Chương 1: Đêm Mưa Trên Công Trường Vĩnh Hưng

5 phút đọc
913 từ
4 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)

Thành phố biển Nam Đô về đêm không chịu nhường chỗ cho sự tĩnh lặng. Những tia chớp xé toạc bầu trời đen kịt, giáng những tiếng gầm ì ì xuống mặt biển động dữ dội. Trong màn mưa xối xả, khu đô thị phức hợp Vĩnh Hưng — dự án trọng điểm trị giá hàng nghìn tỷ đồng — hiện lên như một khối bê tông khổng lồ ngốn ngút ánh đèn pha từ xe cứu thương và cảnh sát.

 

Dưới chân tòa tháp cao 45 tầng đang xây dang dở, vũng nước mưa loang lổ sắc đỏ của đèn hiệu.

 

Hoàng Nam đứng chết lặng sau đường căng dây cảnh báo. Chiếc áo sơ mi trắng của anh đã bết dính vào người, nước mưa chảy ròng ròng trên gò má góc cạnh, hòa lẫn với thứ nước không phân định được là mồ hôi hay nước mắt. Nằm cách đó không xa, trên nền xi măng lạnh lẽo là thi thể của Hoàng Long — đứa em trai duy nhất, người vừa mới gọi điện cho anh chiều nay để khoe về bản hợp đồng kiểm toán đầu tiên trong đời.

 

Cảnh sát khu vực đang tất bật ghi nhận hiện trường. Một viên sĩ quan điều tra bước tới, thở dài vỗ nhẹ vai Nam:

·      "Hoàng Nam... chúng tôi rất tiếc. Nhận định ban đầu từ dấu vết tại hiện trường tầng thượng là... ngã từ trên cao xuống do sơ suất trong lúc kiểm tra kỹ thuật. Không có dấu hiệu vật lộn."

 

Sơ suất?

 

Nam chậm rãi ngước lên nhìn. Đôi mắt anh đỏ ngầu, ánh nhìn sắc lạnh đến mức viên sĩ quan phải vô thức rụt tay lại. Long là một kiểm toán viên cực kỳ cẩn trọng, đến mức có chứng bệnh sợ độ cao từ nhỏ. Đứng gần cửa sổ tầng năm còn run rẩy, nói gì đến chuyện leo lên tầng 45 giữa đêm mưa gió để rồi... "sơ suất" ngã xuống?

·      "Cho tôi xem thi thể của nó," Nam cất giọng, khàn đặc nhưng chứa một sức nặng ngộp thở.

 

·      "Cậu Nam, nguyên tắc pháp y..."

 

·      "Tôi nói là cho tôi xem!" Nam bước qua đường dây cảnh báo với một bước chân kiên quyết khiến viên sĩ quan không dám cản lại.

 

Anh quỳ xuống bên cạnh thi thể em trai. Dưới ánh đèn pin lập lòe, tay Long nắm chặt đến mức các cơ ngón tay cứng đờ. Nam cạy nhẹ bàn tay lạnh ngắt của em mình ra. Lòng bàn tay đứa em trai đang siết chặt một mảnh giấy nhỏ, bị nhàu nát và ngấm đẫm máu.

 

Nam giấu nhanh mảnh giấy vào trong túi áo trước khi ánh đèn pin của lực lượng pháp y quét tới. Anh cúi đầu, thì thầm sát tai em trai, giọng nghẹn đắng:

·      "Long... anh hai đến rồi. Ai đã đẩy em xuống? Nói cho anh nghe..."

 

Đứng từ xa, trên ban công tầng lửng của chiếc xe chỉ huy di động, một người phụ nữ mặc bộ âu phục màu xám tro đang đứng lặng lẽ chống gậy, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào hành động của Hoàng Nam qua lớp cửa kính xe mờ hơi nước. Đó là Minh Anh — Giám đốc tài chính của tập đoàn Vĩnh Hưng.

 

Cô cúi xuống nhìn chiếc máy tính bảng trên tay, nơi hiển thị hệ thống camera an ninh của công trường vừa bị xóa sạch dữ liệu đúng vào thời điểm xảy ra vụ việc. Minh Anh khẽ nhíu mày, lẩm bẩm một mình:

·      "Hoàng Nam... anh sẽ không dừng lại ở đây đâu. Và nếu anh tiếp tục bới móc, chính anh cũng sẽ bị nghiền nát."

 

Đêm hôm đó, tại căn hộ nhỏ chật chội của mình, Hoàng Nam bật đèn bàn. Anh mở phẳng mảnh giấy nhàu nát lấy từ tay em trai. Trên đó, bằng nét chữ vội vã nhưng quen thuộc của Long, chỉ vọn vẹn một dãy số và một cái tên viết tắt:

 

“Qủy đen Vĩnh Hưng — 0892... Kẻ đứng sau không phải là Chủ tịch Lê Minh, mà là..."

 

Phần còn lại bị rách nát bởi vết máu khô. Nam siết chặt mảnh giấy trong tay, lồng ngực sục sôi ngọn lửa hận thù. Trò chơi bưng bít sự thật chính thức hạ màn mở đầu, và anh sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để lật tẩy bộ mặt thật của kẻ đã cướp đi sinh mạng của em trai mình.

Trước

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.