Lần Đầu

6 phút đọc
1,023 từ
9 lượt xem

Tiết thể dục sau đó, cô giáo dạy khiêu vũ bước vào sân tập với một bảng danh sách trên tay, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

– Các em, hôm nay chúng ta sẽ kiểm tra lại với nhóm bạn chưa đạt ở tiết khiêu vũ lần trước.

– Tuy nhiên để đánh giá chính xác hơn, cô sẽ chia cặp lại. Một người trong đôi đạt điểm cao sẽ hỗ trợ cho một bạn trong nhóm không đạt.

Cả lớp xôn xao.

– Vậy ai ghép với ai ạ?

Một bạn nam nhanh miệng hỏi.

Cô nhìn xuống danh sách rồi nói tiếp:

– Tiêu Lục sẽ tập cùng với Bạch Tiểu Nhu.

– Lý Hiểu Kỳ sẽ tập với… Tạ Văn.

Không gian im lặng trong vài giây.

Rồi những tiếng xì xào bắt đầu vang lên ở khắp nơi:

– Tạ Văn á? Được tập với Hiểu Kỳ chắc vui lắm!

– Chứ còn gì nữa. Hiểu Kỳ là crush của hầu hết tụi con trai mà.

– Bất ngờ nhất là Tiêu Lục lại nhảy với bạn học cũ Tiểu Nhu kìa…

– Ừa, thú vị thật đó!

Tôi nghe vậy là tim lại bắt đầu nhảy trước cả chân.

Không biết là vì ngượng, vì hồi hộp… hay vì ánh mắt mờ mờ của bao người đang hướng về phía mình.

Còn Tiêu Lục, như thể chẳng có gì to tát. Cậu bước chậm đến chỗ tôi, vẫn với dáng vẻ bình thản thường ngày, không hề có ý kiến hay phản ứng gì.

Ở phía bên kia, Lý Hiểu Kỳ thì hơi sượng lại. Tay cậu ấy siết nhẹ mép váy đồng phục, môi mím lại thành một đường.

Nhưng chỉ một thoáng, cậu đã nở một nụ cười lịch sự rồi quay sang Tạ Văn:

– Vậy... cố gắng phối hợp với nhau nhé.

Tạ Văn gật gù, đôi má hơi ửng hồng, miệng mỉm cười hiền khô.

Cô giáo cho kiểm tra lại ngay sau đó.

Sân thể dục rợp nắng chiều, cả lớp tụ lại xung quanh thành một vòng tròn nhỏ.

Cô giáo khiêu vũ đứng ở phía trước, bảng điểm trong tay, mắt đảo qua từng cặp.

Hiểu Kỳ và Tạ Văn là cặp được gọi đầu tiên.

Tạ Văn, vốn đã có phần vụng về, giờ lại phải đứng cạnh một bạn nữ nổi bật như Lý Hiểu Kỳ, càng trở nên lúng túng hơn bao giờ hết.

– Bắt đầu.

Cô giáo ra hiệu.

Tiếng nhạc vang lên.

Vừa mới xoay người bước nhịp đầu tiên, Tạ Văn đã bước lệch chân, tay vung quá rộng khiến suýt đụng phải Lý Hiểu Kỳ.

Gương mặt cậu đỏ bừng, ánh mắt không biết nhìn vào đâu, trông vừa tội nghiệp vừa… đáng yêu.

Tạ Văn cố gắng giữ nhịp, nhưng chỉ vài giây sau “ bụp!”

Chân cậu dẫm thẳng lên mũi giày của Hiểu Kỳ.

– Á!

Lý Hiểu Kỳ giật mình, mặt nhăn lại.

Một số bạn đứng xem bật cười.

– Trời ơi, tội nghiệp Hiểu Kỳ.

– Tạ Văn bị run quá rồi kìa.

Lý Hiểu Kỳ nghe thấy rõ từng tiếng cười. Gương mặt cô khẽ biến sắc, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Dù môi cười, nhưng ánh mắt thì đã không còn giữ được vẻ dịu dàng lúc đầu.

Tiếp theo là đến lượt tôi và Tiêu Lục.

Tôi bước ra phía trước, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.

Chúng tôi đứng đối diện nhau, nhạc bắt đầu vang lên.

Tôi căng thẳng cúi đầu, mắt chăm chăm nhìn xuống đôi chân, cố ghi nhớ từng nhịp bước. Tôi sợ mắc lỗi, sợ ánh nhìn xung quanh, sợ cả… chính cậu ấy.

Ngay lúc ấy, một giọng nói nhỏ vang lên bên cạnh:

– Đừng cúi đầu xuống đất như vậy. Sẽ bị trừ điểm đấy.

Tôi giật mình.

Khẽ hít một hơi, rồi từ từ ngẩng mặt lên.

Và chính lúc đó… ánh mắt tôi chạm vào ánh mắt cậu.

Tiêu Lục đang nhìn tôi. Không phải ánh mắt lạnh lùng hay áp lực. Chỉ là một ánh nhìn rất thật.

– Cố lên.

Cậu nói nhỏ, rất khẽ, chỉ đủ để tôi nghe thấy.

Tôi hơi ngạc nhiên.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, nỗi lo lắng trong lòng tôi dường như dịu đi phần nào.

Tôi gật nhẹ, rồi cùng cậu tiếp tục di chuyển.

Từ bên ngoài, nhóm bạn đứng xem lại bắt đầu bàn tán sôi nổi.

– Ôi lần đầu thấy hai người họ đứng cạnh nhau luôn đó!

– Trời! Nhìn tương tác với nhau kìa!

– Tự dưng thấy đôi này đáng yêu ghê!

Một vài bạn còn bật cười, gật gù ra vẻ thích thú.

Tôi cố gắng không để tâm, nhưng đôi tai nóng bừng.

Còn ánh mắt Tiêu Lục vẫn vậy, thản nhiên như không.

Lý Hiểu Kỳ đứng khoanh tay, ánh mắt chầm chậm dõi theo tôi và Tiêu Lục.

Nụ cười trên môi cậu lúc này, không còn là để thể hiện sự vui vẻ nữa.

Tiết kiểm tra kết thúc trong tiếng vỗ tay lác đác và những tiếng xì xào chưa dứt hẳn.

Cô giáo khiêu vũ cầm bảng điểm bước lên phía trước, giọng hài lòng:

– Tạ Văn, tuy phần thi chưa được như mong đợi… nhưng cô thấy được sự cố gắng rất nhiều của em.

– Điểm không cao, nhưng cô vẫn cho "đạt".

Ở phía dưới, Tạ Văn thở phào nhẹ nhõm, còn Lý Hiểu Kỳ thì chỉ khẽ gật đầu, nét mặt không rõ là hài lòng hay không vui.

Cô giáo tiếp tục:

– Bạch Tiểu Nhu... So với tiết học trước, tiến bộ rất rõ ràng.

– Làm rất tốt. Đạt.

Tôi khẽ thở phào, mỉm cười nhẹ nhõm.

Không phải vì điểm cao, mà chỉ đơn giản là… đã qua môn.

Không còn áp lực, không còn lo lắng.

Giống như… vừa gỡ được một nút thắt trong lòng mình.

Nhưng tôi không biết rằng một lần nữa, người âm thầm giúp tôi vượt qua… lại là cậu…Tiêu Lục.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.