CHƯƠNG 14: KHI NGƯỜI THÂN ĐỨNG TRƯỚC VÀNH MÓNG NGỰA
Thử thách lớn nhất trong cuộc đời của một người làm nghề tư pháp không phải là đối đầu với tội phạm xảo quyệt, mà là khi tình thâm máu mủ bị đặt lên bàn cân của luật pháp. Trần Chính rơi vào hoàn cảnh nghiệt ngã ấy khi người bị cảnh sát giao thông bắt giữ trong một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng dẫn đến chết người lại chính là Trần Tiến – đứa em họ ruột gọi anh bằng bác, đứa con trai duy nhất của người chú đã từng cưu mang, cho tiền anh ăn học ngày trước.
Tiến lái xe trong tình trạng say xỉn, chạy quá tốc độ và tông trúng một người giao hàng nghèo ban đêm, khiến nạn nhân tử vong tại chỗ. Người chú ruột tóc bạc phơ từ quê hớt hải chạy lên phòng làm việc của Chính, quỳ sụp xuống đất, khóc lóc van xin: "Chính ơi! Chú lạy con! Cả đời chú chỉ có một giọt máu này thôi. Con giờ làm Thẩm phán to trên tỉnh rồi, con nói một tiếng với bên điều tra, hoặc nhận xử vụ này rồi giảm án cho nó được án treo đi con! Nếu nó đi tù thì chú chết mất!".
Chính đứng chôn chân tại chỗ, từng lời nói của chú như những mũi dao đâm vào khúc ruột anh. Anh nhớ lại những ngày hai anh em chia nhau củ khoai củ sắn, nhớ ơn người chú đã bán cả lợn để gửi tiền cho anh đóng học phí đại học. Nhưng khi anh nhìn thấy người vợ góa của nạn nhân gầy gộc, dắt theo hai đứa con nhỏ đeo khăn tang trắng xóa đứng khóc bên ngoài sảnh tòa, lý trí của một người bảo vệ luật pháp trong anh bừng tỉnh.
Chính đỡ chú đứng dậy, nước mắt anh cũng trào ra, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định: "Chú ơi... Con không thể bẻ cong luật pháp được. Tiến nó sai rồi, nợ máu phải trả bằng trách nhiệm. Nếu con dùng quyền lực để cứu Tiến, thì linh hồn người chết ngoài kia ai đòi lại công lý cho họ? Con đường duy nhất bây giờ là chú cháu mình bán đất ở quê, đền bù thật thỏa đáng cho gia đình người ta để xin giảm nhẹ một phần hình phạt thôi chú ạ". Chính đã tự viết đơn xin rút khỏi Hội đồng xét xử vụ án này vì lý do có quan hệ thân thích với bị cáo để đảm bảo tính khách quan. Tại phiên tòa do một đồng nghiệp khác chủ tọa, Tiến bị tuyên phạt năm năm tù giam. Chính đứng ở góc phòng xử nhìn chú ruột ngã quỵ, lòng anh đau như cắt, nhưng anh biết mình đã giữ sạch chiếc áo choàng Thẩm phán trước sự tôn nghiêm tối cao của pháp luật.