CHƯƠNG 8: CHỐNG TRẢ TUYỆT VỌNG

10 phút đọc
1,952 từ
11 lượt xem

CHƯƠNG 8: CHỐNG TRẢ TUYỆT VỌNG

Barry ngồi dựa vào bức tường lạnh ngắt bên trong căn phòng bảo mật, cố gắng lấy lại nhịp thở. Cơ thể cậu gần như đã bị rút cạn sức lực sau hai lần liên tiếp chạy trốn khỏi sinh vật kia. Hai chân vẫn còn run lên từng cơn, các cơ bắp đau nhức vì hoạt động quá mức, lồng ngực nóng rát sau những phút hít thở gấp gáp trong không khí lạnh buốt. Với Barry, một người dành phần lớn thời gian cho việc nghiên cứu hóa thạch, ghi chép và phân tích mẫu vật, việc phải vận động đến mức này đã vượt xa giới hạn bình thường của cơ thể.

Cậu ngồi im trong bóng tối, không dám phát ra quá nhiều tiếng động. Bên ngoài cánh cửa thép dày không còn âm thanh nào. Không tiếng móng vuốt. Không tiếng bước chân nặng nề. Chỉ còn sự im lặng khiến Barry càng căng thẳng hơn. Cậu không biết con sinh vật đó đã bỏ đi hay chỉ đang kiên nhẫn chờ đợi ở bên ngoài.

Trong khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi, Barry cố gắng kiểm tra căn phòng. Nơi này không lớn, chỉ có một vài chiếc tủ kim loại, những thiết bị cũ kỹ và các vật dụng đã phủ đầy bụi. Cậu không tìm thấy thức ăn, cũng không tìm thấy bất kỳ thứ gì có thể dùng làm vũ khí. Căn phòng này không phải nơi trú ẩn được thiết kế cho mục đích sinh tồn. Nó chỉ là một khu vực bảo vệ tài sản của một ngân hàng từ thời đại trước.

Khoảng ba mươi phút trôi qua, Barry bắt đầu nghĩ rằng có lẽ sinh vật kia đã rời khỏi. Nhưng suy nghĩ đó lập tức biến mất khi một âm thanh khủng khiếp vang lên.

Rầm.

Cánh cửa thép rung chuyển dữ dội.

Barry giật mình đứng dậy. Toàn bộ sự mệt mỏi lập tức bị thay thế bởi cảm giác nguy hiểm. Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt.

Nó đã quay lại.

Một cú va chạm khác, mạnh hơn, khiến lớp kim loại phát ra tiếng kêu chói tai. Một vết lõm rõ ràng xuất hiện trên bề mặt cánh cửa. Barry lùi lại vài bước, trong đầu nhanh chóng hiểu được tình hình.

Cánh cửa này có thể đã giữ được nó trong một khoảng thời gian, nhưng không phải mãi mãi.

Sinh vật kia quá mạnh. Nó không cần tìm cách mở khóa hay phá theo phương pháp thông thường. Chỉ cần tiếp tục dùng sức, giống như cách nó đã phá xuyên qua những bức tường và tủ sắt trước đó.

Barry bắt đầu kiểm tra căn phòng lần nữa, nhanh hơn và căng thẳng hơn. Cậu không có kinh nghiệm chiến đấu, cũng không biết cách đối đầu với một sinh vật như vậy. Điều duy nhất cậu có thể làm là quan sát và tận dụng mọi thứ còn sót lại xung quanh.

Ánh sáng yếu ớt từ thiết bị trên tay Barry chậm rãi quét qua từng góc căn phòng. Trong lớp bụi dày đặc và bóng tối bao phủ, cậu chỉ thấy những thứ còn sót lại sau nhiều năm bị bỏ hoang: một chiếc tủ kim loại cũ, vài hộp chứa bằng thép đã hoen gỉ, cùng những vật dụng không còn khả năng sử dụng.

Không có thứ gì đủ hữu ích. Không có công cụ. Không có vũ khí. Không có bất kỳ thứ gì có thể giúp cậu đối đầu với sinh vật ngoài kia.

Barry ngồi dựa vào bức tường lạnh ngắt bên trong căn phòng bảo mật, cố gắng lấy lại nhịp thở. Cơ thể cậu gần như đã bị rút cạn sức lực sau hai lần liên tiếp chạy trốn khỏi sinh vật kia. Hai chân vẫn còn run lên từng cơn, các cơ bắp đau nhức vì hoạt động quá mức, lồng ngực nóng rát sau những phút hít thở gấp gáp trong bầu không khí lạnh buốt. Với Barry, một người dành phần lớn thời gian cho việc nghiên cứu hóa thạch, ghi chép và phân tích mẫu vật, việc phải vận động đến mức này đã vượt xa giới hạn bình thường của cơ thể.

Cậu ngồi im trong bóng tối, không dám phát ra quá nhiều tiếng động. Bên ngoài cánh cửa thép dày không còn âm thanh nào. Không có tiếng móng vuốt. Không có tiếng bước chân nặng nề. Chỉ còn sự im lặng khiến Barry càng căng thẳng hơn. Cậu không biết con sinh vật đó đã bỏ đi hay chỉ đang kiên nhẫn chờ đợi ở bên ngoài.

Trong khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi, Barry cố gắng kiểm tra căn phòng. Nơi này không lớn, chỉ có vài chiếc tủ kim loại, những thiết bị cũ kỹ và các vật dụng đã phủ đầy bụi. Cậu không tìm thấy thức ăn, cũng không tìm thấy bất kỳ thứ gì có thể dùng làm vũ khí. Căn phòng này không phải nơi trú ẩn được thiết kế cho sinh tồn. Nó chỉ là một khu vực bảo vệ tài sản của một ngân hàng từ thời đại trước.

Khoảng ba mươi phút trôi qua, Barry bắt đầu nghĩ rằng có lẽ sinh vật kia đã rời khỏi. Nhưng suy nghĩ đó lập tức biến mất khi một âm thanh khủng khiếp vang lên.

Rầm.

Cánh cửa thép rung chuyển dữ dội.

Barry giật mình đứng dậy. Toàn bộ sự mệt mỏi lập tức bị thay thế bởi cảm giác nguy hiểm. Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt.

Nó đã quay lại.

Một cú va chạm khác, còn mạnh hơn, khiến lớp kim loại phát ra tiếng kêu chói tai. Một vết lõm rõ ràng xuất hiện trên bề mặt cửa. Barry lùi lại vài bước, trong đầu nhanh chóng đánh giá tình hình.

Cánh cửa này có thể đã giữ được nó trong một khoảng thời gian, nhưng không phải mãi mãi.

Sinh vật kia quá mạnh. Nó không cần tìm cách mở khóa hay phá theo phương pháp thông thường. Chỉ cần tiếp tục dùng sức, giống như cách nó đã phá xuyên qua những bức tường và tủ sắt trước đó.

Barry bắt đầu kiểm tra căn phòng lần nữa, lần này nhanh hơn và căng thẳng hơn. Cậu không có kinh nghiệm chiến đấu, cũng không biết cách đối đầu với một sinh vật như vậy. Điều duy nhất cậu có thể làm là quan sát và tận dụng mọi thứ còn sót lại xung quanh.

Ánh sáng yếu ớt từ thiết bị trên tay Barry chậm rãi quét qua từng góc căn phòng. Trong lớp bụi dày đặc và bóng tối bao phủ, cậu chỉ nhìn thấy những thứ còn sót lại sau nhiều năm bị bỏ hoang: một chiếc tủ kim loại cũ, vài hộp chứa bằng thép đã hoen gỉ cùng những vật dụng không còn khả năng sử dụng.

Không có thứ gì đủ hữu ích. Không có công cụ. Không có vũ khí. Không có bất kỳ thứ gì có thể giúp cậu đối đầu với sinh vật ngoài kia.

Rồi luồng sáng dừng lại ở một chiếc hộp màu đỏ gắn trên tường.

Một bình cứu hỏa.

Barry tiến lại gần, nhanh chóng kéo nó xuống. Cậu nhìn vật dụng trong tay vài giây, nhưng không hề có suy nghĩ rằng nó có thể gây tổn thương cho con sinh vật kia. Với kích thước và sức mạnh khủng khiếp của con chuột, một bình cứu hỏa chẳng khác nào một vật nhỏ bé vô dụng.

Nhưng Barry không cần một thứ có thể đánh bại nó. Cậu chỉ cần một khoảnh khắc. Một khoảng trống. Một sự gián đoạn đủ để cậu sống sót thêm vài giây.

Ngay khi ý nghĩ đó vừa xuất hiện, một tiếng động kinh khủng vang lên.

Ầm!

Cánh cửa thép rung chuyển dữ dội, phần kim loại bên ngoài bị ép cong vào trong. Một khe hở nhỏ xuất hiện, và ngay sau đó, một chiếc móng vuốt sắc nhọn xuyên qua khoảng trống ấy, cào mạnh lên bề mặt bên trong.

Barry lập tức lùi lại.

Con chuột đã bắt đầu phá được vào.

Áp lực từ bên ngoài khiến cánh cửa phát ra những âm thanh nặng nề, như thể bất cứ lúc nào nó cũng có thể bị xé toạc. Barry nhìn quanh trong hoảng loạn, cố tìm một thứ gì đó có thể giúp mình, rồi ánh mắt dừng lại ở một cơ cấu kim loại nằm cạnh cửa.

Nó không giống một bảng điều khiển hiện đại. Không có màn hình, không có hệ thống điện tử. Chỉ là một bộ phận cơ học cũ kỹ đã phủ bụi theo thời gian. Barry không biết chính xác nó dùng để làm gì, nhưng dựa vào vị trí và cấu trúc, cậu đoán nó có thể liên quan đến cơ chế đóng hoặc khóa cửa trong những tình huống khẩn cấp.

Có thể nó vẫn còn hoạt động. Cũng có thể nó đã hỏng từ lâu. Nhưng Barry không còn lựa chọn nào khác.

Cậu lao tới, nắm lấy cần gạt rồi kéo mạnh. Không có phản ứng.

Barry nhìn về phía cánh cửa.

Âm thanh kim loại bị bẻ cong ngày càng rõ hơn. Những cú va chạm từ bên ngoài khiến cả căn phòng rung nhẹ. Con sinh vật kia đang tiến gần hơn.

Cậu nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay và kéo mạnh thêm lần nữa.

Lần này, một tiếng động nặng nề vang lên sâu bên trong bức tường. Một cơ cấu cũ kỹ bắt đầu hoạt động sau nhiều năm im lặng.

Barry không hiểu chính xác chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu lập tức nhận ra cánh cửa bắt đầu chuyển động. Không phải mở ra, mà đang từ từ hạ xuống.

Cơ chế đóng khẩn cấp vẫn còn hoạt động.

Ngay khoảnh khắc đó, Barry kéo chốt bình cứu hỏa và phun thẳng luồng khí trắng lạnh vào khe cửa.

Cậu không hy vọng nó sẽ làm con chuột bị thương. Điều duy nhất cậu muốn là khiến nó chậm lại.

Và nó có tác dụng.

Con chuột khổng lồ giật mạnh đầu ra phía sau. Những con mắt trên đầu nó chuyển động liên tục trước luồng khí lạnh bất ngờ, khiến cú tấn công bị ngắt quãng trong vài giây.

Chỉ vài giây đó là đủ.

Cánh cửa tiếp tục hạ xuống. Chậm chạp. Nặng nề.

Barry lùi về phía sau, tim đập dữ dội khi nhìn khoảng cách giữa cánh cửa và mặt đất ngày càng thu hẹp. Cậu không biết cơ cấu cũ kỹ này có thể giữ được bao lâu. Cũng không biết lớp thép kia có chịu nổi sức mạnh của sinh vật bên ngoài hay không.

Nhưng rồi con chuột nhận ra điều gì đang xảy ra.

Nó lao tới.

Một chiếc móng vuốt khổng lồ xuyên vào khe cửa ngay trước khi cánh cửa đóng hoàn toàn.

Barry hoảng hốt lùi lại, toàn thân căng cứng.

Khoảng cách giữa sự sống và cái chết chỉ còn vài centimet.

Nhưng cánh cửa vẫn tiếp tục hạ xuống.

Những tiếng khóa kim loại vang lên liên tiếp từ bên trong cơ cấu.

Rắc.

Rắc.

Rắc.

Hệ thống đã cố định.

Một tiếng va chạm kinh khủng vang lên khi con chuột đập mạnh vào phía ngoài. Toàn bộ căn phòng rung chuyển, bụi từ trần nhà rơi xuống, nhưng cánh cửa vẫn đứng vững.

Barry đứng im tại chỗ, thở dốc, tay vẫn nắm chặt bình cứu hỏa đã gần cạn. Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa thép trước mặt, lắng nghe tiếng động vọng lại từ phía bên kia.

Con sinh vật vẫn còn ở đó.

Nhưng lần này, giữa cậu và nó đã có một lớp thép ngăn cách.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.