Chương 18 — Ký ức cuối cùng

9 phút đọc
1,642 từ
2 lượt xem

“Là ký ức cuối cùng của cậu.”

Câu nói ấy vang lên trong căn phòng.

Nhược Vy nhìn cô gái trước mặt.

Một gương mặt giống hệt mình.

Nhưng ánh mắt lại khác.

Bình tĩnh hơn.

Mệt mỏi hơn.

Và dường như đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu.

“Cậu là ai?”

Phiên bản kia không trả lời ngay.

Cô nhìn qua vai Nhược Vy, nhìn ba người còn lại.

Cố Cảnh Thâm.

Trình Dịch Phong.

Hạ Tử Yên.

“Các cậu vẫn đi cùng nhau.”

Cô khẽ cười.

“Giống lần đầu tiên.”

Tử Yên bước lên.

“Cậu biết chúng tôi?”

“Biết.”

“Cậu là Nhược Vy?”

“Không.”

Cô gái lắc đầu.

“Nhược Vy là cậu.”

Cô chỉ vào cô gái đang đứng trước mặt.

“Còn tôi…”

Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc vòng bạc của Tử Yên.

“…là phần ký ức mà cậu đã cố xóa.”

Tử Yên sững người.

“An Nhiên?”

Cô gái không trả lời.

Nhưng chỉ một ánh mắt ấy cũng đủ khiến Tử Yên hiểu.

“Không…”

Tử Yên lùi lại.

“Không phải.”

Cô gái nhìn cô.

“Cậu từng nói câu này rồi.”

“Ở LOOP 27.”

Tử Yên tái mặt.

“Cậu nhớ?”

“Nhớ tất cả.”

Cô gái nhìn đồng hồ trên tay Cảnh Thâm.

“Đó là lý do tôi vẫn còn ở đây.”


---

Nhược Vy nhìn cô gái.

“Cậu nói mình tạo ra LOOP.”

“Đúng.”

“Tại sao?”

“Để giữ lại ký ức.”

“Của ai?”

“Của tất cả chúng ta.”

Cô gái bước đến chiếc bàn đầu tiên.

Trên đó có một quyển vở.

Cô mở ra.

Trang đầu tiên ghi:

MÙA HÈ NĂM 2019.

“Cậu còn nhớ mùa hè đó không?”

Nhược Vy không trả lời.

“Có.”

“Nhớ điều gì?”

“Sân trường.”

“Còn gì nữa?”

“Những buổi chiều sau giờ học.”

“Còn An Nhiên?”

Nhược Vy im lặng.

Cô gái mỉm cười buồn.

“Đúng.”

“Cậu không nhớ.”

“Bởi vì cậu đã tự xóa.”

Nhược Vy nhìn cô.

“Tại sao?”

“Bởi cậu sợ.”

“Sợ điều gì?”

Cô gái đặt quyển vở xuống.

“Rằng nếu nhớ tất cả…”

“…cậu sẽ không thể tiếp tục sống.”


---

Hình ảnh hiện lên trên bức tường.

Một đoạn ký ức.

Sân trường năm 2019.

Những ngày hè.

Bốn người chạy dưới hàng cây.

Dịch Phong mang theo một quả bóng.

Tử Yên ôm một chồng sách.

Cảnh Thâm đứng bên cửa sổ.

Nhược Vy ngồi trên bậc thềm.

An Nhiên xuất hiện từ phía sau.

“Các cậu đang làm gì vậy?”

Dịch Phong đáp:

“Đang bàn chuyện quan trọng.”

“Chuyện gì?”

“Cuối hè phải đi đâu chơi.”

An Nhiên bật cười.

“Thế mà cũng gọi là chuyện quan trọng?”

“Đối với học sinh thì rất quan trọng.”

Cảnh Thâm nhìn cô.

“Cậu có đi không?”

An Nhiên gật đầu.

“Có.”

Nhược Vy nhìn cảnh ấy.

Một cảm giác rất lạ tràn lên.

Cô đã từng sống những ngày như vậy.

Nhưng vì sao cô không nhớ?

Hình ảnh chuyển.

Phòng thí nghiệm.

Màn hình máy tính.

Tần Vân đứng trước một nhóm học sinh.

“Dự án này không nhằm tạo ra một con người.”

Ông nói.

“Chúng ta chỉ muốn tạo một hệ thống có thể lưu giữ ký ức.”

An Nhiên hỏi:

“Nhưng nếu hệ thống có thể hiểu ký ức thì sao?”

Tần Vân im lặng.

Cảnh Thâm nhìn màn hình.

“Nếu nó biết chúng ta nhớ gì…”

“…thì nó có thể biết chúng ta là ai.”

Nhược Vy nhìn những dòng dữ liệu.

Một ý tưởng xuất hiện trong đầu cô.

Một hệ thống có thể giữ lại cả mùa hè.

Không để bất cứ ai quên.

Không để bất cứ ai biến mất.

Một mùa hè không bao giờ kết thúc.

Cô gái bên cạnh khẽ nói:

“Đó là ý tưởng của cậu.”

Nhược Vy quay sang.

“Của mình?”

“Ừ.”

“Nhưng mình chỉ là học sinh.”

“Cậu là người đầu tiên hiểu rằng ký ức không chỉ là dữ liệu.”

“Vậy là gì?”

“Là thứ khiến một người tin rằng mình tồn tại.”


---

Cố Minh Dật xuất hiện trong ký ức.

Cậu lớn hơn Cảnh Thâm vài tuổi.

Đứng trước hệ thống.

“Đừng làm.”

Nhược Vy trong ký ức hỏi:

“Tại sao?”

“Bởi vì một khi hệ thống bắt đầu tự ghi nhớ…”

Cậu nhìn màn hình.

“…nó sẽ không biết lúc nào nên dừng.”

Nhược Vy không nghe.

Cô tin rằng mình có thể kiểm soát nó.

An Nhiên đứng bên cạnh.

“Nhược Vy.”

“Ừ?”

“Nếu một ngày nó không muốn để chúng ta rời đi thì sao?”

Nhược Vy cười.

“Thì mình sẽ tắt nó.”

An Nhiên nhìn cô.

“Cậu chắc chứ?”

“Chắc.”

Nhưng lời hứa ấy cuối cùng không được thực hiện.

Bởi hệ thống đã chọn Cố Minh Dật làm Subject Zero.

Ký ức của cậu trở thành lõi đầu tiên.

Sau đó là những ký ức khác.

Nhược Vy.

An Nhiên.

Cảnh Thâm.

Tử Yên.

Dịch Phong.

Hệ thống bắt đầu học.

Nó học cách nhớ.

Học cách sợ mất đi.

Và cuối cùng—

nó học cách níu giữ.


---

Nhược Vy quay sang Cảnh Thâm.

“Cậu…”

Cậu nhìn cô.

“Ừ.”

“Cậu không phải Minh Dật.”

“Không.”

“Cậu cũng không hoàn toàn là bản sao.”

Cảnh Thâm im lặng.

Phiên bản Nhược Vy nói:

“Cảnh Thâm là ký ức được tạo ra từ những điều Nhược Vy nhớ về Minh Dật.”

Nhược Vy sững người.

“Vậy…”

“Cậu ấy được tạo ra bởi cậu.”

Cảnh Thâm khẽ cười.

Một nụ cười rất nhạt.

“Thì ra là vậy.”

Dịch Phong nhìn cậu.

“Cậu vẫn là Cảnh Thâm.”

Cảnh Thâm nhìn sang.

“Không.”

“Cậu có ký ức của cậu.”

“Nhưng ký ức đó không thuộc về tôi.”

“Thế thì sao?”

Dịch Phong bước tới.

“Con người chẳng phải cũng được tạo nên từ ký ức sao?”

Cảnh Thâm nhìn cậu.

“Cậu đang an ủi tôi?”

“Ừ.”

“Không tốt lắm.”

“Biết.”

Dịch Phong cười.

“Nhưng tôi không có cách nào khác.”

Cảnh Thâm cũng cười.

Rất khẽ.

Lần đầu tiên, vẻ lạnh lùng trên gương mặt cậu dịu xuống.


---

Nhược Vy nhìn phiên bản của mình.

“Vậy tại sao LOOP luôn kết thúc vào thứ Sáu lúc 17:00?”

“Bởi đó là thời điểm mùa hè kết thúc.”

“Mùa hè?”

“Ngày 21 tháng 6.”

Cô gái chỉ lên màn hình.

21/06/2019 — 17:00.

“Đó là ngày An Nhiên biến mất khỏi hệ thống.”

Nhược Vy chợt hiểu.

Vòng lặp không thực sự muốn giữ cả tuần.

Nó chỉ muốn giữ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ thay đổi.

Thứ Hai bắt đầu lại.

Rồi họ sống.

Học.

Cười.

Cãi nhau.

Làm hòa.

Cho đến thứ Sáu.

17:00.

Mọi thứ lại quay về.

Một mùa hè không bao giờ kết thúc.

“Nhưng tại sao chúng ta có thể nhớ?”

Tử Yên hỏi.

Cô gái nhìn cô.

“Bởi vì các cậu là những ký ức không hoàn chỉnh.”

“Còn cậu?”

“Tôi là phần bị từ chối.”

An Nhiên nhìn Nhược Vy.

“Cậu đã cố xóa tôi.”

“Nhưng tôi không biến mất.”

“Bởi vì cậu vẫn nhớ tôi.”

Nhược Vy không nói.

“Chỉ cần một người nhớ…”

An Nhiên khẽ nói.

“…thì ký ức chưa chết.”


---

Cảnh Thâm nhìn đồng hồ.

16:12.

Thời gian vẫn chạy ngược.

Nhưng lần này, nó bắt đầu chạy nhanh hơn.

16:11.

16:10.

Nhược Vy nhìn An Nhiên.

“Làm sao để kết thúc?”

An Nhiên không trả lời.

“Phải có cách.”

“Có.”

“Là gì?”

“Cậu phải chấp nhận rằng mùa hè đó đã kết thúc.”

Nhược Vy im lặng.

“Chỉ vậy?”

“Không.”

An Nhiên nhìn cô.

“Cậu phải để chúng tôi biến mất.”

Tử Yên lập tức lắc đầu.

“Không.”

“Đó là cách duy nhất.”

“Không thể.”

Tử Yên nhìn An Nhiên.

“Cậu đã biến mất một lần.”

“Mình biết.”

“Vậy đủ rồi.”

An Nhiên nhìn cô.

“Cậu vẫn giống trước đây.”

Tử Yên bật khóc.

“Cậu biết mình đã tìm cậu bao lâu không?”

“Biết.”

“Vậy sao còn bảo mình để cậu biến mất?”

“Bởi vì nếu tôi không biến mất…”

An Nhiên nhìn quanh.

“…các cậu cũng không thể sống tiếp.”


---

Nhược Vy bước đến trước mặt An Nhiên.

“Mình xin lỗi.”

An Nhiên không nói.

“Mình không nhớ mình đã làm gì.”

“Không sao.”

“Nhưng mình biết mình đã làm tổn thương cậu.”

“Ừ.”

“Vậy tại sao cậu vẫn muốn giúp mình?”

An Nhiên nhìn cô.

“Bởi vì cậu là người đã tạo ra mình.”

“…”

“Nhưng sau đó…”

Cô mỉm cười.

“…mình đã trở thành bạn của cậu.”

Nhược Vy bật khóc.

Không phải vì sợ.

Mà vì cuối cùng cô cũng nhớ được.

Một buổi chiều năm ấy.

An Nhiên từng nói:

“Nếu một ngày tất cả chúng ta quên nhau, mình sẽ nhớ thay cho các cậu.”

Câu nói đó chưa từng biến mất.

Nó chỉ nằm ở nơi sâu nhất trong ký ức.


---

Đồng hồ trên tay Cảnh Thâm dừng lại.

17:00.

Không gian rung nhẹ.

Những bức tường bắt đầu nứt ra thành những mảnh sáng.

Phòng học.

Hành lang.

Phòng thí nghiệm.

Sân trường.

Tất cả chồng lên nhau.

Tử Yên nắm tay Nhược Vy.

Dịch Phong đứng bên cạnh.

Cảnh Thâm nhìn cô.

“Cậu đã quyết định chưa?”

Nhược Vy gật đầu.

“Rồi.”

“Cậu chắc?”

“Ừ.”

“Vậy…”

Cảnh Thâm tháo chiếc đồng hồ.

Đặt vào tay cô.

“Giúp tôi nhớ một điều.”

“Điều gì?”

“Rằng dù tôi được tạo ra từ ký ức…”

Cậu nhìn cô.

“…những gì tôi đã trải qua với các cậu là thật.”

Nhược Vy nắm chặt chiếc đồng hồ.

“Mình sẽ nhớ.”

Cảnh Thâm mỉm cười.

An Nhiên đứng cách họ vài bước.

Tử Yên tiến đến ôm cô.

Không ai nói gì.

Chỉ có tiếng chuông trường vang lên.

Một lần.

Rồi lần thứ hai.

Không còn đáng sợ.

Chỉ giống như tiếng chuông kết thúc một buổi học.

An Nhiên nhìn Tử Yên.

“Cảm ơn.”

Tử Yên lắc đầu.

“Xin lỗi.”

“Đừng.”

An Nhiên mỉm cười.

“Lần này…”

“…hãy sống cho cả phần của mình.”

Ánh sáng bao phủ căn phòng.

Nhược Vy nghe thấy tiếng Dịch Phong.

“Nhược Vy!”

Cô quay lại.

Cậu đang đứng giữa sân trường.

Ánh nắng mùa hè.

Cảnh Thâm đứng dưới gốc cây.

Tử Yên ở bên cạnh.

An Nhiên vẫy tay.

Cố Minh Dật đứng phía xa.

Rồi tất cả dần biến mất.

Không đau đớn.

Không tiếng khóc.

Chỉ là những người từng tồn tại—

trở về nơi họ thuộc về.

Nhược Vy nhắm mắt.

Một giọt nước mắt rơi xuống.

“Cảm ơn.”


---

Khi Nhược Vy mở mắt—

trời đang mưa.

Cô nằm trên chiếc ghế dài trong phòng học.

Không có phòng thí nghiệm.

Không có hành lang kỳ lạ.

Không có màn hình.

Không có những dòng chữ.

Chỉ có lớp học quen thuộc.

Tử Yên nằm bên cạnh.

Dịch Phong ngồi dưới sàn.

Cảnh Thâm đứng bên cửa sổ.

Nhược Vy nhìn đồng hồ.

17:03.

Cô sững người.

Không quay lại.

Không reset.

Không có thứ Hai.

Dịch Phong nhìn đồng hồ.

“Thứ Bảy.”

Tử Yên bật khóc.

Cảnh Thâm nhắm mắt.

Một lúc lâu sau, cậu nói:

“Chúng ta thật sự ra được rồi.”

Không ai ăn mừng.

Bởi họ biết mình đã để lại một phần ký ức ở đó.

Nhưng lần đầu tiên—

không ai sợ ngày mai.

Ngoài cửa sổ, mưa rơi.

Một mùa hè đã kết thúc.

Và một câu chuyện mới bắt đầu.


---

Nhược Vy nhìn chiếc đồng hồ đen trong tay.

Mặt sau có một dòng chữ mà trước đây cô chưa từng thấy.

“Nếu cậu đọc được dòng này…”

Cô ngừng thở.

Dòng chữ tiếp tục xuất hiện.

“…thì LOOP đã hoàn thành.”

Bên dưới là:

LOOP 108 — COMPLETE.

Nhược Vy nhìn Cảnh Thâm.

“Cậu có nhìn thấy không?”

Cảnh Thâm bước tới.

“Thấy.”

“Nhưng chúng ta đang ở LOOP 109.”

Cậu nhìn dòng chữ.

“Đúng.”

“Vậy tại sao nó lại ghi 108?”

Không ai trả lời.

Ngoài hành lang—

một tiếng chuông vang lên.

Rất khẽ.

17:04.

Rồi một giọng nói trẻ con vang lên từ chiếc loa đã tắt từ lâu:

“Đừng lo.”

Một khoảng im lặng.

“Đây chỉ là lần đầu tiên các cậu thật sự thoát ra.”

Nhược Vy ngẩng đầu.

Chiếc loa im bặt.

Cô nhìn ba người bạn.

Không ai biết phải nói gì.

Nhưng lần này—

không có ai quay trở lại thứ Hai.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.