CHƯƠNG 13: BÍ MẬT CỦA THU HÀ
Sáng hôm sau, Lan đến quán cà phê ở góc đường Nguyễn Huệ đúng mười giờ. Cô nhìn quanh quán, tìm kiếm một người phụ nữ lạ. Một người phụ nữ khoảng ba mươi lăm tuổi, mái tóc dài uốn nhẹ, mặc chiếc áo sơ mi trắng thanh lịch, ngồi ở góc khuất gần cửa sổ, vẫy tay về phía cô.
"Chào cô, tôi là Thu Hà." — Người phụ nữ đứng dậy, bắt tay Lan — "Cảm ơn cô đã đến."
Lan ngồi xuống, quan sát người phụ nữ trước mặt. Thu Hà có nét đẹp sang trọng, nhưng ánh mắt cô ta chất chứa sự mệt mỏi và day dứt.
"Tôi biết chuyện giữa cô và mẹ tôi." — Thu Hà bắt đầu, giọng trầm — "Tôi đã theo dõi vụ kiện của cô trên báo. Tôi xin lỗi vì những gì mẹ tôi đã gây ra cho cô và gia đình cô."
Lan im lặng, chờ đợi.
"Tôi sống ở nước ngoài mười lăm năm nay." — Thu Hà tiếp tục — "Tôi đã cắt đứt liên lạc với mẹ tôi từ lâu. Nhưng khi nghe tin cô kiện bà ấy, tôi biết mình không thể im lặng được nữa. Có một chuyện tôi cần phải nói với cô — chuyện về mẹ cô và mẹ tôi."
Thu Hà dừng lại, như thể đang cân nhắc lời nói của mình. Rồi cô ta nói tiếp, giọng run run:
"Mẹ cô — bà Mai — và mẹ tôi từng là bạn thân. Họ học chung một lớp hồi trung học. Nhưng rồi họ yêu cùng một người đàn ông — bố của cô."
Lan sững người. Cô chưa từng nghe mẹ mình nhắc đến chuyện này.
"Bố cô — chú Hùng — là một người tốt bụng, hiền lành. Mẹ tôi yêu chú ấy rất sâu đậm, nhưng chú ấy lại chọn mẹ cô. Mẹ tôi không bao giờ chấp nhận được điều đó. Bà ấy luôn ghen ghét, đố kỵ với mẹ cô."
Thu Hà nhìn ra cửa sổ, mắt đỏ hoe: "Khi bố cô qua đời vì bệnh, mẹ tôi tưởng rằng mình sẽ có cơ hội. Nhưng mẹ cô vẫn kiên định nuôi con một mình, không cần ai giúp đỡ. Điều đó càng khiến mẹ tôi căm ghét bà ấy hơn."
"Vậy nên bà ấy đã chiếm đoạt căn nhà của mẹ tôi?" — Lan hỏi, giọng nghẹn lại.
Thu Hà gật đầu, nước mắt bắt đầu rơi: "Không chỉ vậy. Tôi... tôi có một bí mật mà tôi đã giữ suốt bao nhiêu năm nay. Mẹ cô... bà ấy không chết vì bệnh tim như mọi người vẫn nghĩ."
Lan tái mặt: "Ý cô là sao?"
Thu Hà cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Trước khi mẹ cô mất khoảng một tháng, tôi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của mẹ tôi. Bà ấy nói chuyện với một người đàn ông — tôi nghĩ đó là luật sư của bà ấy. Bà ấy nói: 'Con Mai sắp chết rồi. Chỉ cần đợi thêm một thời gian nữa, căn nhà đó sẽ thuộc về tôi.'"
Lan cảm thấy toàn thân lạnh toát: "Bà ấy... bà ấy đã làm gì mẹ tôi?"
"Tôi không biết chính xác." — Thu Hà lắc đầu — "Nhưng tôi biết mẹ tôi có quen một người làm việc tại bệnh viện nơi mẹ cô điều trị. Và tôi nhớ rằng trước khi mẹ cô qua đời, mẹ tôi đã đến bệnh viện thăm bà ấy một lần. Sau lần đó, tình trạng của mẹ cô trở nên xấu đi rất nhanh."
Lan ôm mặt, nước mắt trào ra. Cô không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. Mẹ cô — người phụ nữ hiền lành, nhẫn nhịn cả đời — có thể đã bị hại.
"Tôi có bằng chứng." — Thu Hà mở chiếc túi xách, lấy ra một chiếc điện thoại cũ — "Đây là chiếc điện thoại của mẹ tôi. Bà ấy đã vứt nó đi sau khi mẹ cô qua đời, nhưng tôi đã giữ lại. Trong đó có những tin nhắn giữa bà ấy và người làm ở bệnh viện — những tin nhắn mà tôi tin rằng sẽ chứng minh được mẹ cô đã bị hại."
Lan run rẩy cầm chiếc điện thoại: "Tại sao cô lại giúp tôi? Bà ấy là mẹ của cô mà."
Thu Hà lau nước mắt: "Vì tôi không thể sống với lương tâm cắn rứt được nữa. Tôi đã biết chuyện này suốt mười hai năm nay, nhưng tôi không dám nói ra vì sợ. Sợ mẹ tôi, sợ gia đình tan vỡ. Nhưng khi thấy cô đứng lên đấu tranh, khi thấy cô dũng cảm đối mặt với cả một gia đình quyền thế, tôi biết mình không thể im lặng được nữa."
Thu Hà nắm lấy tay Lan: "Mẹ tôi đã gây ra quá nhiều đau khổ cho gia đình cô. Tôi không thể thay bà ấy chuộc tội, nhưng tôi có thể giúp cô tìm ra sự thật. Cô xứng đáng được biết sự thật về mẹ mình."
Lan nhìn chiếc điện thoại cũ trong tay, lòng trào dâng bao cảm xúc. Cô không ngờ rằng cuộc chiến này lại dẫn đến một bí mật động trời như vậy. Mẹ cô — người phụ nữ đã âm thầm chịu đựng cả đời — có thể đã bị sát hại.
"Tôi phải làm gì bây giờ?" — Lan hỏi, giọng run run.
"Chúng ta phải đưa những bằng chứng này cho luật sư Hùng." — Thu Hà nói — "Nếu những tin nhắn này đủ thuyết phục, chúng ta có thể yêu cầu cơ quan điều tra mở lại vụ án về cái chết của mẹ cô. Và nếu mẹ tôi thực sự đã gây ra cái chết của bà ấy, bà ấy phải trả giá cho tội ác của mình."
Lan gật đầu, cố gắng trấn tĩnh: "Cảm ơn cô. Cảm ơn cô đã dũng cảm đứng lên nói sự thật."
Hai người phụ nữ ngồi đó trong im lặng, mỗi người đều chìm trong suy nghĩ riêng. Ngoài kia, thành phố vẫn nhộn nhịp, không hề hay biết về bí mật đen tối vừa được hé lộ.
Tối hôm đó, Lan gọi điện cho luật sư Hùng và cậu Hoàng, kể lại toàn bộ câu chuyện. Cả hai đều bàng hoàng trước những gì họ nghe được.
"Chúng ta cần phải hành động ngay." — Luật sư Hùng nói — "Nếu những bằng chứng này là thật, đây sẽ là một vụ án hình sự nghiêm trọng. Tôi sẽ liên hệ với cơ quan điều tra vào ngày mai."
Hoàng im lặng một lúc, rồi nói: "Cậu có một người bạn làm việc tại Viện Kiểm sát. Cậu sẽ nhờ anh ấy xem xét vụ việc này."
Lan nhìn ra cửa sổ, lòng đầy những cảm xúc phức tạp. Cô đã tìm được sự thật về mẹ mình — nhưng sự thật đó còn đau đớn hơn những gì cô tưởng tượng. Mẹ cô không chỉ bị chiếm đoạt tài sản, mà còn có thể đã bị sát hại.
Nhưng Lan biết mình không thể gục ngã. Cô phải đứng lên, phải đấu tranh đến cùng — vì mẹ cô, vì công lý, và vì những gì thuộc về cô.