là cô giáo mầm non của Yên Nhi mà Tử An đã nhắc đến trong thư, người thường xuyên chăm sóc cô bé và đơn phương dành tình cảm cho Tử An nhưng chưa bao giờ được cậu đáp lại.
Khôi Nguyên chỉ biết tất cả những điều ấy sau khi đọc những lá thư đang nằm trước mặt mình.
Sự thật khiến anh gần như không thể thở.
Hóa ra gia đình hoàn hảo anh nhìn thấy trong buổi chiều đầy nắng chưa từng tồn tại theo cách anh đã tưởng.
Yên Nhi đúng là con gái của Tử An, nhưng không phải đứa trẻ được sinh ra giữa cậu và người phụ nữ kia. Cô bé được Tử An nhận về từ cô nhi viện, được yêu thương bằng tất cả sự dịu dàng cậu có và mang họ của một người chưa bao giờ biết mình đã trở thành một phần trong tên con.
Người phụ nữ nói “chúng ta về nhà ăn cơm” có thể chỉ đơn giản đang cùng hai cha con trở về sau một buổi đi chơi hoặc một hoạt động ở trường. Sự dịu dàng trong ánh mắt cô là thật, nhưng điều đó không có nghĩa Tử An đã chọn cô trở thành người đồng hành.
Chỉ cần năm ấy Khôi Nguyên bước thêm vài bước.
Chỉ cần gọi một tiếng tiểu An.
Chỉ cần đứng trước mặt cậu và hỏi Yên Nhi là con của ai, người phụ nữ ấy là ai, có lẽ mọi sự thật đã được làm rõ ngay trong buổi chiều hôm đó.
Nhưng anh đã không hỏi.
Dưới gốc phượng năm xưa, Khôi Nguyên nhìn thấy Tử An ôm Đình Khang rồi tin cậu đã yêu một người khác. Nhiều năm sau, anh lại nhìn thấy Tử An bế Yên Nhi bên cạnh một người phụ nữ rồi tin cậu đã có gia đình.
Hai lần anh đều tận mắt nhìn thấy.
Hai lần những điều trước mắt đều giống như không thể hiểu theo một cách nào khác.
Và cả hai lần, Khôi Nguyên đều lựa chọn quay lưng trước khi nghe Tử An giải thích.
Lần đầu tiên, anh mất người mình yêu suốt gần mười năm.
Lần thứ hai, anh tự tay kéo dài sự chia xa ấy thêm nhiều năm nữa.
Khôi Nguyên cúi đầu, nước mắt rơi xuống trang thư đang mở. Lần đầu tiên trong đời, anh hiểu có những sai lầm không bắt nguồn từ việc không yêu đủ nhiều, mà vì hai người đã yêu nhau quá sâu nhưng lại không đủ can đảm bước đến hỏi nhau một câu.
Nếu năm ấy anh không rời đi, có lẽ Tử An đã không tiếp tục nhìn nhầm bóng dáng anh giữa đám đông.
Có lẽ cậu sẽ không lao theo một người xa lạ chỉ vì bóng lưng quá giống anh.
Và có lẽ Tử An đã không nằm bất động trên chiếc giường bệnh ngay trước mắt anh lúc này.
Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này rõ ràng hơn.
“Cộc… cộc…”
Khôi Nguyên hít vào một hơi thật sâu, đưa tay lau nhanh gương mặt rồi cẩn thận đặt lá thư xuống bên cạnh Tử An. Dù đã cố gắng thu lại cảm xúc, đôi mắt đỏ ngầu cùng vẻ mệt mỏi trên gương mặt vẫn không thể che giấu.
“Vào đi.”
Cánh cửa phòng bệnh chậm rãi mở ra.
Người bước vào trước là một người phụ nữ có dáng vẻ thanh nhã. Cô mặc chiếc váy dài màu kem, mái tóc đen được búi gọn bằng một cây trâm ngọc. Thời gian đã khiến những đường nét trên gương mặt cô trưởng thành hơn rất nhiều so với những bức ảnh thời sinh viên, nhưng Khôi Nguyên vẫn gần như lập tức nhận ra.
Phương Linh.
Người đã xuất hiện trong gần như toàn bộ những lá thư Tử An viết sau ngày anh rời đi.
Bước phía sau cô là một người đàn ông cao ráo, phong thái điềm đạm. Một tay anh giữ cánh cửa, tay còn lại đỡ nhẹ phía sau lưng vợ như đã quen với việc luôn ở gần để bảo vệ cô.
Hai người vừa bước vào đã nhìn thấy Khôi Nguyên đang đứng cạnh giường bệnh.
Phương Linh khựng lại trong thoáng chốc. Ánh mắt cô dừng trên gương mặt người đàn ông xa lạ, sau đó lướt qua chiếc hộp gỗ cùng những lá thư đang được đặt trên bàn. Một vẻ ngờ vực thoáng xuất hiện, nhưng ngay khi nhìn thấy Tử An, mọi điều khác lập tức không còn quan trọng.
Chiếc túi trong tay Phương Linh rơi xuống sàn.
“Tử An…”
Giọng cô vỡ ra ngay từ lúc gọi tên người bạn thân nhất.
Cô gần như lao đến bên giường bệnh, không còn để ý đến bất kỳ người nào khác trong phòng. Minh Quân ở phía sau vội bước theo nhưng chưa kịp giữ lại, Phương Linh đã cúi xuống ôm lấy Tử An.
“Tử An!”
Cô không dám dùng quá nhiều sức vì sợ chạm vào những vết thương trên cơ thể cậu, chỉ có thể vòng tay thật nhẹ qua vai rồi áp gương mặt lên bàn tay lạnh ngắt đang nằm yên trên ga giường.
“Tớ về rồi đây…”
Nước mắt cô lập tức trào ra, rơi xuống những ngón tay không còn phản ứng.
“Tớ xin lỗi.”
“Tớ xin lỗi vì bây giờ mới đến…”
Phương Linh nắm chặt bàn tay Tử An giữa hai tay mình, khóc đến mức cả bờ vai run lên. Trước khi trở về, cô đã tự nhủ phải bình tĩnh, phải ở bên Yên Nhi, phải giúp ba mẹ Tử An xử lý những việc còn dang dở. Nhưng đến lúc thật sự nhìn thấy người bạn vẫn luôn dịu dàng mỉm cười với mình nằm bất động giữa những thiết bị lạnh lẽo, tất cả sự mạnh mẽ đều lập tức sụp đổ.
“Cậu làm sao vậy?”
“Rõ ràng lần trước gọi điện, cậu còn nói mình vẫn ổn mà.”
“Cậu còn hứa sau chuyến du lịch sẽ đến xem dự án mới của tớ.”
“Cậu chưa xem mà…”
“Tại sao lại nằm ở đây chứ?”
Giọng nói của cô nghẹn lại, từng chữ gần như tan ra trong tiếng khóc. Tử An vẫn nằm yên, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn, đôi mắt nhắm lại bình thản như chỉ đang ngủ.
Phương Linh cúi xuống, áp trán lên mu bàn tay cậu.
“Tử An, cậu mở mắt nhìn tớ đi.”
“Tớ còn rất nhiều chuyện chưa kể.”
“Bộ phim mới sắp ra mắt rồi. Yên Nhi còn nói nhất định phải ngồi cạnh ba An để xem tập đầu tiên.”
“Cậu đã hứa với con bé mà…”
Cô càng nói, nước mắt càng không thể ngừng lại.
“Cậu không được thất hứa với Yên Nhi.”
“Cũng không được thất hứa với tớ.”
“Tử An, cậu tỉnh lại đi được không?”
Minh Quân bước đến đứng phía sau vợ. Đôi mắt anh cũng đỏ lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng đặt một tay lên vai cô.
“Linh, em cẩn thận một chút. Tử An vẫn còn vết thương.”
Phương Linh nghe vậy mới như bừng tỉnh. Cô vội vàng nới vòng tay, ánh mắt hoảng hốt nhìn những dây truyền cùng thiết bị trên người bạn, sợ vừa rồi mình đã vô tình làm cậu đau.
“Em xin lỗi…”
Câu xin lỗi ấy không biết dành cho chồng hay cho người đang nằm trên giường.
Minh Quân không trách, chỉ cúi xuống nhặt chiếc túi vừa rơi rồi đặt sang một bên. Đến lúc ấy, anh mới quay sang người đàn ông vẫn im lặng đứng phía đối diện.
“Xin lỗi, anh là…”
Khôi Nguyên chưa kịp trả lời, Phương Linh đã chậm rãi ngẩng đầu.
Cô nhìn anh qua đôi mắt nhòe nước.
Lần này, ánh mắt ấy dừng rất lâu trên gương mặt người đàn ông đứng cạnh giường, từ đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, những đường nét trưởng thành hơn trong các bức ảnh cũ cho đến ngón tay áp út của anh.
Ở đó, một chiếc nhẫn bạc màu vẫn nằm im lìm.
Phương Linh khẽ khựng lại. Lồng ngực cô thắt lên khi nhận ra chiếc nhẫn ấy — thứ minh chứng duy nhất cho thấy người đàn ông này chưa từng quên đi quá khứ, dù đã trôi qua bao nhiêu năm tháng ở một đất nước xa xôi. Thế nhưng, sự chung tình muộn màng ấy không thể lấp đầy thực tại tàn nhẫn trước mắt. Cô nhìn sang những lá thư đang mở trên bàn.
Lá nằm trên cùng có dòng chữ quen thuộc của Tử An.
Gửi Nắng, sinh nhật tuổi hai mươi mốt.
Phương Linh hoàn toàn bất động.
Cô đã nhìn thấy những lá thư ấy rất nhiều lần. Từng ngồi bên bờ sông nghe Tử An kể về mối tình từ thuở nhỏ, từng chứng kiến cậu khóc đến mức không còn đủ sức nói tiếp và cũng là người hiểu rõ nhất cái tên Nắng có ý nghĩa thế nào trong cuộc đời bạn mình.
Phương Linh chậm rãi đứng dậy.
Ánh mắt cô quay lại gương mặt Khôi Nguyên, cố tìm những đường nét của chàng trai trẻ trong các tấm ảnh Tử An đã giữ suốt nhiều năm. Thời gian có thể khiến một người trưởng thành hơn, lạnh lùng hơn và mang thêm rất nhiều mệt mỏi, nhưng không thể xóa đi tất cả dấu vết của quá khứ.
Đôi môi Phương Linh khẽ run.
“Anh là…”
Cô phải mất vài giây mới có thể gọi được cái tên đã xuất hiện trong không biết bao nhiêu câu chuyện.
“Phạm Khôi Nguyên?”
Minh Quân hơi sững lại, ánh mắt lập tức chuyển sang người đàn ông trước mặt.
Khôi Nguyên khẽ gật đầu.
“Là tôi.”
Chỉ hai chữ ấy khiến biểu cảm trên gương mặt Phương Linh hoàn toàn thay đổi.
Nỗi đau vẫn còn nguyên, nhưng bên dưới những giọt nước mắt đã xuất hiện một cảm xúc dữ dội khác. Cô nhìn Khôi Nguyên rồi quay sang Tử An đang nằm bất động, như không thể tin cuối cùng hai người cũng ở trong cùng một căn phòng, nhưng lại trong hoàn cảnh tàn nhẫn đến vậy.
“Anh thật sự là Khôi Nguyên sao?”
“Phải.”
“Là Nắng của cậu ấy?”
Khôi Nguyên nghe hai chữ ấy, cổ họng lập tức nghẹn lại.
Anh khẽ gật đầu.
Phương Linh bật cười, nhưng nụ cười ấy còn đau đớn hơn cả tiếng khóc.
“Cuối cùng anh cũng trở về.”
Khôi Nguyên không biết phải trả lời thế nào.
Anh từng tưởng tượng không biết bao nhiêu lần về ngày mình nghe thấy câu ấy. Người nói phải là Tử An, có thể trong nước mắt, trong giận dữ hoặc một nụ cười sau rất nhiều năm chờ đợi.
Nhưng lúc này, câu nói ấy lại được thốt ra bởi Phương Linh.
Còn người anh yêu vẫn nằm trên giường, không thể biết Nắng của mình đã thật sự trở về.
Phương Linh nhìn anh thật lâu, sau đó bất ngờ bước đến, đưa tay đánh mạnh vào ngực anh.
“Anh đã đi đâu vậy?”
Cú đánh không quá mạnh, nhưng Khôi Nguyên không hề né tránh.
“Bao nhiêu năm qua... anh bỏ đi đâu biệt tăm biệt tích như vậy hả?”
Cô lại đánh thêm một lần, giọng nói càng lúc càng vỡ vụn.
“Anh có biết... cậu ấy đã sống thế nào không? Cậu ấy... năm nào cũng viết thư cho anh... Sinh nhật nào cũng chỉ ngồi một mình với cái bánh ngọt... tự chúc mừng một người không có mặt...”
Minh Quân bước lên định ngăn lại, nhưng Khôi Nguyên khẽ nâng tay, ra hiệu anh không cần. Anh đứng yên, để mặc Phương Linh trút từng cú đánh xuống ngực mình, bởi anh biết những điều ấy vẫn quá nhẹ so với những gì Tử An đã phải chịu đựng.
Giọng cô nghẹn lại. Hai bàn tay đang giữ áo Khôi Nguyên siết chặt đến mức trắng bệch.
“Cậu ấy không chịu yêu ai... Đứa trẻ nhận nuôi cũng bắt nó mang họ Phạm của anh... Cậu ấy chờ anh... chờ đến mức chỉ nhìn thấy một bóng lưng hơi giống anh thôi... cũng hoảng loạn chạy theo giữa đường...”
Khôi Nguyên nhắm mắt.
Mỗi lời của Phương Linh đều giống như một nhát dao đâm sâu vào lồng ngực, chạm đúng nơi anh vẫn không dám nhìn thẳng từ lúc nghe Yên Nhi kể về tai nạn.
“Tôi xin lỗi.”
Giọng anh khàn đặc.
Phương Linh lập tức lắc đầu.
“Anh xin lỗi tôi để làm gì?”
Cô buông vạt áo anh ra, quay đầu nhìn Tử An.
“Người cần nghe lời xin lỗi của anh đang nằm ở đó.”
“Nhưng cậu ấy có nghe được không?”
Câu hỏi cuối cùng bật ra trong tiếng khóc, khiến cả căn phòng chìm vào yên lặng.
Chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim vẫn vang lên đều đặn, lạnh lùng nhắc nhở rằng Tử An vẫn còn sống, nhưng không ai biết đến bao giờ cậu mới có thể mở mắt.
Khôi Nguyên nhìn người đang nằm trên giường, đôi mắt đỏ lên.
“Tôi vẫn luôn dõi theo em ấy.”
Phương Linh quay lại, ánh mắt đầy đau đớn.
“Vậy anh đã nhìn thấy gì?”
“Tôi biết em ấy trở lại trường, biết những giải thưởng, những cuộc triển lãm và công việc của em ấy.”
Khôi Nguyên nhìn những lá thư trên bàn.
“Emily là trợ lý của tôi. Tôi nhờ cô ấy đứng tên mua lại tranh của Tử An.”
Phương Linh khựng lại.
“Emily là trợ lý của anh?”
“Phải.”
“Vậy ra người mua gần như toàn bộ tranh của cậu ấy trong nhiều năm…”
“Là tôi.”
Khôi Nguyên đưa mắt nhìn Tử An, giọng nói dần trở nên khàn hơn.
“Tôi không thể dùng tên thật, nên đã nhờ Emily thay mặt. Tất cả tranh đều được đưa đến chỗ tôi.”
Phương Linh đứng bất động trong vài giây. Cô nhớ không biết bao nhiêu lần mình và Tử An từng ngồi đoán Emily là ai, vì sao người ấy có thể kiên trì mua gần như mọi tác phẩm của cậu suốt nhiều năm.
Tử An chưa từng nghi ngờ.
Cậu chỉ luôn nói rằng có lẽ Emily thật sự thích tranh mình.
Hóa ra người giữ lại tất cả những tác phẩm ấy lại chính là người cậu đã viết thư cho suốt gần nửa cuộc đời.
Nhưng sự thật đó không khiến nỗi giận dữ trong Phương Linh giảm xuống.
“Anh đã dõi theo cậu ấy, đã mua tranh của cậu ấy, vậy tại sao không trở về?”
“Tôi từng trở về.”
Câu trả lời khiến cô sững lại.
Khôi Nguyên siết chặt bàn tay đang buông bên người.
“Tôi đã bí mật về Việt Nam một lần. Tôi đến trước nhà em ấy và nhìn thấy Tử An đang bế Yên Nhi, bên cạnh còn có một người phụ nữ.”
Anh dừng lại, cảm giác đau đớn lại dâng lên khi nhớ đến buổi chiều ấy.
“Yên Nhi gọi em ấy là ba. Người phụ nữ kia nói họ cùng về nhà ăn cơm.”
“Tôi đã nghĩ đó là vợ con của em ấy.”
Phương Linh mở lớn mắt.
“Vì vậy anh lại bỏ đi?”
Khôi Nguyên không trả lời, nhưng sự im lặng đã là một lời thừa nhận.
“Anh có bước sang đường không?”
Anh khẽ lắc đầu.
“Có gọi Tử An không?”
“Không.”
Phương Linh nhìn anh, vẻ bất lực hiện rõ trong đôi mắt đỏ hoe.
“Anh lại chỉ nhìn rồi tự mình quyết định sao?”
Khôi Nguyên cúi đầu.
“Phải.”
“Anh có nhớ người phụ nữ đó trông như thế nào không?”
“Cô ấy còn trẻ, tóc dài, có vẻ rất thân với Yên Nhi. Cô ấy cầm túi đồ của con bé.”
Phương Linh im lặng suy nghĩ một lúc. Sau đó, một cái tên nhanh chóng hiện lên trong đầu cô.
“Có thể là cô Mai.”
Khôi Nguyên ngẩng lên.
“Cô Mai?”
“Thanh Mai, giáo viên mầm non của bé Nhi.” Phương Linh nói, giọng run lên vì vừa giận vừa đau. “Cô ấy rất quý con bé, cũng từng có tình cảm với Tử An nên thỉnh thoảng xuất hiện bên cạnh hai ba con. Nhưng Tử An chưa bao giờ đáp lại.”
Khôi Nguyên đứng bất động.
Dù đã phần nào đoán được khi đọc thư, nghe sự thật được chính Phương Linh xác nhận vẫn khiến toàn bộ sức lực trong người anh như bị rút cạn.
Người phụ nữ ấy không phải vợ Tử An.
Yên Nhi cũng không phải con ruột của họ.
Khung cảnh gia đình hạnh phúc đã khiến anh quay về Mỹ năm ấy chưa từng tồn tại theo cách anh tin tưởng.
Chỉ cần Khôi Nguyên bước sang đường.
Chỉ cần gọi Tử An một tiếng.
Mọi chuyện đã có thể khác.
Phương Linh bật cười chua chát, nước mắt vẫn còn đọng trên gương mặt.
“Ngày xưa ở trường học, mới chỉ nhìn thấy cậu ấy ôm Đình Khang là anh đã lập tức bỏ chạy ra nước ngoài. Mấy năm trước trở về, thấy cô giáo đi bên cạnh hai ba con thì anh lại tự suy diễn rồi âm thầm quay lưng...”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Hai lần liền... anh đều tự cho mình cái quyền cao thượng rồi định đoạt cuộc đời của cả hai người. Anh chưa từng một lần đứng lại để hỏi cậu ấy cho rõ ràng!”
Khôi Nguyên không thể phản bác.
Mọi lời giải thích lúc này đều trở nên yếu ớt và vô nghĩa. Anh có thể nói mình sợ phá vỡ hạnh phúc của Tử An, có thể nói những điều trước mắt quá rõ ràng đến mức không còn gì để hỏi, nhưng cuối cùng sự thật vẫn là anh đã hai lần tự quyết định thay cả hai.
“Tôi đã sai.”
Ba chữ được nói ra bằng giọng rất khẽ.
Phương Linh nhìn anh thật lâu rồi đưa tay lau nước mắt.
“Anh không chỉ sai.”
“Anh đã để hai người bỏ lỡ gần cả cuộc đời chỉ vì những câu chưa từng được hỏi rõ.”
Khôi Nguyên quay sang Tử An. Trên gương mặt đang say ngủ không có dấu hiệu nào cho thấy cậu nghe được cuộc trò chuyện, nhưng anh vẫn không còn đủ can đảm nhìn lâu.
“Nếu ngày ấy tôi bước sang đường…”
“Thì có lẽ hôm nay cậu ấy đã không nằm ở đây.”
Câu nói của Phương Linh khiến căn phòng một lần nữa chìm vào sự yên lặng nặng nề.
Minh Quân nhẹ nhàng đặt tay lên vai vợ. Anh không phủ nhận những điều cô nói, nhưng cũng hiểu không ai có thể dùng những giả định về quá khứ để thay đổi hiện tại.
“Linh, đủ rồi em.”
Giọng anh rất nhẹ.
“Không phải để bênh vực bất kỳ ai, nhưng Tử An cần mọi người ở bên cạnh lúc này.”
Phương Linh nhắm mắt. Cô hít vào thật sâu, cố thu lại cơn giận vẫn đang cuộn lên trong lòng. Khi mở mắt lần nữa, ánh nhìn vẫn còn đau đớn nhưng đã bớt dữ dội hơn.
Cô biết Minh Quân nói đúng.
Những lời trách móc có thể khiến Khôi Nguyên đau, nhưng không thể làm Tử An tỉnh lại. Điều quan trọng nhất lúc này không phải tìm xem ai đáng trách hơn, mà là giữ người vẫn đang nằm trên giường ở lại.