Lửa. (2)

15 phút đọc
2,931 từ
8 lượt xem

Chương 1 - Lửa.

Han run rẩy lùi lại một bước. Vệt mực đen trên cổ anh bắt đầu lan rộng ra, bò lên đến tận mang tai. Chiếc đồng hồ trong túi áo anh phát ra tiếng rắc thứ hai. Mặt kính hoàn toàn vỡ vụn.

“Nyxie…” Han không nhìn cô, nhưng giọng anh chứa đựng một sự khẩn thiết chưa từng có. “Mở sổ ra. Ghi lại bất cứ thứ gì… ngoại trừ cái tên của nó. Đừng để nó hoàn thành câu chuyện về em.”

Trixie từ trên cao nhìn xuống, nụ cười tinh quái thường ngày biến mất. Cô nàng khẽ đặt tay lên đầu Mèo Béo, như thể đang chờ đợi một phán quyết cuối cùng từ Kẻ Ghi Chép.

Nyxie run rẩy đưa tay vào ba lô, những ngón tay cô chạm vào bìa da lạnh ngắt của cuốn sổ xanh. Cô rút nó ra, nhưng khi cô mở trang thứ hai, những vệt mực đen mỏng như mạch máu trên giấy bỗng nhiên co thắt lại.

Chúng đang tự biến đổi hình dạng.

Trước mắt Nyxie, nét chữ bạc của cuốn sổ bắt đầu bị một nét chữ nguệch ngoạc, nặng nề đè lên. Thứ ở trên tầng ba đang dùng chính cuốn sổ của cô để ghi chép.

Dòng chữ hiện ra trên trang giấy trắng:

“Nyxie bước vào Khu Nhà Tròn lúc 11 giờ đêm. Cô thấy bác sĩ Han đang chết dần. Cô thấy Trixie đang cười. Cô cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu. Nyxie nhận ra mọi nỗ lực đều vô ích. Cô đóng cuốn sổ lại… và ngủ.”

“Không…” Nyxie lẩm bẩm. Ngón tay cô dính đầy mực đen, cô ấn mạnh đầu ngón tay lên mặt giấy, cố gắng vạch một đường để xóa đi dòng chữ đó.

Nhưng ngón tay cô không nghe lời. Nó trở nên chậm chạp, rệu rã. Cơn buồn ngủ từ vệt nứt màu xám trên không trung đang thấm qua da thịt cô, biến các khớp xương thành đất sét.

Chiếc ghế bành phía trên khẽ rít lên một tiếng khô khốc, như thể thứ ngồi trên đó vừa dịch chuyển một chút để nhìn rõ hơn cái chết của một Kẻ Ghi Chép chưa kịp lớn.

Cơn buồn ngủ lan qua Khu Nhà Tròn như thủy triều đen. Không dữ dội. Không điên loạn. Nó chỉ đơn giản là… thuyết phục. Rằng mọi thứ đều quá mệt mỏi để tiếp tục. Những cây bút lông lần lượt rơi xuống bàn.

Lộp bộp.

Một vài ngọn nến sáp quanh thư viện tắt phụt. Bóng tối dày lên như một lớp chăn phủ lên linh hồn. Nyxie quỳ một gối xuống sàn. Cuốn sổ xanh trên tay cô ngày càng nặng. Dòng chữ trên trang giấy tiếp tục tự viết.

“Nyxie hiểu rằng kháng cự là vô nghĩa.”

Mực đen bò lên cổ tay cô như những con sâu lạnh ngắt. Han bước tới nửa bước định kéo cô lại nhưng anh khựng người. Vệt nứt xám giữa không trung vừa mở rộng thêm. Từ bên trong làn sương mù kia, hàng ngàn cánh tay trắng bệch đang thò ra chậm rãi. Không phải để giết. Chúng chỉ đang tìm một nơi để nằm xuống.

“Đừng nhìn vào đó…” Han gằn giọng.

Chiếc đồng hồ quả quýt trong tay anh rung lên bần bật.

Tách.

Một bánh răng rơi khỏi vỏ đồng hồ. Tiếng tích tắc lệch hẳn nhịp. Trên tầng ba, cái ghế bành cũ kỹ lại phát ra tiếng rít chậm chạp. Kẻ ngồi trên đó… đang hài lòng.

Trixie thở dài. “Phiền ghê…” Cô nàng đứng dậy khỏi lan can. Lần đầu tiên kể từ khi Nyxie gặp cô, trong giọng nói ấy không còn chút đùa cợt nào nữa. Chỉ còn lại sự lạnh lẽo của một thứ cổ xưa vừa mất kiên nhẫn. Mèo Béo nhảy khỏi vai cô. Ngay khoảnh khắc chân nó chạm lan can

Một câu chú được Trixie niệm lên, như tiếng nhiễu của âm đài, như tiếng ngàn giọng nói méo mó phát ra từ mọi phía.

(Tên: Tuyệt vọng

Lớp: Trường Thương

Loại: Ý niệm Binh khí

Bộ: Tận thế

Mô tả: Chẳng còn ánh sáng.

Ngọn thương đen tuyền với những vân đỏ như máu

Kỹ năng: Không thể bị phá hủy, vết thương gây ra sẽ được khuếch đại và ảnh hưởng đến bản chất của sự tồn tại.)

KENG.

Một âm thanh kim loại trầm thấp vang lên xuyên khắp Khu Nhà Tròn. Không ai thấy Trixie rút vũ khí ra bằng cách nào. Ngọn thương đã nằm trong tay cô từ trước khi thực tại kịp nhận ra nó xuất hiện. Một cây trường thương đen tuyền. Dài và méo mó như được rèn từ xác của bóng đêm. Những vân đỏ như máu sống đang chậm rãi chuyển động dưới lớp kim loại đen nhám, giống các mạch máu đang co bóp.

Không khí quanh nó lập tức chết lặng. Những cây bút lông đang tự viết đồng loạt gãy đôi.

RẮC.

Dòng chữ trên cuốn sổ của Nyxie run lên dữ dội.

Nét chữ của thứ trên tầng ba ngập ngừng.

Trixie xoay nhẹ cổ tay. Mũi thương rạch qua không khí.

Và Nyxie nghe thấy.

Không phải tiếng gió.

Mà là tiếng của một thứ vô hình vừa bị thương tổn.

“Tuyệt vọng.” Han khàn giọng. Ánh mắt anh thay đổi hẳn khi nhìn cây thương. Không còn cảnh giác. Mà là kinh hãi thật sự.

“Trixie… cô mang thứ đó vào Đại học Z?”

“Tại sao không?” Trixie nhếch môi. “Ông chú già đem đồng hồ đi vá xác chết được thì ta đem đồ chơi đi dạy dỗ vài giấc ngủ cũng bình thường mà.”

Cô bước thêm một bước trên lan can. Không gian dưới chân cô nứt ra thành những đường đen mỏng như kính vỡ.

“Nghe này, đống mỡ thiu trên kia.”

Trixie ngẩng đầu nhìn cái ghế bành tầng ba. Đôi mắt lục bảo của cô phát sáng giữa bóng tối. “Ngươi đang làm con bé của ta buồn ngủ.”. Nụ cười của cô từ từ rộng ra.

“Mà ta thì ghét nhất mấy thứ làm người khác mất hứng.”

Chiếc ghế bành rung nhẹ. Lần đầu tiên, bóng hình phệ trên đó chuyển động rõ ràng. Một cánh tay khổng lồ mềm nhũn buông thõng khỏi tay vịn ghế. Da thịt nó không có cấu trúc cố định. Nó giống một đống ký ức mục rữa đang cố bắt chước hình dạng sinh vật sống.

Một giọng nói vang lên. Không nam. Không nữ. Không già. Không trẻ.

Chỉ là một thanh âm khiến mọi ý chí trong người Nyxie muốn tan ra.

“Tất cả rồi cũng sẽ nằm xuống.”

Ngay lập tức toàn bộ đèn trong Khu Nhà Tròn vụt tắt. Bóng tối ép xuống như biển sâu. Vệt nứt xám trên không trung mở toang. Hàng ngàn cánh tay trắng bệch tràn ra. Han nghiến răng, cố nâng chiếc đồng hồ lên nhưng Trixie đã biến mất.

ĐOÀNG.

Một tiếng nổ vang lên giữa thư viện. Không phải nổ lửa. Mà là tiếng thực tại bị xuyên thủng. Trixie xuất hiện ngay trước cái ghế bành tầng ba. Không ai thấy cô di chuyển. Ngọn thương đen trong tay cô đã đâm xuyên qua màn sương xám. Mũi thương không chạm vào thân thể thứ kia.

Nó đâm vào chính… ý nghĩa tồn tại của nó. Một vết nứt đỏ rực lan khắp bóng tối. Kẻ ngồi trên ghế phát ra âm thanh đau đớn. Không phải tiếng hét. Mà là tiếng của một giấc ngủ dài bị cưỡng ép đánh thức.

Trixie ghì cây thương xuống sâu hơn. Máu đen trào ra từ khoảng không. Không rơi xuống đất. Mà tan thành những dòng chữ méo mó:

"Mệt mỏi.”

“Buông xuôi.”

“Ngủ đi.”

Nhưng mỗi chữ vừa xuất hiện... Ngọn thương liền nghiền nát chúng. Han nhìn cảnh đó, đồng tử co lại.

“…Cô đang làm tổn thương nó…”

“Dĩ nhiên.”

Trixie cười khúc khích.

“Tuyệt vọng không dùng để giết sinh vật.”

Cô nghiêng đầu.

“Nó dùng để giết thứ khiến sinh vật đó tồn tại.”

Rồi cô quay xuống nhìn Nyxie. Giữa bóng tối đang sụp đổ, mái tóc bạch kim của cô giống một vết rạch sáng lạnh lẽo.

“Nyxie.” Giọng cô mềm đi đôi chút. “Ghi lại đi.”

“Đây mới là trận chiến thật sự của Ý niệm.”

“Không phải đấm nhau.”

“Mà là xem… ý nghĩa nào được phép tồn tại tiếp.”

Bóng tối quanh Khu Nhà Tròn cuộn xoắn lại như một tấm vải bị vò nát. Mỗi khi ngọn thương đen của Trixie vung lên, những tiếng xoẹt khô khốc lại vang lên trong không gian, để lại những vệt nứt rỉ máu đỏ rực giữa nền sương xám của sự trì trệ.

Đây không phải là một trận chiến vật lý.

Nyxie có thể nhìn thấy nó một cách rõ ràng thông qua đôi mắt của một Kẻ Ghi Chép: Ngọn thương của Trixie đại diện cho một thứ Ý niệm sắc bén, tàn nhẫn, một Cơn Bão từ chối sự bình yên. Còn thực thể trên chiếc ghế bành bọc da chính là sự Trì Trệ, một hố đen nuốt chửng mọi động lực sống. Hai Ý niệm đang va chạm, đang cắn xé và cố gắng phủ định sự tồn tại của nhau.

Máu của Nyxie như sôi lên. Cơn buồn ngủ ngọt ngào lúc nãy bị hơi nóng từ ngọn thương đen và viên kẹo dâu trong túi áo thiêu rụi hoàn toàn.

Cô không quỳ nữa. Nyxie đứng thẳng dậy giữa quảng trường gạch cũ đang rung chuyển. Cô lật sang một trang hoàn toàn mới của cuốn sổ xanh.

Mực đen trên đầu ngón tay cô bỗng chốc rực cháy thành một màu bạc lấp lánh. Cô không dùng bút. Cô dùng chính móng tay mình, rạch mạnh lên mặt giấy trắng tinh, định hình lại toàn bộ cục diện đang diễn ra trước mắt.

“Sự im lặng không thể nuốt chửng tiếng thét.”

RẮC.

Dòng chữ nguệch ngoạc "Nyxie đóng cuốn sổ lại... và ngủ" trên trang trước lập tức bị một vệt mực bạc gạch chéo thô bạo. Bản thảo của thực tại bị ép phải viết lại theo ý chí của cô.

“Cơn bão đã thức tỉnh. Nó mang theo một ngọn thương đen vạch đôi màn sương mù. Kẻ ngồi trên ghế bành không còn là một chương truyện chưa kể, nó là một mục tiêu bị săn đuổi.”

Mỗi ký tự bạc Nyxie viết xuống như một cái dập ghim khổng lồ, đóng đinh Trixie vào thực tại tầng ba, không cho phép sự trì trệ làm nhòe đi sự hiện diện của cô nàng.

Trixie cảm nhận được sức nặng của những dòng chữ đó. Cô nàng cười lớn, mái tóc bạch kim tung bay giữa những tia lửa đỏ rực rỉ ra từ mũi thương: "Viết tốt lắm, con bé của ta!"

Nhưng thực thể phệ ra trên chiếc ghế bành không dễ dàng chấp nhận thất bại. Cánh tay mềm nhũn, nhớp nháp của nó đột ngột phình to, hóa thành một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ trần nhà. Giọng nói đa âm sắc của nó dội thẳng vào tâm trí Nyxie, nặng nề và đặc quánh:

“Ngươi… ghi lại cái chết… của chính mình… sao… Kẻ Ghi Chép…?”

Cùng lúc đó, vệt nứt xám giữa không trung nổ tung. Hàng ngàn cánh tay trắng bệch không còn bò ra chậm rãi nữa. Chúng điên cuồng lao xuống phía dưới, tạo thành một cơn mưa thịt da rệu rã, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Nyxie nhằm bóp nát cuốn sổ xanh.

Han lúc này đã tiến đến bên cạnh cô. Gương mặt anh gần như không còn chút huyết sắc nào, những vệt mực đen đã bò lên đến khóe mắt trái, khiến một bên mắt của anh biến thành một vùng đen kịt đáng sợ. Chiếc đồng hồ quả quýt trong tay anh đã hoàn toàn mất đi lớp vỏ, chỉ còn lại những bánh răng trần trụi đang quay một cách điên cuồng, ma sát vào nhau phát ra những tiếng két két chói tai.

Anh đứng chắn trước mặt Nyxie, hai tay đưa lên cao như muốn nâng cả bầu trời đang sụp xuống.

"Tôi... vẫn là Neo Hiện Thực của nơi này!" Han gầm lên, giọng anh vỡ ra vì đau đớn.

TÁCH.

Vòng tròn bánh răng trên tay anh bung ra, hóa thành một bức tường logic trong suốt vô hình, chặn đứng cơn mưa cánh tay trắng bệch chỉ cách đỉnh đầu hai người vài mươi centimet. Máu đen từ mắt, từ mũi và từ miệng Han trào ra văng tung tóe lên nền gạch. Anh đang dùng chính sự tồn tại và sinh mệnh của mình để vá lại một giây phút tỉnh táo cuối cùng cho Nyxie viết tiếp.

"Đừng dừng lại, Nyxie..." Han khàn giọng, bóng lưng anh run lên bần bật dưới áp lực khổng lồ của sự trì trệ. "Viết... Viết đi!"

Nyxie nhìn bóng lưng của Han, nhìn vệt máu đen đang thấm đẫm chiếc áo len sờn cũ của anh. Lồng ngực cô thắt lại. Cô hiểu rằng, nếu cô không kết thúc chương này ngay bây giờ, Han sẽ là người phải nằm xuống vĩnh viễn để thay thế cho cái thực thể trên kia.

Cô cúi đầu, ngón tay dính mực bạc ấn sâu vào trang giấy đến mức bật máu, viết những dòng cuối cùng của chương truyện với một tốc độ kinh hoàng.

Ngón tay Nyxie run lên bần bật. Máu từ đầu ngón tay hòa cùng mực bạc, loang ra trên trang giấy như những vết nứt đang tự mở rộng. Cô viết điên cuồng, từng câu chữ như bị ép ra khỏi linh hồn mình.

"Cơn bão không cúi đầu trước sự trì trệ.”

“Ngọn thương đen xé toạc màn sương ngủ.”

“Kẻ ngồi trên ghế bành"

Bút tích dừng lại. Không phải vì Nyxie muốn dừng. Mà vì cả cuốn sổ bỗng nhiên nặng đến mức cô không thể nhấc nổi một trang giấy. Một áp lực khổng lồ phủ xuống toàn bộ Khu Nhà Tròn. Không gian rên rỉ.

Tách.

Một tiếng động nhỏ vang lên. Rồi tất cả những dòng chữ Nyxie vừa viết bắt đầu… chảy ngược. Mực bạc tan ra như nước mắt. Những con chữ co giật, méo mó rồi tự bò về mép giấy, như thể có một bàn tay vô hình đang xóa sạch ý chí của cô khỏi thực tại.

“...Cái gì?” Nyxie thều thào.

Phía trên tầng ba, thứ ngồi trên chiếc ghế bành cuối cùng cũng cử động rõ ràng hơn.

Nó không đứng dậy.

Nó chỉ… nghiêng đầu.

Nhưng khoảnh khắc đó, Nyxie nghe thấy một âm thanh giống như hàng triệu trang sách bị xé khỏi gáy cùng lúc. Mái vòm Khu Nhà Tròn rung chuyển dữ dội. Những giá sách bắt đầu mục nát ngay trước mắt cô. Gỗ hóa bụi. Giấy chuyển thành thứ bùn đen nhầy nhụa. Những cây bút lông ngỗng đồng loạt gãy đôi như xương cổ chim.

Thực thể đó không hề chống lại những dòng chữ của Nyxie. Nó đơn giản là… phủ nhận quyền được viết của cô. Giọng nói đa tầng của nó tràn xuống như nước biển lạnh buốt:

“Một Kẻ Ghi Chép… chưa trưởng thành…”

“Không thể… định nghĩa… sự kết thúc…”

ẦM.

Bức tường logic của Han nứt toác.

Những bánh răng xoay cuồng quanh anh bắt đầu rơi lả tả xuống nền đá. Mỗi chiếc bánh răng chạm đất đều hóa thành tro bụi đen. Han quỵ một gối. Máu đen trào khỏi miệng anh. Nhưng anh vẫn chống tay giữ bức tường đang sụp xuống.

“Trixie!” Han gầm lên. “Đưa con bé ra khỏi đây!”

“Haah…?” Trixie đứng trên lan can, mái tóc trắng tung bay hỗn loạn giữa những khe nứt đỏ rực. “Ông chú nghĩ ta là bảo mẫu chắc?”

Nhưng rồi, đôi mắt lục bảo của cô nàng khẽ co lại. Mèo Béo trên vai Trixie đột nhiên dựng đứng toàn bộ lông. Nó nhìn lên phía sau chiếc ghế bành. Con mèo phát ra một tiếng gầm thấp đầy cảnh giác.

Trixie im bặt. Nụ cười trên môi cô nàng biến mất hoàn toàn.

“...À.” Giọng cô nhỏ đi. “Không ổn rồi.” Nyxie ngẩng đầu lên theo phản xạ...Và rồi cô thấy...Phía sau chiếc ghế bành… Là một thứ còn lớn hơn cả bóng tối. Không có hình dạng cụ thể. Chỉ là một vùng xám đục vô tận đang chuyển động rất chậm. Như đại dương của xác chết đang ngủ. Và chiếc ghế bành kia… Chỉ là một phần rất nhỏ nhô lên khỏi mặt nước.

Nyxie hiểu ra trong khoảnh khắc đó.

Thứ họ đối mặt nãy giờ chưa bao giờ là “Cổ Thần”. Nó chỉ là… Một cái bóng nổi lên từ giấc ngủ của thứ gì đó còn khổng lồ hơn nhiều. Cơn buồn ngủ quay trở lại. Nhưng lần này nó không mềm mại nữa. Nó nghiền nát ý thức như đá tảng.

Nyxie khuỵu xuống. Cuốn sổ xanh rơi khỏi tay cô.bNhững trang giấy tự lật loạn xạ.bTừng dòng chữ cô viết bắt đầu biến dạng “Nyxie chiến đấu.” bị sửa thành “Nyxie cố gắng.” Rồi tiếp tục bị sửa thành “Nyxie mơ rằng mình đã chiến đấu.”

“Không…” Nyxie cố bò tới. Nhưng mí mắt cô nặng đến mức đau nhức.

Trixie chửi thề lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện:

“Con cóc chết tiệt…”

ẦM.

Ngọn thương Tuyệt Vọng cắm thẳng xuống sàn tầng ba. Một vết nứt đỏ như máu xé toạc toàn bộ Khu Nhà Tròn. Trixie lao xuống như một tia chớp trắng, túm lấy cổ áo Nyxie đúng khoảnh khắc bức tường logic của Han sụp đổ hoàn toàn.

Hàng ngàn cánh tay trắng bệch đổ ập xuống.

Han đứng chắn phía sau họ. Chiếc đồng hồ trong tay anh phát ra tiếng TÍCH cuối cùng. Rồi nổ tung.

Ánh sáng bạc tràn ngập toàn bộ thư viện.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.