Thức tỉnh. (2)

15 phút đọc
2,939 từ
5 lượt xem

Chương 2 - Thức tỉnh.

Cổng trường Đại học Z không còn là một cổng trường nữa. Nó đã trở thành một vết rách.

Thrones bước qua ngưỡng cửa đó. Không có tiếng động của bước chân, chỉ có tiếng khúc khích vang lên, một âm thanh trong trẻo đến đáng sợ, như tiếng chuông gió rung trong một nghĩa địa không người.

Cô gái nhỏ nhắn trong chiếc váy Gothic đen tuyền, với vương miện tím nứt gãy lơ lửng trên đầu, đi dạo trên con đường dẫn vào khuôn viên trường như thể đang dạo bước trong vườn nhà.

Bình An đang đứng đó, tay chắp sau lưng, nhìn đám đông “tỉnh thức” của hắn. Hắn quay lại, nụ cười ngạo nghễ chưa kịp tắt trên môi đã đông cứng lại khi thấy cô.

Những sinh viên xung quanh, những kẻ vừa nhận ra họ có khả năng thao túng thực tại, bỗng rú lên. Họ không chạy, họ bị xé toạc. Không phải bằng máu me, mà là bằng sự phi vật lý tuyệt đối.

Cơ thể họ bị bẻ gãy theo những góc hình học không tưởng, pixel da thịt vỡ vụn thành từng mảnh mã code, rơi lả tả xuống đất rồi tan biến vào hư không trước khi kịp chạm mặt sàn. Họ bị “xóa” khỏi sự tồn tại chỉ bằng một cái liếc mắt vô cảm của Thrones.

Bình An lùi lại, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác. Hắn vẫy tay, một gợn sóng ý niệm xuất hiện:

“Trixie?”

Cô dừng lại, nghiêng đầu. Ánh mắt lục bảo phẳng lặng nhìn hắn.

“Ta là Thrones, Thrones Điên loạn~"

“Cái quái gì vậy?”

Bình An gầm lên. Hắn không tin vào mắt mình. Đây không phải là “lỗi” hay “glitch” bình thường. Đây là một thực thể nằm ngoài kịch bản.

Không một giây chần chừ, Bình An dồn toàn bộ sức mạnh “Mơ tỉnh” của mình. Hắn bẻ cong thực tại, triệu hồi những khối bê tông khổng lồ từ tòa giảng đường ném thẳng vào cô.

Không khí xung quanh đặc quánh lại, được hắn nén thành những lưỡi dao không gian vô hình, chém toạc mặt đất hướng về phía Thrones.

Nhưng Thrones không né. Cô chỉ khẽ đưa tấm khiên Thống khổ lên.

Mặt khiên với khuôn mặt đang gào thét hiện lên, những đòn tấn công của Bình An, dù là bê tông hay lưỡi cắt không gian, khi chạm vào tấm khiên đều bị nuốt chửng hoàn toàn.

Mọi xung lực không biến mất, mà được tấm khiên hấp thụ, chuyển hóa thành những tiếng khóc thê lương vọng lại từ bên trong mặt kim loại.

Thrones bước tới, giọng nói ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như băng giá của cõi chết:

“Quỳ xuống hoặc chết.”

Bình An thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dài. Hắn cố gắng tái lập lại logic của thế giới, cố gắng xóa bỏ cô, nhưng mọi “lệnh” của hắn đều bị đẩy lùi bởi một áp lực cổ xưa hơn.

“Cô là ai?”

Hắn hét lên, giọng run rẩy trong sự bế tắc của một kẻ mơ đang bị chính cơn mơ của mình nuốt chửng.

Thrones không đáp. Sự kiên nhẫn của cô đã cạn.Cô vung tay. Ngọn trường thương Tuyệt vọng rời khỏi tay cô, vút đi như một tia chớp đen xé toạc không khí. Nó không bay theo đường thẳng, nó bay theo đường của định mệnh, không thể né tránh.

Bình An cố gắng dựng lên một bức tường ý niệm dày đặc, cố gắng “xóa” ngọn thương khỏi sự tồn tại, nhưng ngọn thương Tuyệt vọng đâm xuyên qua mọi nỗ lực đó như đâm qua tờ giấy mỏng. Nó găm thẳng vào vai hắn, ghim chặt hắn vào thân cây cổ thụ phía sau.

Máu không chảy ra, mà những vệt đen đỏ như vân của ngọn thương bắt đầu lan tỏa, khuếch đại nỗi đau và bản chất tồn tại của hắn thành một sự thống khổ kéo dài vô tận. Bình An gào lên, một tiếng gào thảm thiết của kẻ lần đầu tiên biết thế nào là sự thật tàn khốc: hắn không phải là chúa tể của giấc mơ này, hắn chỉ là con mồi.

Thrones tiến lên, không vội vã, không tiếng động. Cô rút cặp song đao Kinh hoàng và Đau đớn ra khỏi hư không. Hai lưỡi đao đen đỏ rực lên những hoa văn cổ xưa, tỏa ra thứ khí tức làm mục rữa không khí xung quanh. Cô vung đao, một đường chém nhẹ nhàng nhưng đủ để xé toạc lớp vỏ của thực tại.

Bình An gào lên, đôi mắt hắn rực sáng với tư duy của một kẻ thống trị giấc mơ. Hắn dựng lên một bức tường của những dòng mã logic, cố gắng “xóa bỏ” quỹ đạo của đường chém. Bức tường vỡ tan, nhưng Bình An đã kịp lách người, chống đỡ lấy đòn tấn công bằng một tấm khiên ý niệm.

Xung quanh, đám đông sinh viên “Tỉnh mộng” đã ùa ra. Họ không chạy trốn. Họ đứng đó, bất động như những bức tượng pixel, ánh mắt trống rỗng nhìn vào trận chiến giữa “vị thần” của họ và thực thể cổ xưa.

Giấc mơ tỉnh tập thể kích hoạt, không gian xung quanh sân trường rung chuyển dữ dội, các tòa nhà bắt đầu tan chảy thành những khối hình học lơ lửng.

Lợi dụng khoảnh khắc không gian bị nhiễu loạn, Bình An gầm lên, dồn toàn bộ sức mạnh ý niệm để đẩy lùi Thrones. Hắn tạo ra một cú sốc phản lực từ chính lòng đất, hất văng cô ra xa.

Chưa kịp thở phào, Bình An bỗng rùng mình.

Vút.

Ngọn thương Tuyệt vọng không nằm trong tay Thrones nữa. Nó lơ lửng giữa không trung, lao tới như một tia chớp đen, rồi tách ra thành hàng chục mũi tên năng lượng, tấn công Bình An từ mọi hướng. Hắn như một con thú bị dồn vào đường cùng, dùng mọi khả năng “Mơ tỉnh” của mình để chống đỡ.

Hắn bẻ cong không khí, hắn tạo ra những khoảng chân không, hắn triệu hồi những chướng ngại vật... nhưng tất cả đều vô nghĩa trước sức mạnh của định mệnh.

Thrones với vẻ mặt lạnh băng không chút cảm xúc lướt đi trên nền đất đang vỡ vụn. Cô áp sát Bình An ngay khi hắn vừa gạt được mũi thương cuối cùng.

Một cái chớp mắt.

Bộp.

Thrones đạp mạnh vào bụng Bình An. Cú đạp không chỉ là lực vật lý, nó chứa đựng sức nặng của cả một vũ trụ đang tan vỡ. Bình An bị hất văng, hắn gập người lại, nôn ra những vệt máu đen, thứ máu của kẻ mơ đang bị thực tại bài xích. Hắn gục xuống, hơi thở đứt quãng, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn và bàng hoàng.

Trên đầu Thrones, chiếc vương miện nứt gãy Hỗn mang bỗng rực sáng. Luồng khí tím quỷ dị cuộn trào quanh nó, và một giọng nói méo mó, đầy vẻ trêu chọc vang lên từ chính vương miện:

“Ôi~ giết hắn đi nàng yêu dấu~ hắn chỉ là một sinh vật bé nhỏ đang ảo tưởng sức mạnh thôi~”

Thrones vẫn giữ vẻ mặt vô cảm đó, nhìn xuống Bình An như nhìn một con kiến đang giãy chết. Cô từ từ tiến tới, đôi song đao trong tay lại bắt đầu rung lên một giai điệu chết chóc.

“Ta không quan tâm...” cô khẽ nói, giọng ngọt ngào nhưng lạnh buốt, “vì ta là sự thật cuối cùng mà các ngươi sẽ thấy.”

Khoảnh khắc không gian rạn nứt khi Bình An bước vào “cửa tử”, với bản năng của kẻ đã dành cả đời để thâu tóm giấc mơ này, đã nhìn thấy ở đó một cơ hội để lật ngược ván cờ.

Hắn không tấn công cô. Hắn tấn công sự kết nối giữa cô và thực tại.

Thrones quá tự tin vào sự bất hoại của mình, cô đã để lại một dư chấn, một “đường truyền” giữa khoảng không hỗn mang và Đại học Z. Đó là sai lầm chết người.

Bình An đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn không còn vẻ sợ hãi. Hắn dồn toàn bộ tâm trí, gào lên một âm thanh làm rung chuyển cả những vì sao đang render dở dang phía trên bầu trời:

“ĐỒNG BỘ HÓA TẤT CẢ!!!”

Thrones không tránh, đòn Ý niệm đó không hề nhắm vào cô, nó nhắm vào thứ phía sau, vết rách thực tại.

Trong một phần tỉ giây, toàn bộ những kẻ “Tỉnh mộng” đang đứng rải rác trong trường, những sinh viên đang mơ, những mảng ký ức bị lỗi, và chính vết nứt mà Thrones tạo ra tất cả bị Bình An tóm lấy.

Hắn không chỉ dùng Ý niệm của riêng mình, hắn đang dùng Ý niệm của hàng ngàn kẻ khác làm vật dẫn. Hắn cắm thẳng đòn Ý niệm vào cái “vết rách” ấy.

RẦM!

Không gian không vỡ vụn, mà nó hợp nhất. Một luồng sáng trắng lóa mắt bùng lên từ Bình An, thứ ánh sáng của sự thật tàn khốc mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu

“Ngươi nghĩ ta là kẻ mơ tỉnh bình thường sao?” Bình An cười, nụ cười của một vị thần vừa giành lại ngai vàng. “Cái sân chơi này... là của ta!”

Cơ thể hắn bốc cháy trong ánh sáng dữ dội. Đó không phải lửa, đó là Cực Ý niệm: Thức tỉnh.

Mọi định luật vật lý trong phạm vi Đại học Z bị ghi đè hoàn toàn. Bình An giờ đây không còn là một cá nhân. Hắn là “Hệ thống” của giấc mơ này. Mọi hạt bụi, mọi không khí, mọi âm thanh đều tuân lệnh hắn.

Thrones, nữ hoàng của sự điên loạn khựng lại. Đôi mắt lục bảo của cô lần đầu tiên dao động. Luồng Ý niệm của Bình An không chém vào cơ thể cô, mà nó “đồng bộ hóa” cô vào cái sân chơi của hắn. Khi cô không tránh, khi cô cho phép hắn làm điều đó, cô đã tự biến mình thành một phần của kịch bản mà Bình An đang viết lại.

Áp lực xung quanh tăng lên gấp bội. Bầu trời Đại học Z không còn là màn đêm đỏ rực của Tận thế nữa, mà nó đang dần bị phủ trắng bởi những hàng lệnh logic đang chạy liên tục.

Bình An bước tới. Mỗi bước chân của hắn khiến không gian co rút lại, ép Thrones vào giữa một lồng giam của ý chí thuần túy.

“Cô đến từ hư vô, và cô sẽ phải tuân theo quy tắc của thực tại này,” Bình An gầm lên, bàn tay hắn vung lên, triệu hồi hàng ngàn mũi giáo ý niệm từ chính không khí xung quanh.

Đòn đánh của hắn giờ đây không thể bị đỡ, không thể bị hấp thụ, vì hắn đã “đồng bộ” tấm khiên Thống khổ của cô vào logic của chính hắn, biến nó từ một vật bảo hộ thành một cái lồng giam giữ chính cô.

Thrones khẽ nhếch môi, một nụ cười quái dị. Dù đang bị áp chế, cô vẫn nhìn hắn như nhìn một món đồ chơi thú vị.

“Thức tỉnh... sao?” Giọng cô vang lên, xa xăm như tiếng chuông vỡ. “Ngươi vừa đánh thức một thứ mà ngươi không bao giờ nên chạm vào, đồ sinh vật bé nhỏ.”

Bóng đen từ chiếc vương miện Hỗn mang trào ra, không còn bị kìm hãm nữa. Trận chiến giữa “Ý niệm của kẻ mơ tỉnh” và “Nỗi đau của vũ trụ” chính thức bùng nổ, làm cho thực tại này đứng trên bờ vực tan rã hoàn toàn.

Thrones lùi lại. Đôi ủng cao cổ của cô nện xuống mặt đường, âm thanh không còn là tiếng gót giày chạm đất, mà là tiếng pha lê vỡ vụn của một thực tại đang căng cứng đến giới hạn.

Cô đã nhìn thấu cuộc chơi của Bình An. Hắn không chỉ muốn thắng cô, hắn muốn biến cả vũ trụ này thành tấm gương phản chiếu ý chí của mình.

“Ngươi...” Thrones thốt lên, giọng nói vốn luôn xa xăm, giờ đây chứa đựng một sự kinh ngạc hiếm hoi. “Ngươi đang làm vỡ nó.”

Cảnh tượng trước mắt không còn là một trận chiến thông thường. Nó là một cơn địa chấn của định nghĩa. Bình An đang đứng giữa trung tâm, cơ thể hắn phát ra những luồng sáng chói lòa, đó là dữ liệu của hàng tỷ sinh linh đang đồng loạt “tỉnh dậy”. Hắn giống như một người khổng lồ đang cố nhét toàn bộ sự tồn tại của vũ trụ vào trong một chiếc áo thun chật ních.

Từng đường chỉ của thực tại đang đứt lìa.

Bầu trời Đại học Z không còn là màn đỏ của Tận thế, nó đã chuyển sang màu trắng xóa của một sự logic tuyệt đối, đơn điệu và đáng sợ. Những tòa nhà, hàng cây, hay cả những đám mây đều đang biến dạng, bị kéo căng ra để chứa đựng cái “Sự thật” khổng lồ mà Bình An đang áp đặt lên chúng.

“Nhìn đi, Thrones!”

Bình An gầm lên, giọng nói của hắn vang vọng từ mọi hướng, không phải bằng âm thanh mà bằng sự tác động trực tiếp vào nhận thức.

“Thế giới này quá nhỏ bé cho một sự thật lớn lao! Ta đang mở rộng nó! Ta đang khiến nó đủ lớn để chứa đựng cả nhân loại!”

Thrones nhìn thấy những khe nứt. Xung quanh Bình An, không gian không còn phẳng lì. Nó phồng rộp lên, những mảnh vỡ của không-thời gian bay lơ lửng như những sợi chỉ bị rút ra khỏi tấm vải thun đang rách toạc.

Bình An đang mạnh lên. Mỗi sinh vật “tỉnh giấc” là một nguồn năng lượng, một phần của ý niệm được hắn “đồng bộ hóa” vào cái khung logic của hắn. Hắn không còn là Bình An nữa; hắn là một cơn đại hồng thủy của ý thức.

Thrones vung cặp song đao, gạt phăng một luồng Ý niệm vừa lao tới. Nhưng ngay khi cô chém trúng, lưỡi đao Kinh hoàng không cắt đứt được đòn tấn công. Thay vào đó, nó trượt đi như chém vào một bức tường thép được đúc bằng niềm tin của hàng triệu người.

Tấm khiên Thống khổ trên tay cô rung lên bần bật. Nó đang phải gánh chịu sức nặng của cả một “vũ trụ đang cố gắng giãn nở”.

Quá chật... Cái vỏ này quá chật...

Thrones hiểu ra sự điên rồ này. Bình An đang chơi một trò chơi mà cái giá phải trả không phải là mạng sống của hắn, mà là sự tồn vong của toàn bộ cấu trúc vật lý. Nếu hắn tiếp tục, thực tại sẽ không chịu nổi áp lực. Nó sẽ bung ra, và cả hai bọn họ, kẻ điên cuồng muốn làm thần và thực thể của nỗi đau vĩnh cửu, sẽ bị nuốt chửng vào khoảng không vô định trước khi hắn kịp hoàn thành “kiệt tác” của mình.

“Ngươi đang tự thiêu chính sân khấu của mình, đồ ngốc,” Thrones lạnh lùng nói, dù trong đôi mắt lục bảo của cô đã xuất hiện những gợn sóng dữ dội.

Cô xoay người, một vũ điệu xoay vòng đầy nguy hiểm. Không phải để tấn công, mà để tập trung toàn bộ “Tận thế” vào một điểm duy nhất. Nếu cái áo này đã rách, cô sẽ là người làm nó rách hoàn toàn.

Cô ném tấm khiên Thống khổ xuống đất. Nó cắm phập vào nền bê tông, những tiếng gào thét của linh hồn bên trong tấm khiên bỗng chốc im bặt, thay vào đó là một âm thanh trầm đục như tiếng gầm của vực thẳm.

“Nếu ngươi muốn ĐIÊN...” Thrones khẽ cười, một nụ cười không hề có sự vui vẻ, mà đầy rẫy sự hủy diệt, “... THÌ HÃY ĐỂ TA!!!”

Bóng tối từ chiếc vương miện Hỗn mang tuôn trào, không còn giữ lại hình dáng con người nữa. Nó hòa vào tấm khiên đang cắm dưới đất, biến nó thành một cái neo đen ngòm, chặn đứng dòng chảy Ý niệm của Bình An ngay tại chính nơi hắn đang đứng.

Đại học Z im lặng trong một giây. Sau đó, một vết rách khổng lồ hiện ra ngay dưới mặt đất. Cái “áo thun” thực tại đã không còn chịu nổi sự bành trướng của hắn nữa. Nó bắt đầu nổ tung.

Từ vết nứt khổng lồ nơi thực tại bị xé toạc, đất đá không rơi xuống mà trào dâng. Những khúc xương trắng lạnh lẽo đan cài vào nhau, trồi lên từ lòng đất như những ngón tay gầy guộc của kẻ chết đang cố níu giữ lấy thực tại. Ngai vàng xương trắng sừng sững giữa sân trường Đại học Z.

Trên đó, Trixie ngồi.

Cô không còn vẻ điên loạn hay bi thương, cũng không còn sự vô cảm lạnh lùng. Cô là chính sự Điên loạn. Không phải đao, chẳng phải thương, cũng không phải vương miện. ĐIÊN LOẠN chính là cốt lõi của cô.

Cô chính là thần binh cuối cùng.

Khi cô ngồi xuống, không gian xung quanh không còn gào thét nữa, mà im bặt, một sự im lặng tuyệt đối, cái im lặng của vạn vật trước khi bị xóa sổ.

“Hủy diệt tất cả nào ~.”

Giọng cô vang lên, nhẹ tựa tiếng lá rơi, nhưng lại có sức nặng của một quy luật vũ trụ.

ẦM!

Một vụ nổ tựa như Big Bang bùng phát ngay tại tâm điểm của trận chiến. Ánh sáng trắng xóa nuốt chửng tất cả: những bóng ma ý niệm, những mảnh vỡ thực tại, và cả sự điên cuồng đang giằng xé Đại học Z.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.