Chương 13 — LOOP 109

9 phút đọc
1,730 từ
2 lượt xem

Không có thứ Hai.

Không có tiếng chuông báo thức.

Không có sân trường quen thuộc trở lại sau một đêm.

Không có cảm giác thời gian bị kéo ngược.

Chỉ có một khoảng im lặng kéo dài.

Nhược Vy đứng trước màn hình đã tắt.

Trên mặt kính đen, cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình.

Một khuôn mặt nhợt nhạt.

Đôi mắt vẫn còn nguyên vẻ kinh ngạc.

Nhưng phía sau cô…

không có ai.

Tinh Hà thật sự đã biến mất.

“Đừng tin rằng mình đã thoát.”

Giọng nói ban nãy vẫn còn văng vẳng trong đầu.

Cố Cảnh Thâm bước đến bên máy tính.

“Câu đó không phải của cậu.”

Nhược Vy nhìn cậu.

“Ừ.”

“Nhưng nó dùng giọng của cậu.”

“Ừ.”

Dịch Phong cau mày.

“Vậy thứ gì có thể làm được chuyện đó?”

Không ai trả lời.

Tử Yên chậm rãi nhìn quanh phòng.

“Có một chuyện còn kỳ lạ hơn.”

Cả ba người nhìn cô.

Tử Yên chỉ vào chiếc đồng hồ.

“Bây giờ là mấy giờ?”

Cảnh Thâm nhìn lên.

17:00.

Kim giây không nhúc nhích.

Dịch Phong lấy điện thoại ra.

Màn hình không sáng.

“Điện thoại của mình hết pin rồi.”

“Của mình cũng vậy.”

Tử Yên kiểm tra.

“Không có tín hiệu.”

Nhược Vy lấy điện thoại của mình.

Màn hình vẫn sáng.

Nhưng thời gian hiển thị:

16:59.

Cô chớp mắt.

Một giây sau—

17:00.

Rồi lại trở về:

16:59.

17:00.

16:59.

Thời gian đang mắc kẹt.

Không phải quay lại.

Không phải tiến về phía trước.

Chỉ lặp đi lặp lại giữa hai phút cuối cùng.

Cảnh Thâm nhìn màn hình.

“Chúng ta chưa thoát.”


---

Tần Vân đã biến mất.

Không ai biết bà rời đi lúc nào.

Cánh cửa phòng thí nghiệm vẫn ở đó.

Nhưng khi Dịch Phong thử mở, nó không nhúc nhích.

“Bị khóa?”

Cảnh Thâm lắc đầu.

“Không.”

“Vậy tại sao không mở được?”

“Bởi vì…”

Cảnh Thâm nhìn tay nắm cửa.

“…nó không còn là cửa nữa.”

Dịch Phong cau mày.

“Cậu nói gì?”

Cảnh Thâm không trả lời.

Cậu lấy một chiếc ghế đập nhẹ vào kính cửa.

Choang.

Mặt kính không vỡ.

Ngược lại, âm thanh phát ra lại giống như tiếng kim loại va vào nước.

Những gợn sóng lan ra trên bề mặt kính.

Rồi toàn bộ cánh cửa biến thành một màn hình.

Một dòng chữ xuất hiện.

ENVIRONMENT LOCKED.

Tử Yên nhìn Nhược Vy.

“Chúng ta bị nhốt.”

“Không.”

Cảnh Thâm nói.

“Không phải bị nhốt.”

Cậu chỉ vào màn hình.

“Đây là một khu vực đang được tải.”

Dịch Phong không hiểu.

“Ý cậu là?”

“Chúng ta đang ở giữa hai phiên bản của hệ thống.”

Nhược Vy nhìn cậu.

“Sau khi LOOP 108 kết thúc, hệ thống phải tạo ra một trạng thái mới.”

“Nhưng nó không biết phải tạo gì.”

Cảnh Thâm gật đầu.

“Vì vậy nó giữ chúng ta ở đây.”

Tử Yên hỏi:

“Để chờ gì?”

Cảnh Thâm nhìn đồng hồ.

“Để quyết định vòng lặp tiếp theo.”

Trên màn hình, dòng chữ thay đổi.

GENERATING NEW MEMORY ENVIRONMENT…

7%

8%

9%

Dịch Phong nhìn con số.

“Nếu nó hoàn thành thì sao?”

“Chúng ta sẽ bước vào LOOP 109.”

Nhược Vy khẽ hỏi:

“Và lần này sẽ khác?”

Cảnh Thâm không trả lời ngay.

“Có thể.”

“Có thể tốt hơn?”

“Cũng có thể tệ hơn.”

Con số tiếp tục tăng.

17%.

18%.

19%.

Nhược Vy bỗng nhận ra điều gì đó.

“Khoan.”

Cô bước tới màn hình.

“Vì sao là 19%?”

Tử Yên nhìn cô.

“Có gì không đúng?”

“Chúng ta đã xóa Memory Core.”

“Ừ.”

“Vậy hệ thống lấy dữ liệu ở đâu để tạo LOOP mới?”

Không ai nói.

Con số trên màn hình tiếp tục tăng.

20%.

21%.

Rồi đột nhiên—

ERROR.

Màn hình nhấp nháy.

Một dòng chữ màu trắng xuất hiện:

MEMORY SOURCE NOT FOUND.

Dịch Phong thở phào.

“Vậy là tốt rồi.”

Nhưng Cảnh Thâm lại lắc đầu.

“Không.”

Cậu nhìn dòng chữ.

“Đó mới là vấn đề.”


---

Màn hình chợt sáng lên.

Một đoạn video tự động phát.

Một lớp học.

Bàn ghế ngay ngắn.

Ánh nắng chiếu qua cửa sổ.

Một giáo viên đang viết bài trên bảng.

Nhược Vy nhận ra căn phòng.

“Lớp chúng ta.”

Dịch Phong nhìn kỹ.

“Không phải.”

“Gì?”

“Bàn của chúng ta khác.”

Tử Yên đếm.

“Một, hai, ba…”

Cô dừng lại.

Có năm chiếc bàn ở hàng cuối.

Nhưng chỉ có bốn người họ.

Nhược Vy nhìn chiếc bàn thứ năm.

Trên đó có một cuốn vở.

Bìa màu xanh.

Một cái tên được viết ngay ngắn:

Tống Nhược Vy.

Cô sững người.

“Đó là tên mình.”

Cảnh Thâm nhìn cô.

“Đừng chạm vào.”

“Nhưng…”

“Đó không phải ký ức của cậu.”

“Vậy của ai?”

Cảnh Thâm nhìn màn hình.

“Không biết.”

Đoạn video tiếp tục.

Một nữ sinh bước vào lớp.

Cô ta đi đến chiếc bàn thứ năm.

Ngồi xuống.

Mở vở.

Trên trang đầu tiên là một câu:

Hôm nay là thứ Hai.

Cô gái ngẩng đầu.

Nhìn thẳng vào camera.

Nhược Vy lập tức cảm thấy lạnh người.

Bởi khuôn mặt ấy…

là của cô.

Nhưng không giống cô gái trong LOOP 108.

Không giống bản sao đã xuất hiện ở phòng 307.

Mà giống cô hiện tại đến từng chi tiết.

Cô gái trong video mỉm cười.

“Các cậu đến muộn rồi.”

Màn hình tắt.

Không ai nói gì.

Dịch Phong phá vỡ im lặng.

“Cậu có chị em sinh đôi à?”

“Không.”

“Vậy…”

Nhược Vy nhìn Cảnh Thâm.

“Có phải hệ thống đang tạo một phiên bản khác của mình?”

“Không.”

Cảnh Thâm trả lời.

“Thứ đáng sợ là…”

Cậu nhìn chiếc bàn thứ năm.

“…có vẻ nó đã tồn tại trước khi chúng ta đến.”


---

Tử Yên đột nhiên lấy tay ôm đầu.

“Đau.”

Nhược Vy quay lại.

“Tử Yên?”

“Đầu mình…”

Tử Yên nhắm mắt.

Một vài giây sau, cô nói:

“Mình nhớ một người.”

“Ai?”

Tử Yên không trả lời.

Cô nhìn chiếc bàn thứ năm trên màn hình.

“Cô ấy tên là…”

Tử Yên ngập ngừng.

“…”

“Không nhớ được.”

Dịch Phong hỏi:

“Nhưng cậu vừa nói nhớ một người.”

“Ừ.”

“Vậy tại sao không nhớ tên?”

Tử Yên nhìn Nhược Vy.

“Bởi vì mỗi lần mình sắp nhớ…”

Cô đưa tay lên thái dương.

“…có thứ gì đó xóa mất.”

Cảnh Thâm bước tới.

“Đừng cố.”

Tử Yên nhìn cậu.

“Cậu biết chuyện này?”

“Không.”

“Cậu đang nói dối.”

Cảnh Thâm im lặng.

Nhược Vy nhìn cậu.

“Cảnh Thâm.”

“Ừ?”

“Cậu biết người đó.”

Cậu không đáp.

Dịch Phong đứng bên cạnh cũng nhìn cậu.

“Cậu biết đúng không?”

Một khoảng im lặng.

Cuối cùng Cảnh Thâm nói:

“Có thể.”

“Là ai?”

“Không biết.”

“Cậu vừa nói có thể biết.”

“Đó chính là vấn đề.”

Cảnh Thâm nhìn màn hình.

“Có một phần ký ức của tôi cũng đã bị xóa.”

“Về cô ấy?”

“Ừ.”

“Cậu nhớ được gì?”

Cậu nhắm mắt.

“Chỉ nhớ…”

“Cô ấy từng ngồi ở bàn thứ năm.”

Nhược Vy nhìn màn hình.

“Nhưng lớp chúng ta chỉ có bốn người.”

“Đúng.”

“Vậy tại sao lại có bàn thứ năm?”

Cảnh Thâm không trả lời.

Bởi ngay lúc ấy, màn hình xuất hiện thêm một dòng chữ.

STUDENT COUNT: 5

Nhược Vy nhìn con số.

Tim cô đập mạnh.

5.

Không phải bốn.

Không phải ba.

Mà là năm.


---

Màn hình đột nhiên sáng trắng.

Một tiếng chuông trường vang lên.

Leng keng—

Cả bốn người đồng loạt giật mình.

Cánh cửa phòng thí nghiệm mở ra.

Bên ngoài là hành lang.

Không còn khu nghiên cứu năm 2019.

Mà là trường học hiện tại.

Ánh nắng buổi sáng tràn qua cửa sổ.

Học sinh đi ngang.

Tiếng nói chuyện.

Tiếng giày chạy trên nền gạch.

Một giáo viên ôm tập tài liệu đi qua.

Mọi thứ bình thường đến mức đáng sợ.

Dịch Phong nhìn điện thoại.

Lần này màn hình đã hoạt động.

Thứ Hai — 7:30.

Cậu nhìn ba người còn lại.

“Chúng ta lại quay về rồi?”

Cảnh Thâm lắc đầu.

“Không.”

“Vậy đây là gì?”

Cảnh Thâm nhìn hành lang.

“Chúng ta chưa từng rời khỏi thứ Sáu.”

Nhược Vy bước ra.

Một học sinh chạy ngang qua cô.

“Xin lỗi!”

Cô tránh sang bên.

Mọi thứ đều có cảm giác thật.

Cô nghe thấy tiếng bước chân.

Ngửi thấy mùi bánh mì từ căn tin.

Thậm chí cảm nhận được gió lạnh từ điều hòa.

Nhưng có một thứ sai.

Rất sai.

Trên bảng điện tử cuối hành lang hiện:

THỨ HAI — 21/06.

Nhược Vy đứng lại.

“21 tháng 6…”

Dịch Phong nhìn.

“Nhưng 21/06/2019 là thứ Sáu.”

“Đúng.”

Tử Yên nói khẽ.

“Vậy đây là thứ Hai…”

“…của một ngày chưa từng tồn tại.”


---

Bốn người trở về lớp.

Cửa lớp mở.

Học sinh đã ngồi gần đầy.

Một vài người chào Nhược Vy.

“Chào buổi sáng.”

Cô gật đầu.

Mọi thứ giống hệt một ngày bình thường.

Nhưng khi bước vào, cô lập tức dừng lại.

Có năm chiếc bàn ở hàng cuối.

Chiếc bàn thứ năm đặt cạnh cửa sổ.

Trên bàn là một cuốn vở màu xanh.

Dịch Phong đứng sau cô.

“Lại là nó.”

Tử Yên nhìn chiếc bàn.

“Có người ngồi.”

Nhược Vy nhìn sang.

Một cô gái đang ngồi đó.

Mái tóc dài.

Đồng phục.

Lưng quay về phía họ.

Cô gái đang viết.

Cạch.

Bút dừng lại.

Cô từ từ quay đầu.

Nhược Vy nín thở.

Không phải cô.

Không phải Tinh Hà.

Không phải bất kỳ ai trong bốn người.

Đó là một cô gái hoàn toàn xa lạ.

Nhưng Tử Yên vừa nhìn thấy cô đã bật khóc.

“Là cậu.”

Cô gái mỉm cười.

“Cậu vẫn nhớ mình.”

Nhược Vy nhìn Tử Yên.

“Tử Yên…”

Tử Yên không nói được.

Cô gái đứng dậy.

“Xin chào.”

Cô nhìn từng người.

“Cố Cảnh Thâm.”

“Trình Dịch Phong.”

“Tống Nhược Vy.”

Cuối cùng cô nhìn Tử Yên.

“Hạ Tử Yên.”

Cô mỉm cười.

“Các cậu mất nhiều thời gian hơn mình nghĩ.”

Cảnh Thâm bước lên.

“Cậu là ai?”

Cô gái không trả lời.

Chỉ lấy cuốn vở màu xanh đặt lên bàn.

Mở trang đầu tiên.

Bên trong có một bức ảnh.

Bức ảnh chụp năm người.

Nhược Vy.

Cảnh Thâm.

Dịch Phong.

Tử Yên.

Và cô gái ấy.

Phía sau ảnh có một dòng chữ:

Mùa hè năm đó, không phải bốn người.


---

“Cậu tên gì?”

Nhược Vy hỏi.

Cô gái nhìn cô.

“Cậu thật sự không nhớ?”

“Không.”

“Vậy thì mình thất vọng.”

Cô gái nhìn Tử Yên.

“Cậu ấy nhớ.”

Tử Yên lùi lại.

“Không…”

“Cậu đã từng hứa sẽ không quên mình.”

“Không.”

“Nhưng cậu đã quên.”

“Không!”

Tử Yên đột nhiên hét lên.

Cả lớp quay lại.

Nhưng không ai phản ứng.

Không một người nào nhìn về phía họ.

Như thể âm thanh vừa rồi chưa từng tồn tại.

Cô gái cúi xuống.

“Thấy chưa?”

Nhược Vy nhìn những học sinh xung quanh.

Họ vẫn đang nói chuyện.

Không ai nhận ra có gì bất thường.

Cô gái nói:

“Ở LOOP 109…”

Cô ngẩng lên.

“…chỉ những người được hệ thống cho phép mới có thể nhìn thấy chúng ta.”

Cảnh Thâm hỏi:

“Cậu thuộc về hệ thống?”

“Không.”

“Vậy cậu là ai?”

Cô gái nhìn Tử Yên.

“Người mà cô ấy đã xóa khỏi ký ức.”

Tử Yên run lên.

“Không phải mình.”

Cô gái cười.

“Đúng.”

“Là ai?”

“Cậu thật sự muốn biết?”

Tử Yên gật đầu.

Cô gái tiến lại gần.

“Vậy hãy hỏi bạn thân của cậu.”

Nhược Vy sững lại.

“Bạn thân?”

Cô gái nhìn cô.

“Hạ Tử Yên.”

“Cậu ấy biết.”

“Biết điều gì?”

“Biết vì sao LOOP bắt đầu.”

Cả lớp đột nhiên im lặng.

Tất cả học sinh cùng lúc quay đầu.

Hai mươi mấy khuôn mặt đồng loạt nhìn về phía bốn người.

Không ai chớp mắt.

Cảnh Thâm lập tức nói:

“Đừng nói chuyện.”

Nhưng đã muộn.

Cô gái thứ năm mỉm cười.

“Chúng ta có tiết đầu tiên.”

Tiếng chuông vang lên.

Leng keng—

Toàn bộ học sinh đồng loạt quay mặt về phía bảng.

Một giáo viên bước vào.

Cô đặt sách xuống.

Mỉm cười.

“Chào buổi sáng.”

Không ai đáp.

Giáo viên viết lên bảng:

THỨ HAI — 21/06

Rồi quay lại.

“Các em.”

“Chúng ta bắt đầu lại nhé.”

Nhược Vy nhìn Tử Yên.

Tử Yên đang khóc.

Nhưng cô không nhìn bạn mình.

Cô chỉ nhìn xuống bàn.

Trên đó, bằng nét chữ của chính mình, có một câu vừa xuất hiện:

“Mình xin lỗi, Nhược Vy.”

Cảnh Thâm nhìn thấy.

Dịch Phong cũng nhìn thấy.

Không ai kịp nói gì.

Bởi dòng chữ tiếp tục xuất hiện.

“Mình đã từng giết cô ấy.”

Tử Yên ngẩng đầu.

Gương mặt trắng bệch.

Và cô gái thứ năm ở bàn bên cửa sổ—

không còn ở đó nữa.

Chỉ còn chiếc ghế trống.

Cùng một câu cuối cùng xuất hiện trên bảng:

LOOP 109 — DAY 1

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.