CHƯƠNG 28: KÝ ỨC DỘI VỀ TRÊN BỤC XÉT XỬ CŨ
Một ngày đầu xuân, Trần Chính nhận được lời mời danh dự từ Chánh án Tòa án nhân dân tối cao đến tham dự buổi lễ kỷ niệm ngày truyền thống ngành tư pháp được tổ chức ngay tại hội trường lớn của Tòa án cấp cao Hà Nội – nơi anh từng chủ tọa phiên tòa xét xử đại án Thiên Phú lịch sử năm xưa. Trong bộ quần áo đại lễ tươm tất, mái tóc bạc trắng buông dài, vị Thẩm phán đại thụ bước đi chậm rãi trên bậc thềm đá hoa cương sáng choang dưới hàng trăm ánh mắt kính trọng, ngưỡng mộ của các thế hệ Thẩm phán trẻ tuổi.
Khi bước vào phòng xử án lớn, Chính đứng lặng yên trước chiếc bục xét xử quen thuộc. Anh chạm tay vào chiếc búa công lý bằng gỗ đinh hương đã mòn vẹt vết thời gian, ký ức của gần bốn mươi năm dội về cuồn cuộn như một cuốn phim quay chậm. Anh nhìn thấy người mẹ nghèo khóc ngất giữ được con, nhìn thấy giọt nước mắt sám hối của tên tử tù, nhìn thấy ngọn lửa bùng cháy thiêu rụi căn nhà và cả ánh mắt phản bội của người bạn học cũ. Tất cả những đau đớn, mất mát, vinh quang và cay đắng của một đời làm nghề tư pháp hiện về vẹn nguyên.
Vị Chánh án tối cao bước đến bên anh, trịnh trọng trao tặng Trần Chính kỷ niệm chương "Vì sự nghiệp tư pháp tối cao" của quốc gia. Cả hội trường đứng bật dậy, tiếng vỗ tay vang lên lồng nhiệt, kéo dài không ngớt. Chính ngước nhìn lên quốc kỳ và cán cân công lý trên vách tường, anh mỉm cười thanh thản. Anh biết mình đã hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh của một người gác cổng luật pháp, không bẻ cong điều khoản, không bán rẻ lương tâm trước đồng tiền. Sự kính trọng của đồng nghiệp và lòng biết ơn của nhân dân chính là bản án công bằng nhất dành cho cuộc đời chính trực của anh.