17

21 phút đọc
4,044 từ
7 lượt xem

Tôi nhận thấy lực tay của Chung Minh Đạo đã nới lỏng, bèn dùng sức đẩy mạnh anh ta ra, ngồi bật dậy và chửi thề một câu. Quay đầu lại, tôi thấy ánh mắt anh ta không rời khỏi tôi lấy một giây, gương mặt đen lại vì xanh mét, toàn thân tỏa ra luồng khí nguy hiểm và hung hăng.

Điều này làm tôi có chút sợ hãi. Môi mím chặt rồi lại mím, không dám mở miệng giễu cợt anh ta thêm câu nào nữa.

"Chung Minh Đạo."

Theo tiếng gọi lần nữa của Quý Huyền, ngọn núi trầm mặc ấy cuối cùng mới có động tĩnh.

Chung Minh Đạo đứng dậy, thân hình cao lớn che khuất ánh đèn trên đỉnh đầu, tôi bị bao phủ trong bóng của anh ta. Những đường nét cơ bắp trên cánh tay trần của anh ta trông rất rắn rỏi và mạnh mẽ, đôi đồng tử sắc lẹm lướt qua Quý Huyền rồi lại găm chặt vào tôi. Trong bóng đêm, đôi mắt ấy tựa như con thú hoang, u ám khiến da đầu tôi tê dại.

Anh ta xoay người bước ra ngoài, rời khỏi căn phòng, áp lực đè nén cũng theo đó mà tan biến, tôi có được sự thả lỏng ngắn ngủi. Chưa kịp bình tâm lại, Quý Huyền đã đặt đồ ăn lên bàn, tiến về phía tôi, đưa tay sờ lên má tôi như đang kiểm tra nhiệt độ. Đôi mắt dưới hàng mi dài khẽ tối lại, anh chỉnh lại cổ áo bị vò nát của tôi.

"Cậu ăn trước đi."

Quý Huyền rất bình tĩnh, nét mặt không chút gợn sóng, như thể vừa rồi chỉ là cho mèo ăn vậy. Anh giúp tôi chuẩn bị bát đũa, bưng thêm các món khác ra, sau đó mới chậm rãi cởi tạp dề, nói với tôi: "Tôi đi nói chuyện với cậu ta một chút."

Tôi nhíu mày, không rõ Quý Huyền có thể nói gì với Chung Minh Đạo, nghĩ đến dáng vẻ hung hãn vừa rồi của anh ta , tôi không khỏi lo lắng. Nhưng chưa kịp ngăn cản, Quý Huyền đã ra khỏi cửa. Căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Tôi ngồi đó một lúc, nhìn mấy món ăn Quý Huyền làm vẫn còn bốc hơi nóng trên bàn, cơn giận và nỗi sợ hãi trong lòng dần dần tan biến. 

Tôi từ từ bình tĩnh lại, ăn một chút cơm rồi trở về phòng.

Rất muộn sau đó, tôi nghe thấy tiếng mở cửa. Cơn buồn ngủ vốn dĩ đã nhạt nhòa bị xua tan sạch sẽ. Tôi lặng lẽ hé cửa phòng nhìn ra ngoài: Quý Huyền đã về, ngay sau lưng anh là Chung Minh Đạo. Hai người dừng lại ở lối vào, trao đổi thêm điều gì đó, Chung Minh Đạo có vẻ mất kiên nhẫn bèn châm một điếu thuốc, đốm lửa đỏ rực lóe lên rồi tắt trong bóng tối.

Ánh đèn mờ ảo, tôi không nhìn rõ sắc mặt của hai người, nhưng khoảnh khắc Quý Huyền quay người lại, nhờ ánh đèn phòng khách, tôi thấy gương mặt anh sạch sẽ, không có vẻ gì là gặp chuyện, bấy giờ mới yên tâm.

Một lúc sau, Chung Minh Đạo dập tắt điếu thuốc, cả hai cùng vào nhà. Thức ăn trên bàn đã nguội, Quý Huyền liếc nhìn một cái rồi bưng đi đổ. Còn Chung Minh Đạo chỉ nhìn anh cười khẩy một tiếng rồi về phòng mình.

Tôi chậm rãi đóng cửa lại, trở lại giường nhưng không còn chút cảm giác buồn ngủ nào nữa.

Học viện không hề nhỏ, nhưng tôi luôn tình cờ đụng mặt Doãn Thanh Dật ở khắp mọi nơi. Ban đầu còn có thể giả vờ không thấy, nhưng số lần tăng lên khiến tôi thấy rất phiền.

Cô gái lúc trước thỉnh thoảng vẫn tìm tôi, ngày thường gặp mặt cô ấy vẫn chào hỏi, cười rất thẹn thùng. Trong lòng tôi bất lực nhưng cũng đáp lại cô ấy.

Chung Minh Đạo biến mất vài ngày rồi đột nhiên trở lại lớp học. Cả lớp im phăng phắc như tờ, ngay cả khi Doãn Thanh Dật đi ngang qua cũng không còn ai đứng dậy chụp ảnh nữa.

Tôi cố gắng phớt lờ sự hiện diện của Chung Minh Đạo ở phía sau. Không biết Quý Huyền đã nói gì với anh ta hôm đó, nhưng sau khi trở lại, Chung Minh Đạo thực sự không tìm tôi gây rắc rối nữa. Mặc dù vậy, tiết học này tôi vẫn thấy vô cùng khó chịu, chẳng chữ nào vào đầu.

Lưng tôi như bị đốt cháy, luôn cảm nhận được những ánh mắt hư hư thực thực cứ lảng vảng xung quanh.

Ngồi như ngồi trên đống lửa, tôi dứt khoát đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Sự phiền muộn bị dồn nén trong lòng không tìm được nơi phát tiết. Thân phận của Chung Minh Đạo đặt ở đó đã là thứ tôi không thể chạm tới. Bây giờ tôi chẳng có gì cả, ngay cả người của mình trong Doãn gia cũng bị Doãn tiên sinh nhổ tận gốc, nên hiện tại ngoài cái danh hão ra, tôi chẳng còn gì khác.

Hận thù lấp đầy lồng ngực, tôi liên tục vỗ nước lạnh lên mặt mình, nhưng cũng chỉ khiến đôi mắt tôi thêm sâu hoắm, u ám như ác quỷ, nhưng đó chỉ là vẻ bọc bên ngoài, thực chất là sự bất lực đến thảm hại . Tôi rửa mặt thêm lần nữa, đang định bước ra thì thấy trong gương có người đi vào. Mái tóc vàng quá đỗi rực rỡ, dáng người thanh mảnh, làn da trắng nõn. Tôi đánh mắt nhìn đôi bàn tay quá mức trắng trẻo của cậu ta, thon dài đẹp đẽ như gốm sứ không tì vết.

Cậu ta nhìn sang, tôi và đôi mắt xanh thẳm ấy trực tiếp đối diện nhau qua gương. Cậu ta nhanh chóng dời mắt đi tiếp.

"Doãn Thanh Dật."

Tôi gọi cậu ta lại. Bước chân cậu ta khựng lại, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt long lanh rồi lại nhanh chóng kiềm chế ngoảnh mặt đi.

Tôi nhìn gương mặt thanh tú xinh đẹp đó, luồng sát khí kìm nén mấy ngày qua dường như cuối cùng cũng tìm được chỗ phát tiết, tất cả đều theo kẽ hở mà tuôn ra ngoài.

Tôi đột ngột nở nụ cười nhàn nhạt: "Mày đúng là âm hồn không tan."

Thấy sắc mặt cậu ta rõ ràng trắng bệch, tôi đã có tính toán trong lòng, cười khẩy một tiếng: "Lén lút đi theo tao?"

Doãn Thanh Dật chỉ đứng đó, môi cậu ta khẽ động đậy một chút nhưng không phản bác, chỉ rủ mắt xuống. Những sợi tóc lướt qua che khuất mày mắt, khuôn mặt như ngọc dưới ánh đèn mang theo cảm giác vụn vỡ đầy mê hoặc, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng thương xót.

Tôi nghiến răng nghiến lợi, chỉ thấy bộ dạng này của cậu ta khiến tôi ghê tởm. Dạ dày nhào lộn, tôi nheo đôi mắt lạnh lùng, trầm giọng: "Đúng là đồ đồng tính, bản lĩnh làm người ta ghê tởm ngày càng tiến bộ .

Da thịt Doãn Thanh Dật trắng đến mức gần như không thấy huyết sắc, nhưng đôi môi lại đỏ hồng một cách bất thường.

"Không có..."

Giọng cậu ta rất nhẹ, ngẩng đầu lên, thấy sự chán ghét trong mắt tôi liền bị tổn thương đến mức không nói thêm được gì.

"Không có cái gì?" Tôi ác ý nhếch môi, không muốn nghe lý do hay lời bào chữa của cậu ta, từng bước ép sát: "Muốn nói mình không phải? Hay là lại uống thuốc rồi không tỉnh táo?"

"Doãn Thanh Dật, mày thật sự khiến tao coi thường mày."

Tôi hít một hơi, liếc mắt nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, giả vờ tiếc nuối nói: "Sao mày lại mắc phải cái căn bệnh này? Thật khiến người ta thấy kinh tởm. Vậy mày đến cái trường này làm gì? Sợ bị người cha đáng kính của mày biết à?"

Tôi nói tiếp: "Thế thì hỏng bét rồi, cha mày ghét nhất là đồng tính luyến ái. Nếu ông ấy biết đứa con trai yêu quý nhất, dòng giống duy nhất của ông ấy biến thành đồ đồng tính, mày đoán xem chuyện gì sẽ xảy ra...? Tốt nhất mày nên kẹp chặt đuôi mà sống cả đời đi."

Sắc mặt cậu ta trắng bệch, điều này mang lại cho tôi một cảm giác khoái lạc không thể diễn tả. Tôi dùng tư thế khinh miệt vỗ vỗ vào mặt cậu ta nói: "Còn nữa, sau này tốt nhất đừng có lởn vởn trước mặt tao, tao nhìn thấy là thấy buồn nôn."

Cậu ta vẫn cúi đầu, không nói lời nào. Cảm giác sỉ nhục Doãn Thanh Dật làm tâm trạng tôi tốt lên rất nhiều, sự phiền muộn tích tụ nhiều ngày tan biến không ít. Tôi đang định bước ra ngoài, bàn tay vừa thu về lại đột nhiên bị nắm chặt.

Động tác của tôi khựng lại, quay đầu, ban đầu tôi tưởng Doãn Thanh Dật định ra tay với mình, thì lại thấy vành mắt cậu ta đỏ hoe. Cơn giận của tôi bỗng chốc tiêu tan, thay vào đó là một sự phản cảm. Tôi giằng tay ra, lời nói mang theo sự cảnh cáo: "Buông ra."

"Vậy còn anh thì sao, anh Doãn Kham?" Cậu ta đột nhiên lên tiếng, câu hỏi vô cùng kỳ quặc.

Tôi nhíu mày: "Cái gì?"

"Vậy còn anh thì sao?" Vành mắt cậu ta đỏ hoe, nhưng không còn giống như trước kia hở ra là rơi nước mắt, ngược lại có một sự chấp niệm kỳ lạ. 

Ánh mắt không rời khỏi tôi lấy một giây, bị nhấn chìm trong sắc xanh thẳm ấy khiến tôi sững sờ một khoảnh khắc rồi vội vàng ngoảnh mặt đi, trốn tránh ánh mắt cậu ta. Tôi giằng tay, mới phát hiện lực tay cậu ta quá lớn, bóp đến mức tôi thấy đau điếng. Tôi giận dữ nói: 

"Doãn Thanh Dật, mày bị thần kinh à?!"

"Nói cái gì thì nói thẳng ra, đừng có thần thần điên điên!"

Cậu ta nói: "Em biết hết rồi."

Tôi lộ vẻ nghi hoặc, bực bội ngẩng đầu nhìn. Giọng cậu ta nhẹ bẫng, rơi vào tai tôi nhưng lại như một tiếng sét đánh ngang tai khiến tôi cứng đờ cả người.

Cậu ta nói: "Em biết rồi, hôn ước của anh và Quý Huyền."

Hồi lâu tôi không nói được lời nào.

Doãn Thanh Dật nắm chặt tay tôi, cậu ta nở nụ cười tự giễu, đôi mắt ướt át nhìn tôi như mặt biển phủ sương mù, tôi không phân biệt nổi những cảm xúc phức tạp đó. Cậu ta kéo tay tôi áp lên mặt mình.

Ngay khoảnh khắc da thịt tiếp xúc, tôi như bị bỏng, giật mình một cái, bảo cậu ta: "Cút ra."

Tôi thực sự thấy da đầu tê rại, cảm giác mịn màng từ đầu ngón tay xộc thẳng lên tứ chi, tôi không kìm được hỏi: "Doãn Thanh Dật, mày làm nũng quen thói rồi? Mày lại đang làm cái gì thế này? Không thấy ghê tởm à?"

"Ghê tởm?" Doãn Thanh Dật ngẩn ngơ nhìn tôi, lồng ngực phập phồng như đang kìm nén cơn giận cực lớn, nhưng sự giáo dưỡng tốt bấy lâu khiến cậu ta ngay cả lời chất vấn cũng không thốt ra được, chỉ có đôi môi nhợt nhạt hỏi tôi: "Anh Doãn Kham... Vậy còn Quý Huyền? Còn anh ta thì sao? Với anh ta thì anh không thấy ghê tởm đúng không?"

"..."

Tôi chỉ thấy đau đầu, không muốn tranh cãi tiếp với cậu ta, nhưng lại không tài nào thoát khỏi tay cậu ta được. Cuối cùng tôi cũng nhận ra sức lực của Doãn Thanh Dật thực sự rất lớn, những lần trước đó không hề là trùng hợp. Tôi nói: "Cút đi, liên quan gì đến mày?"

Không ngờ Doãn Thanh Dật hoàn toàn không nhúc nhích, còn hỏi ngược lại: "Anh thích anh ta?"

"Buông tay!"

"Anh thích anh ta, đúng không?" Lời nói của cậu ta dồn dập, hỏi đi hỏi lại nhiều lần, vành mắt ngày càng đỏ. Rõ ràng người chiếm ưu thế là cậu ta, nhưng tôi lại cảm thấy có gì đó sai sai. 

Đối diện với đôi mắt xanh thẳm đó, tôi nở nụ cười châm chọc, thử lòng nói: "Thì đã sao? Doãn Thanh Dật, mày không phải là thích tao đấy chứ?"

Cậu ta nhìn tôi, không nói một câu. Những cảm xúc quá khích vì câu nói này mà bình lặng trở lại. Thực ra khi nói ra lời đó, tôi cũng thấy nực cười. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng thực sự được tính là anh trai của cậu ta. 

Tôi có thể hiểu được sự bốc đồng nhất thời giữa đàn ông, hay là hứng thú nhất thời, nhưng chuyện "thích" này... tôi chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ, nó quá hoang đường.

Lần này tôi rất dễ dàng rút tay ra, quay người định đi, nhưng lại bị cậu ta nắm lấy một lần nữa. Lửa giận của tôi bốc lên, quay đầu mắng: "Doãn Thanh Dật, mày có thôi đi không?"

"Anh Doãn Kham... Em thích anh."

Giọng thiếu niên trong trẻo, hàng mi dày vì căng thẳng mà khẽ run rẩy như cánh bướm sắp bay.

Vành mắt cậu ta vẫn đỏ, nhưng đôi mắt xanh thẳm ấy lại rất sạch sẽ và trong suốt. Cậu ta thở dồn dập, kéo tay tôi đặt lên ngực mình. 

Tôi cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ, vành tai thiếu niên đỏ bừng, lời nói kiên định: "Anh Doãn Kham, em thích anh, em thực sự thích anh. Không hề nói đùa, cũng không có ý định giễu cợt anh... Em đã nghĩ rất lâu, cân nhắc rất nhiều, em chưa bao giờ nghiêm túc như hôm nay... Em thích anh, Doãn Kham."

Tôi hoàn toàn đờ người ra, nụ cười giễu cợt cũng cứng đờ, không thể biểu lộ thêm bất kỳ cảm xúc nào nữa. Bộ não tôi trống rỗng, chỉ biết rút tay mình ra khỏi tay cậu ta, lẩm bẩm: "Điên rồi."

Dcm ! Đều điên hết rồi.

"Anh Doãn Kham, hủy bỏ hôn ước đi có được không..." 

Giọng Doãn Thanh Dật mang theo sự chua xót. Cậu ta bước tới trước mặt tôi, khi bóng râm bao phủ lấy tôi, tôi mới nhận ra cậu ta cao hơn tôi một cái đầu. Tôi không quen với việc cậu ta nói chuyện với mình ở góc độ này, toàn thân xù lông. Vừa mới nhíu mày, Doãn Thanh Dật đã cúi người xuống, động tác có chút vụng về vòng qua eo tôi ôm chặt lấy. Cái đầu mềm mại tựa lên vai tôi, những sợi tóc lướt qua mặt khiến tôi thấy hơi ngứa.

"Quý Huyền không như anh nghĩ đâu, hủy bỏ hôn ước đi được không? Anh ta không hợp với anh đâu, anh Doãn Kham, em thực sự thích anh lắm... em rất thích anh... chúng ta ở bên nhau có được không?"

Hơi thở đặc trưng như ánh mặt trời trên người cậu ta khiến suy nghĩ của tôi trở nên chậm chạp. Cơ thể Doãn Thanh Dật cũng rất mềm mại, giống như phụ nữ vậy, nhưng cậu ta ôm rất chặt, loại cấu trúc xương và sức mạnh đó đều đang thông báo cho tôi về giới tính của cậu ta.

Tôi nghe rõ những lời cậu ta nói, nhíu mày: "Doãn Thanh Dật, mày có thấy mình ấu trĩ không?"

Tôi muốn đẩy cậu ta ra nhưng bị ôm chặt hơn. Trong lòng dâng lên một sự phản cảm, tôi bảo: "Cút đi, tao không thích đàn ông."

Nghe xong, cậu ta cuối cùng cũng buông tay. Trên gương mặt xinh đẹp, kiêu ngạo thường ngày giờ chỉ còn vẻ thất bại. Đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn không rơi lệ. Tôi tưởng cậu ta cuối cùng đã trưởng thành, trong lòng còn có chút nhẹ nhõm, bảo cậu ta: "Hôm nay tao coi như chưa có chuyện gì xảy ra, mày cũng nhanh chóng quên đi rồi cút về Doãn gia đi, đừng có ngày nào cũng ra ngoài phát điên làm mất mặt tao..."

Kết quả lại thấy cậu ta lắc đầu, kéo lấy bàn tay đang buông của tôi, giống như những sợi dây leo lan rộng, những đốt ngón tay mềm mại thon dài từng chút một đan xen mười ngón với tôi, khóa chặt lấy tôi.

Cậu ta nói: "Không, em không đi, anh Doãn Kham. Em mà đi, chắc chắn sẽ rất khó gặp lại anh nữa."

Doãn Thanh Dật tiến lên phía trước, bờ mi khép hờ, thừa lúc tôi không phòng bị, vậy mà lại tiến thẳng tới hôn môi tôi. Cảm giác mềm mại ẩm ướt chạm vào rồi rời ra ngay lập tức. Tôi bị sự táo bạo của cậu ta làm cho hoảng sợ, vội nhìn xung quanh, thấy không có ai vào mới thở phào một hơi.

Tôi dùng tay lau mạnh lên môi, lòng giận dữ cực độ, mắng: "Doãn Thanh Dật, mày có phát rồ tao cũng chẳng thèm quản, nhưng mày tự hiểu rõ đi, tao là anh mày!"

Tôi hất tay cậu ta ra, đi tới bồn rửa tay bên cạnh rửa đi rửa lại, rồi tạt nước rửa sạch mặt và môi, chà xát đến mức bong cả da. Ngửi thấy mùi máu tanh nhàn nhạt tôi mới dừng lại.

Sắc mặt Doãn Thanh Dật tái mét, cứ đứng bên cạnh nhìn tôi rửa hết lần này đến lần khác. Khi tôi quay đầu lại, thấy trong mắt cậu ta lấp lánh ánh lệ, đã rơi nước mắt rồi.

"Xin lỗi... anh Doãn Kham..."

Cậu ta trắng bệch mặt mày, mang theo những giọt lệ vụn vỡ. Gương mặt đó trông quá mức cám dỗ, khiến tôi nhất thời không nói thêm được gì. Lúc này cậu ta bước tới nắm lấy tay tôi, giọng nói mang theo tiếng khóc nhè nhẹ: "Xin lỗi anh Doãn Kham, là em quá nóng vội... Em biết, em đều biết hết, nhưng em chính là thích anh... Anh có thể đừng ghét em không... chúng ta từ từ có được không? Cầu xin anh đừng ghét em, em đã không còn cách nào khác rồi... Chỉ cần anh không ghét em, em làm gì cũng nguyện ý..."

Doãn Thanh Dật trông quá mức ôn nhu, khác hẳn với tất cả những người đàn ông tôi từng tiếp xúc. Cậu ta quá sạch sẽ, xinh đẹp lại yếu đuối, nên so với đàn ông, tôi thấy cậu ta giống phụ nữ hơn.

Thậm chí ngay cả khi cậu ta bày tỏ tình yêu với tôi như thế này, tôi cũng không hề có cảm giác bị xúc phạm, chỉ là phản cảm và không thoải mái. Nhưng khi đối diện với gương mặt xinh đẹp như phụ nữ đó của cậu ta, tôi lại thấy hoang đường khi cảm thấy dường như chẳng có gì sai trái.

Rất không hợp thời, tôi nghĩ tới Chung Minh Đạo. Tôi nghĩ tới việc ngày hôm đó mình bị đối xử như vậy, lồng ngực phập phồng vì giận dữ. Đối diện với đôi mắt xanh thẳm xinh đẹp kia, sự u ám trong lòng không giảm đi phân hào. Tôi nhớ ra Chung Minh Đạo thích Doãn Thanh Dật, điều này vừa khiến tôi thấy ghê tởm như vừa ăn phải phân chó, vừa nảy sinh một ý đồ kỳ lạ, khó tả.

"Thế sao? Làm gì cũng được?"

Tôi nhàn nhạt hỏi. Cậu ta lập tức gật đầu, muốn cam đoan với tôi điều gì đó. Nhưng tôi hoàn toàn không quan tâm đến lời nói của cậu ta. Nhìn gương mặt xinh đẹp mà ai nấy đều thèm muốn của Doãn Thanh Dật, khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười, tôi đã tìm được cách trả thù Chung Minh Đạo.

Tôi nói: "Vậy thì cho tao chơi đi."

Thân hình Doãn Thanh Dật cứng đờ trong chớp mắt. Tôi nói: "Sao? Không nguyện ý? Không nguyện ý thì thôi, cầu xin người khác thì cũng phải có chút thành ý chứ."

"Không phải!" 

Thấy tôi định đi, Doãn Thanh Dật vội vàng kéo tôi lại, vành mắt đỏ hoe: "Không có, anh Doãn Kham, em không có không nguyện ý... Em rất vui! Em chỉ là... nhất thời chưa chuẩn bị tâm lý xong..."

Tôi quay đầu thấy mặt cậu ta đỏ bừng, tai cũng đỏ, vẫn còn đang rơi nước mắt, trông chẳng khác nào một kẻ đáng thương bị bắt nạt.

Cậu ta vốn dĩ đã trắng, nhìn thế này lại càng xinh đẹp thêm vài phần. Giây phút đó dường như tôi đã hiểu tại sao những kẻ đó lại thích đứa "ẻo lả" này rồi. Tôi hỏi: "Vậy bao giờ bắt đầu?"

Doãn Thanh Dật đỏ mặt bắt đầu định cởi quần áo tôi. Tôi giữ lấy tay cậu ta, cậu ta trái lại còn không hài lòng, liếc tôi bằng ánh mắt uỷ khuất. Lông mày tôi nhíu lại, giọng điệu không tốt: "Ở đây?"

"Không phải ở đây sao?" Doãn Thanh Dật vòng tay qua eo tôi rồi nép vào người tôi, cái đầu cứ dụi dụi vào vai tôi mãi. Tôi đã từng có lúc nghĩ rằng thần kinh mình bị loạn, nên mới đưa ra một quyết định sai lầm.

"Đây là nhà vệ sinh đấy đcm, mày không sợ có người vào à?" Tôi túm cổ áo cậu ta, kéo đầu cậu ta ra xa khỏi mình.

Nghe xong vành tai Doãn Thanh Dật đỏ bừng. Cậu ta buông tôi ra, kéo tôi vào buồng vệ sinh đầu tiên rồi khóa trái cửa lại, quay đầu nói với tôi: "Anh Doãn Kham, chúng ta nhỏ tiếng một chút, sẽ không ai biết đâu." 

Nhà vệ sinh của học viện rất sạch sẽ, nhưng lòng tôi vẫn thấy không thoải mái chút nào, một sợi dây thần kinh luôn căng ra, sợ hãi có người vào. Tôi bảo cậu ta: "Được rồi, nhanh nhanh cho xong việc đi."

Vành tai Doãn Thanh Dật đỏ rực, gương mặt đẹp đẽ vương lệ, hàng mi dài khẽ rung động khiến lòng tôi ngứa ngáy. Cậu ta nắm lấy tay tôi, vuốt ve qua lồng ngực, rồi đến bụng cậu ta. Đây là một trải nghiệm rất mới mẻ. Tôi vừa thấy phản cảm vừa không thể khống chế được mà bị cậu ta ấn tay sờ soạng khắp người, cho đến khi chạm vào bộ phận nóng rực đó, tôi mới biết chúng tôi còn chưa làm gì mà cậu ta đã cươn.g rồi.

Ngay khoảnh khắc chạm vào, tôi như bị bỏng mà rụt tay lại, nói: "Được rồi, đừng làm trò khác nữa, nhanh lên."

Ánh mắt Doãn Thanh Dật sáng rực lên. Cậu ta dường như muốn hôn tôi, bị tôi kịp thời ngăn cản đẩy đầu ra. Cậu ta đưa tay chạm vào phần dưới của tôi, xoa nắn qua lớp quần. Tôi bị kích thích mạnh đến mức thắt lưng mỏi nhừ, suýt chút nữa thì quỳ xuống, đành phải vịn hờ vào cánh tay Doãn Thanh Dật để giữ thăng bằng.

Lúc này bên ngoài có tiếng bước chân, có người đi vào. Tôi không khỏi thấy sợ hãi, nhưng Doãn Thanh Dật hoàn toàn không bận tâm, trực tiếp nắm lấy chỗ đó bắt đầu tuốt động. Tôi hít một hơi thật sâu, cắn chặt môi không dám phát ra tiếng. Doãn Thanh Dật thừa cơ hội đó, liếm liếm đôi môi ngày càng khô khốc, giống như con chó ngửi thấy mùi vị mà sáp đầu lại hôn lên môi tôi.

Tôi không nghe thấy bất kỳ tiếng xả nước nào, sợ động tĩnh của chúng tôi bị người ta phát hiện, trong lòng thấp thỏm lo âu, đẩy đầu Doãn Thanh Dật ra, nói khẽ: "Được rồi, buông ra đi." 

Cậu ta lại như điếc không nghe thấy gì, bị đẩy ra liền đi cắn cổ tôi, liếm yết hầu của tôi. Tay cậu ta không ngừng cử động, khiến toàn thân tôi khó chịu như bị lửa đốt, khoái cảm từ bụng dưới bùng nổ, dg vâ* cũng nhanh chóng trở nên cứng rắn trong tay cậu ta.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.