CHƯƠNG 9: LỐI THOÁT

20 phút đọc
3,950 từ
14 lượt xem

CHƯƠNG 9: LỐI THOÁT

Sáu tiếng đã trôi qua kể từ khi Barry dốc toàn bộ sức lực đóng sập cánh cửa thép nặng nề, ngăn cách bản thân với con quái vật bên ngoài.

Trong suốt khoảng thời gian ấy, cậu gần như không rời khỏi khu vực sát cánh cửa quá vài mét.

Không phải vì muốn nghỉ ngơi.

Cũng không phải vì cơ thể đã kiệt sức đến mức không thể di chuyển.

Mà bởi Barry hoàn toàn không chắc sinh vật kia đã thật sự bỏ đi, hay chỉ đang lặng lẽ đứng ở phía bên kia cánh cửa, kiên nhẫn chờ đợi thời điểm cậu mất cảnh giác.

Mỗi lần trong hành lang vang lên một tiếng động rất nhỏ, dù chỉ là âm thanh kim loại co giãn vì nhiệt hay một mảnh vụn rơi xuống nền bê tông, toàn bộ cơ bắp trên người Barry đều lập tức căng cứng theo phản xạ.

Hơi thở của cậu khựng lại.

Ánh mắt ngay lập tức hướng về cánh cửa thép trước mặt.

Trong đầu, hình ảnh chiếc đầu dị dạng cùng hàm răng đầy máu của con sinh vật vẫn hiện lên rõ ràng như thể tất cả chỉ mới xảy ra vài phút trước.

Bàn tay Barry vô thức siết chặt khẩu súng lục đã lên đạn từ lâu. Mặc dù cậu biết thứ vũ khí ấy gần như chẳng có tác dụng gì trước con quái vật kia, việc cầm nó trong tay vẫn mang lại một chút cảm giác an toàn mong manh.

Nhưng thời gian cứ thế trôi đi.

Mười phút.

Ba mươi phút.

Một giờ.

Rồi hai giờ...

Không còn bất kỳ tiếng va chạm dữ dội nào vào cánh cửa.

Không còn tiếng móng vuốt sắc nhọn cào lên mặt kim loại tạo ra những âm thanh rợn người.

Cũng không còn tiếng gầm trầm thấp vọng từ phía hành lang.

Bên ngoài im lặng đến đáng sợ.

Bên trong căn phòng cũng chẳng khá hơn.

Không gian kín mít khiến từng nhịp thở của Barry trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Mỗi lần hít vào, cậu đều nghe thấy tiếng không khí lạnh khô lướt qua cổ họng. Mỗi lần thở ra, âm thanh ấy lại nhanh chóng bị bốn bức tường kim loại hấp thụ, để rồi trả lại một khoảng lặng nặng nề khiến người ta có cảm giác như cả thế giới đã biến mất.

Sự yên tĩnh kéo dài đến mức ngay cả Barry cũng bắt đầu nghi ngờ chính cảm giác của mình.

Sau một khoảng thời gian đủ lâu, khi không có thêm bất kỳ dấu hiệu nào chứng minh sinh vật kia vẫn còn ở bên ngoài, cậu mới dần chấp nhận một khả năng.

Con quái vật ấy...

Có lẽ đã rời đi.

Dù vậy, Barry vẫn không hề chủ quan.

Cậu không lập tức tiến về phía cánh cửa, càng không có ý định mở nó để kiểm tra.

Thay vào đó, Barry chậm rãi đứng dậy. Hai chân vẫn còn hơi tê cứng sau nhiều giờ ngồi trong trạng thái căng thẳng liên tục. Cậu hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại nhịp thở rồi bắt đầu quan sát toàn bộ căn phòng một lần nữa.

Lần này, mục tiêu của cậu đã hoàn toàn khác.

Cậu không còn tìm kiếm thức ăn.

Cũng không còn hy vọng phát hiện thêm nước uống hay vật tư y tế.

Điều Barry cần lúc này là một lối thoát.

Căn phòng bảo mật này đúng là đã cứu mạng cậu.

Nhưng nó cũng giống như một chiếc lồng thép khổng lồ.

Nếu sinh vật bên ngoài không thể tiến vào, thì Barry cũng không thể cứ mãi mắc kẹt ở đây.

Nguồn nước còn lại chỉ đủ duy trì trong một khoảng thời gian nhất định.

Lượng lương khô cũng không còn nhiều.

Quan trọng hơn cả, cậu hoàn toàn không biết bên ngoài tòa nhà này còn tồn tại bao nhiêu sinh vật giống con quái vật vừa rồi, hay còn những mối nguy hiểm nào khác đang chờ đợi.

Ở lại đây chỉ là kéo dài thời gian.

Muốn sống sót, cậu nhất định phải tìm được con đường khác.

Barry bắt đầu quan sát căn phòng một cách tỉ mỉ.

Ánh mắt cậu chậm rãi lướt qua từng bức tường, từng góc khuất, từng mối ghép giữa các tấm thép, cả những đường nối chạy dọc theo sàn và trần nhà.

Không một chi tiết nào bị bỏ qua.

Nhiều năm nghiên cứu khảo cổ đã hình thành cho Barry một thói quen gần như bản năng.

Bất kỳ công trình nào do con người xây dựng cũng đều có mục đích rõ ràng.

Mỗi căn phòng đều phải có hệ thống cấp điện, thông gió, thoát nước hoặc bảo trì.

Ngay cả những khu di tích đã bị chôn vùi hàng nghìn năm dưới lòng đất vẫn luôn để lại dấu vết về công năng ban đầu của chúng, chỉ cần người quan sát đủ kiên nhẫn để phát hiện.

Nơi này cũng không phải ngoại lệ.

Một khe thông khí được giấu kín.

Một đường ống kỹ thuật chạy sau bức tường.

Một lối bảo trì dành cho nhân viên.

Hay chỉ đơn giản là một khoảng hở nhỏ bị bỏ quên trong quá trình thiết kế.

Bất kỳ thứ gì trong số đó...

Đều có thể trở thành con đường duy nhất giúp Barry rời khỏi căn phòng và tiếp tục sống sót.

Ánh sáng yếu ớt phát ra từ thiết bị cầm tay chậm rãi quét khắp căn phòng.

Từng góc khuất lần lượt hiện lên rồi lại chìm vào bóng tối phía sau luồng sáng.

Những chiếc tủ kim loại phủ kín một lớp bụi dày.

Những hộp chứa đã hoen gỉ, bề mặt loang lổ bởi dấu vết ăn mòn của thời gian.

Những dụng cụ không còn nhận ra công dụng ban đầu, nằm ngổn ngang dưới nền nhà như những mảnh ký ức còn sót lại của một nền văn minh đã biến mất.

Hầu hết mọi thứ trong căn phòng đều đã bị thời gian phá hủy.

Một số thiết bị nứt vỡ.

Một số đã biến dạng.

Số còn lại chỉ còn là những khối kim loại vô tri phủ đầy bụi bẩn.

Barry không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Ánh mắt cậu bình tĩnh di chuyển theo luồng sáng, chậm rãi quan sát từng bức tường, từng góc trần, từng khe hở giữa các tấm thép.

Đúng lúc đó...

Luồng sáng khựng lại.

Trên góc trần của căn phòng, một phần tấm che bằng kim loại đã bong ra khỏi vị trí ban đầu, để lộ một khoảng trống tối om phía sau.

Barry lập tức tiến lại gần.

Cậu nâng thiết bị lên cao hơn, điều chỉnh góc chiếu rồi rọi ánh sáng vào bên trong.

Ánh sáng len qua khe hở hẹp, chiếu lên những đường ống kim loại nối tiếp nhau kéo dài vào sâu trong kết cấu của tòa nhà.

Barry quan sát vài giây rồi nhanh chóng đưa ra kết luận.

Đó không phải hệ thống thông gió.

Nếu là đường thông gió, kích thước sẽ lớn hơn và bên trong phải có dấu vết của quạt lưu thông hoặc các tấm lọc khí.

Thứ trước mặt cậu là một đường ống kỹ thuật.

Bên trong vẫn còn những đường ống dẫn nước cũ chạy xuyên qua các tầng kết cấu của công trình.

Có lẽ đây từng là khu vực phục vụ cho việc bảo trì hệ thống cấp nước hoặc các thiết bị kỹ thuật của tòa nhà.

Khoảng trống giữa các đường ống không lớn.

Rõ ràng nó chưa từng được thiết kế để con người thường xuyên di chuyển.

Thậm chí, ngay cả một kỹ thuật viên cũng chỉ có thể chui vào trong những trường hợp sửa chữa đặc biệt.

Barry đưa mắt ước lượng kích thước của lối đi.

Rất chật.

Nếu mang theo toàn bộ hành lý, cậu gần như không có khả năng luồn qua.

Thế nhưng...

Trong tình trạng hiện tại, đây có lẽ là con đường duy nhất còn lại.

Barry lặng lẽ tháo chiếc ba lô khỏi vai.

Cậu mở khóa, nhanh chóng kiểm tra từng món đồ bên trong.

Lương khô.

Nước uống.

Đèn chiếu sáng.

Súng lục cùng số đạn còn lại.

Sổ ghi chép.

Dụng cụ đo đạc.

Mỗi món đều được cân nhắc rất kỹ.

Những thứ không thật sự cần thiết bị bỏ lại.

Phần còn lại được sắp xếp gọn nhất có thể để giảm kích thước của chiếc ba lô.

Sau khi chắc chắn mọi thứ đã ổn, Barry đeo chiếc ba lô ra phía trước ngực rồi chống hai tay lên mép khe hở, dùng toàn bộ sức lực kéo cơ thể lên.

Việc chui vào khó khăn hơn cậu tưởng tượng rất nhiều.

Hai vai vừa lọt qua miệng ống, hai bên thành kim loại lạnh buốt đã lập tức ép sát lấy cơ thể.

Khoảng không chật hẹp khiến mỗi cử động đều trở nên gượng gạo.

Barry phải nghiêng người, co một cánh tay về phía trước rồi từ từ dùng khuỷu tay và đầu gối để đẩy cơ thể tiến lên từng chút một.

Mỗi lần dịch chuyển, quần áo lại cọ mạnh vào thành kim loại nhám ráp.

Tiếng vải ma sát vang lên khe khẽ trong không gian kín.

Lớp bụi tích tụ suốt nhiều năm bị khuấy động, bay mù mịt rồi bám kín lên tóc, quần áo và làn da.

Không khí bên trong khô khốc đến nghẹt thở.

Barry phải cố gắng nén những cơn ho đang dâng lên nơi cổ họng.

Chỉ cần phát ra âm thanh quá lớn, cậu cũng không biết liệu thứ gì bên ngoài có thể nghe thấy hay không.

Mỗi lần chống tay về phía trước, các cơ bắp vốn đã mỏi nhừ sau nhiều giờ căng thẳng lại đau nhức dữ dội hơn.

Những cạnh kim loại sắc lạnh liên tục tì vào vai, lưng và đầu gối, để lại cảm giác đau rát sau từng lần cử động.

Mồ hôi dần thấm ướt lưng áo, nhưng trong không gian chật hẹp ấy, Barry thậm chí còn không thể đưa tay lau đi.

Dù vậy, cậu vẫn không dừng lại.

Phía sau không còn tiếng săn đuổi.

Không còn tiếng gầm rung chuyển cả hành lang.

Không còn tiếng móng vuốt cào lên nền kim loại khiến người ta lạnh sống lưng.

Chỉ còn tiếng hơi thở nặng nề của chính cậu vang vọng trong đường ống tối tăm.

Và phía trước...

Là một con đường đen đặc không biết sẽ dẫn đến đâu, nhưng cũng là hy vọng duy nhất để Barry tiếp tục sống sót.

Sau một khoảng thời gian dài lần mò bên trong hệ thống đường ống kỹ thuật, Barry dần nhận ra không gian xung quanh đang thay đổi.

Hai bên thành kim loại vốn ép sát cơ thể bắt đầu tách ra.

Khoảng trống phía trước rộng hơn từng chút một.

Không khí cũng lưu thông tốt hơn, không còn cảm giác ngột ngạt như lúc mới chui vào.

Barry chậm rãi bò thêm vài mét rồi dừng lại.

Phía trước xuất hiện một khoảng hở lớn.

Cậu chống hai tay giữ thăng bằng, cẩn thận đưa phần thân trên ra ngoài, sau đó giơ thiết bị chiếu sáng xuống bên dưới.

Luồng sáng xuyên qua màn bụi mỏng rồi rơi xuống một khoảng không rộng lớn.

Đó là một khu vực từng được dùng để lưu trữ nước của tòa nhà.

Barry nhanh chóng nhận ra điều đó qua kết cấu xung quanh.

Những bức tường bê tông dày vẫn còn in rõ dấu vết của các đường ống dẫn nước cỡ lớn.

Nhiều giá đỡ kim loại chạy dọc theo vách tường, nơi trước đây có lẽ từng cố định các thiết bị bơm hoặc hệ thống lọc.

Ở vài vị trí, những chiếc van khổng lồ đã bị gỉ sét đến mức gần như hòa làm một với lớp kim loại xung quanh.

Thế nhưng...

Toàn bộ nơi này đã bị bỏ hoang từ rất lâu.

Không còn nước.

Không còn bất kỳ thiết bị nào hoạt động.

Những đường ống chỉ còn là những khối kim loại mục nát phủ đầy bụi.

Bên dưới là một hố sâu tối đen, đến mức ánh sáng từ thiết bị trong tay Barry cũng không thể chiếu rõ toàn bộ đáy hố ngay lập tức.

Bóng tối dường như nuốt chửng mọi thứ.

Barry lặng lẽ đứng trên mép khoảng trống, ánh mắt không rời khỏi vực sâu phía dưới.

Cậu biết đây là một lựa chọn đầy rủi ro.

Nếu nhảy xuống hoặc trượt chân trong lúc leo, hậu quả có thể là gãy chân, thậm chí mất mạng.

Nhưng nếu quay trở lại...

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc tự nhốt mình bên trong căn phòng bảo mật, nơi chỉ còn chút thức ăn và nước uống ít ỏi.

Sớm hay muộn, cậu cũng sẽ chết ở đó.

Barry hít một hơi thật sâu.

Trong đầu nhanh chóng cân nhắc giữa hai lựa chọn.

Ở lại đồng nghĩa với cái chết gần như chắc chắn.

Tiếp tục tiến lên tuy nguy hiểm, nhưng ít nhất vẫn còn hy vọng.

Sau vài giây im lặng, Barry đưa ra quyết định.

Cậu sẽ đi tiếp.

Barry đưa ánh sáng quét dọc theo bức tường.

May mắn là vẫn còn khá nhiều thanh kim loại và các giá đỡ cũ nhô ra khỏi mặt bê tông.

Dù đã gỉ sét, một số bộ phận vẫn có vẻ đủ chắc để chịu được trọng lượng cơ thể.

Barry thử dùng chân đạp nhẹ lên từng điểm tựa.

Chỉ khi chắc chắn chúng chưa bị mục hoàn toàn, cậu mới chuyển trọng lượng sang.

Từng động tác đều diễn ra vô cùng chậm rãi.

Một tay giữ chắc vào thanh kim loại.

Tay còn lại tìm điểm bám tiếp theo.

Hai chân lần lượt hạ xuống từng khoảng nhỏ.

Kim loại lạnh buốt truyền qua lòng bàn tay.

Lớp gỉ sét bong ra thành từng mảng nhỏ, rơi xuống bóng tối phía dưới.

Mỗi lần nghe tiếng va chạm vọng lên từ dưới đáy hố, Barry đều dừng lại vài giây để xác định xem kết cấu xung quanh có bị ảnh hưởng hay không.

Độ sâu của hố lớn hơn rất nhiều so với dự đoán ban đầu.

Càng xuống thấp, ánh sáng phía trên càng nhanh chóng biến mất.

Xung quanh chỉ còn lại vách bê tông lạnh lẽo cùng tiếng hơi thở ngày một nặng hơn của chính cậu.

Mỗi bước di chuyển đều phải cực kỳ cẩn thận.

Chỉ cần một lần trượt tay.

Một điểm tựa bất ngờ gãy vỡ.

Hay một bước đặt chân sai vị trí.

Tất cả có thể kết thúc ngay trong bóng tối này.

Sau gần mười phút leo xuống đầy căng thẳng, mũi giày Barry cuối cùng cũng chạm vào nền đất.

Cậu từ từ buông tay khỏi thanh kim loại, lùi lại vài bước rồi ngẩng đầu nhìn lên.

Miệng đường ống phía trên giờ chỉ còn là một chấm sáng nhỏ mờ nhạt.

Khoảng cách đủ lớn để việc quay trở lại gần như không còn khả thi.

Barry khẽ phủi lớp bụi trên quần áo rồi bật thiết bị chiếu sáng.

Luồng sáng quét qua không gian phía trước.

Nơi này hoàn toàn khác với những tầng phía trên của ngân hàng.

Không còn quầy giao dịch.

Không còn hành lang.

Không còn những cánh cửa thép kiên cố.

Thay vào đó là một mạng lưới đường hầm rộng lớn bị chôn vùi sâu dưới lòng đất.

Những bức tường bê tông dày đặc xuất hiện ở cả hai bên, nhưng phần lớn đều đã nứt vỡ bởi thời gian hoặc một lực tác động khổng lồ nào đó trong quá khứ.

Nhiều đoạn trần đã sập xuống.

Những khối bê tông nặng hàng tấn nằm ngổn ngang chắn giữa lối đi.

Xen lẫn trong đống đổ nát là vô số thanh thép cong vênh và những đường ống kỹ thuật bị xé toạc, như thể toàn bộ công trình từng phải hứng chịu một thảm họa khủng khiếp.

Barry tiến lên từng bước.

Có những đoạn đường vẫn đủ rộng để đi lại bình thường.

Nhưng cũng có những nơi trần thấp đến mức cậu phải cúi sát người mới có thể vượt qua.

Một vài lối đi gần như bị đất đá bịt kín hoàn toàn.

Muốn tiếp tục, Barry chỉ còn cách bò qua những khe hẹp giữa các khối bê tông đổ sập, vừa đủ cho một người luồn mình qua.

Không khí dưới lòng đất lạnh hơn rõ rệt.

Khô đến mức mỗi lần hít thở đều mang theo mùi bụi đá và kim loại cũ.

Sự yên tĩnh nơi đây còn đáng sợ hơn cả phía trên.

Mỗi tiếng bước chân.

Mỗi lần viên đá nhỏ lăn khỏi đống đổ nát.

Hay chỉ một nhịp thở mạnh hơn bình thường...

Đều vang vọng rất xa trong hệ thống đường hầm tối tăm, tạo thành những tiếng vọng kéo dài rồi dần tan biến vào bóng tối.

Barry không biết mình đã đi bao lâu.

Ở nơi không có ánh sáng mặt trời, thời gian dường như mất đi ý nghĩa.

Cậu chỉ biết tiếp tục bước về phía trước.

Từng bước một.

Hy vọng rằng cuối con đường tối tăm này sẽ có một lối thoát dẫn cậu rời khỏi công trình chết chóc ấy.

Cho đến khi phía trước xuất hiện một khoảng không gian khác.

Barry lập tức dừng bước.

Luồng sáng trên tay cậu chậm rãi quét về phía trước, xuyên qua màn bụi lơ lửng trong không khí.

Một căn phòng rộng hiện ra giữa bóng tối.

Một phần bức tường phía trước đã sụp đổ từ rất lâu, để lại một khoảng mở đủ lớn để đi vào. Những khối bê tông nứt vỡ nằm ngổn ngang dưới nền, xen lẫn những thanh cốt thép cong vênh bị kéo bật khỏi kết cấu ban đầu.

Barry không vội tiến tới.

Cậu đứng từ xa quan sát toàn bộ khu vực.

Không có dấu chân.

Không có tiếng động.

Cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nơi này vừa bị thứ gì đó xâm nhập.

Sau khi chắc chắn xung quanh vẫn an toàn, Barry mới từng bước tiến lại gần.

Càng đến gần, kết cấu của căn phòng càng hiện rõ dưới ánh sáng.

Chỉ cần nhìn lướt qua vài chi tiết, Barry đã lập tức nhận ra nơi này không phải một tầng hầm thông thường.

Các bức tường được đổ bằng lớp bê tông dày bất thường.

Nhiều cột chịu lực được gia cố bằng thép, khoảng cách giữa các cột ngắn hơn nhiều so với tiêu chuẩn của một công trình dân dụng.

Trên trần vẫn còn dấu vết của hệ thống thông gió độc lập.

Dọc theo tường là những đường ống kỹ thuật và các vị trí từng lắp đặt thiết bị duy trì sự sống.

Tất cả đều cho thấy cùng một mục đích.

Đây là một khu vực trú ẩn.

Một căn hầm được thiết kế để con người có thể sinh sống trong thời gian dài nếu thế giới bên ngoài xảy ra thảm họa.

Barry bước qua phần tường sụp đổ.

Ngay khi ánh sáng quét sâu hơn vào bên trong, vẻ căng thẳng trên khuôn mặt cậu cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

Sau nhiều giờ liên tục đối mặt với cái chết, thứ hiện ra trước mắt không phải quái vật.

Không phải đống đổ nát.

Mà là dấu vết của con người.

Những chiếc kệ kim loại vẫn đứng nguyên tại vị trí.

Trên đó còn đặt đủ loại vật dụng.

Sách.

Sổ tay.

Tài liệu.

Những chiếc hộp chứa.

Dụng cụ sinh hoạt.

Một vài vật dụng cá nhân đã phủ kín bụi.

Mặc dù thời gian đã để lại dấu vết trên hầu hết mọi thứ, phần lớn đồ đạc vẫn được bảo quản tốt hơn rất nhiều so với những gì Barry nhìn thấy ở bên ngoài.

Có lẽ nhờ nằm sâu dưới lòng đất, nơi này tránh được phần lớn tác động của môi trường suốt nhiều năm qua.

Barry chậm rãi đi dọc theo từng dãy kệ.

Thói quen của một nhà nghiên cứu khiến cậu không vội động vào bất cứ thứ gì.

Trước tiên, cậu quan sát tổng thể.

Sau đó mới lần lượt kiểm tra từng món đồ.

Những cuốn sách cũ vẫn còn giữ được hình dạng.

Dù nhiều trang giấy đã ngả vàng và giòn đi theo thời gian, chúng chưa bị mục nát hoàn toàn.

Bên cạnh là những cuốn sổ ghi chép với nét chữ vẫn còn có thể nhận ra.

Một số tài liệu được cất trong hộp chống ẩm nên gần như không bị hư hỏng.

Ngoài ra còn có nhiều dụng cụ được đặt ngay ngắn trong các ngăn chứa riêng biệt.

Rõ ràng, nơi này từng được chuẩn bị rất kỹ để phục vụ cho một cuộc sống kéo dài dưới lòng đất.

Nhưng điều khiến Barry chú ý nhất...

Lại nằm ở phía cuối căn phòng.

Đó là khu vực lưu trữ nước.

Nhiều giá kim loại vẫn còn xếp đầy những chai nước được đóng kín.

Barry lập tức bước tới.

Cậu cầm một chai lên, cẩn thận lau lớp bụi phủ bên ngoài rồi quan sát.

Nắp chai vẫn chưa từng bị mở.

Lớp niêm phong còn nguyên.

Thân chai chỉ hơi ngả màu theo thời gian.

Có thể chất lượng nước bên trong đã bị ảnh hưởng ít nhiều sau nhiều năm.

Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại...

Đây vẫn là nguồn tài nguyên quý giá hơn bất cứ thứ gì khác.

Barry không kìm được mà khẽ thở ra.

Suốt quãng đường chạy trốn vừa rồi, điều khiến cậu lo lắng nhất không phải cơn đói.

Mà là nước.

Không có nước, khả năng sống sót của cậu sẽ giảm xuống rất nhanh.

May mắn là vấn đề ấy tạm thời đã được giải quyết.

Ở một góc khác của căn hầm, Barry tiếp tục phát hiện thêm một khu vực lưu trữ thực phẩm.

Các hộp chứa vẫn được xếp ngay ngắn trên kệ.

Bên trong là những loại lương thực có thời hạn bảo quản rất dài.

Lương khô.

Thanh ngũ cốc.

Thanh năng lượng.

Tất cả đều được đóng gói kín.

Bao bì đã cũ.

Một vài góc hộp có dấu hiệu bạc màu.

Nhưng phần lớn vẫn chưa bị rách hay hư hỏng.

Barry lựa chọn một thanh năng lượng, cẩn thận kiểm tra lớp bao bì bên ngoài trước khi cầm nó trong tay.

Cậu đứng yên vài giây.

Không mở ngay.

Sau hàng giờ liên tục chạy trốn.

Sau hàng giờ đối mặt với cái lạnh, bóng tối và con quái vật có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Cuối cùng...

Cậu cũng tìm được một nơi đủ an toàn để tạm thời dừng lại.

Không còn tiếng móng vuốt cào lên nền bê tông.

Không còn tiếng gầm khiến cả hành lang rung chuyển.

Không còn cảm giác luôn có một sinh vật đáng sợ đang bám theo phía sau từng bước chân.

Chỉ còn sự yên tĩnh.

Một sự yên tĩnh sâu đến mức Barry có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình.

Căn hầm đã bị lãng quên dưới lòng đất vẫn lặng lẽ tồn tại, như thể thời gian bên ngoài chưa từng chạm tới nơi này.

Barry chậm rãi đưa mắt nhìn khắp căn phòng.

Ánh sáng từ thiết bị trên tay lần lượt lướt qua từng dãy kệ được sắp xếp ngay ngắn, những chiếc bàn làm việc vẫn còn nguyên vị trí, những tủ chứa đồ, giá sách và vô số vật dụng sinh hoạt được chuẩn bị đầy đủ như thể chủ nhân của chúng chỉ vừa mới rời đi.

Quy mô của nơi này vượt xa một hầm trú ẩn thông thường.

Nó không được xây dựng chỉ để cầm cự qua một vài ngày hay vài tuần.

Mọi chi tiết đều cho thấy người thiết kế đã chuẩn bị cho khả năng sinh tồn trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm, với lượng vật tư và không gian đủ để duy trì cuộc sống lâu dài dưới lòng đất.

Trong khoảnh khắc ấy, Barry không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Người đã xây dựng căn hầm này hẳn phải sở hữu nguồn tài chính và năng lực vượt xa người bình thường.

Đây không đơn thuần là một nơi trú ẩn.

Nó giống một pháo đài bí mật được xây dựng để chống lại ngày tận thế.

Và biết đâu...

Chính nơi tưởng chừng đã bị cả thế giới lãng quên này lại đang lưu giữ những mảnh ghép cuối cùng của nền văn minh đã biến mất, cùng câu trả lời đầu tiên về thảm họa từng xóa sổ nhân loại.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.