CHƯƠNG 7: THOÁT CHẾT TRONG GANG TẤC

10 phút đọc
1,867 từ
21 lượt xem

CHƯƠNG 7: THOÁT CHẾT TRONG GANG TẤC

Barry lao vun vút qua hành lang tối om của tòa nhà ngân hàng cũ. Tiếng giày liên tục đạp mạnh xuống nền bê tông lạnh lẽo, vang vọng giữa không gian trống rỗng như những nhịp trống dồn dập.

Phía sau, những tiếng bước chân nặng nề vẫn không ngừng áp sát. Mỗi một bước chân của con chuột khổng lồ đều giống như một cú nện của búa tạ.

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Cả tòa nhà khẽ rung lên theo từng nhịp. Bụi xi măng liên tục rơi xuống từ những vết nứt trên trần nhà, còn những ô cửa kính đã vỡ chỉ còn sót lại vài mảnh sắc nhọn cũng rung lên, va vào khung cửa tạo thành những tiếng leng keng chói tai. Ở đâu đó phía xa, một bóng đèn huỳnh quang đã hỏng từ lâu vẫn đung đưa theo chấn động, phát ra tiếng cót két khô khốc.

Barry không còn cảm giác mình đang chạy trong một tòa nhà bỏ hoang, mà giống như đang mắc kẹt bên trong một cỗ máy khổng lồ đang dần khép lại. Mỗi hành lang đều dẫn tới một ngõ cụt, mỗi cánh cửa đều có thể trở thành quan tài của chính cậu, còn phía sau...

Là kẻ săn mồi duy nhất đang từng bước thu hẹp khoảng cách.

Cơ thể Barry đã gần chạm tới cực hạn. Hai chân đau nhức như bị đổ chì sau quãng đường chạy không ngừng nghỉ; bắp chân nóng rát, đùi căng cứng, mỗi lần bàn chân chạm đất đều truyền ngược lên đầu gối một cơn đau âm ỉ. Lồng ngực phập phồng dữ dội, luồng không khí lạnh tràn vào quá nhanh khiến cổ họng khô khốc như bị giấy nhám cào xé. Mỗi nhịp hít vào đều mang theo cảm giác bỏng rát, còn trái tim thì đập mạnh đến mức cậu gần như có thể nghe thấy từng nhịp vang lên bên trong lồng ngực.

Barry vốn không phải người được rèn luyện để chiến đấu. Cơ thể của một nhà khảo cổ, dù khỏe mạnh hơn dân văn phòng bình thường, cũng không thể so sánh với những người lính đã trải qua nhiều năm huấn luyện. Các nhóm cơ bắt đầu run lên vì quá tải, tốc độ cũng theo đó chậm dần.

Nhưng phía sau không cho phép cậu dừng lại.

Chỉ cần hụt một bước.

Chỉ cần vấp ngã một lần.

Hoặc chỉ cần chậm hơn vài giây.

Mọi thứ sẽ kết thúc.

Barry nghiến chặt răng, ép đôi chân đã gần như mất cảm giác tiếp tục lao về phía trước. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, tầm nhìn cũng bắt đầu thu hẹp. Ánh mắt cậu không còn đủ khả năng bao quát toàn bộ hành lang như lúc ban đầu. Trước mắt chỉ còn những khoảng sáng mờ nhạt lọt qua các ô cửa kính đã vỡ, đan xen với bóng tối dày đặc đang nuốt chửng từng góc nhà.

Thế nhưng Barry vẫn không ngừng quan sát.

Đó gần như đã trở thành bản năng, là phản xạ được hình thành qua hàng chục nghìn giờ khảo sát, khai quật và phân tích hiện trường. Ngay cả khi đang bỏ chạy, bộ não cậu vẫn vô thức thu thập thông tin.

Đây từng là một ngân hàng quy mô lớn. Kết cấu chịu lực chủ yếu bằng bê tông cốt thép, các tầng giao dịch sử dụng nhiều cột chịu lực lớn, còn khu vực kho quỹ và phòng lưu trữ tiền mặt được gia cố bằng nhiều lớp thép. Những cánh cửa kim loại chống cháy dày hàng chục centimet vẫn có khả năng chịu được lực va đập rất lớn, ngay cả sau nhiều năm bị bỏ hoang.

Nếu tìm được một căn phòng như vậy...

Có lẽ cậu sẽ cắt đuôi được sinh vật phía sau.

Dù chỉ là tạm thời.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện.

ẦM!

Một tiếng va chạm khủng khiếp bỗng nổ vang phía sau, dữ dội đến mức toàn bộ hành lang rung chuyển.

Barry theo phản xạ ngoái đầu nhìn lại.

Con chuột khổng lồ vừa lao thẳng xuyên qua một bức tường bê tông. Gạch đá và cốt thép vỡ tung như giấy mục, bụi mù cuồn cuộn tràn ngập cả hành lang.

Khoảng cách giữa nó và Barry...

Lại rút ngắn thêm một đoạn nữa.

Barry lập tức quay đầu.

Không cần nhìn thêm lần thứ hai.

Khoảng cách vừa mới tạo ra...

Đã không còn.

Con chuột khổng lồ hoàn toàn từ bỏ việc bám theo hành lang. Nó lao thẳng xuyên qua các bức tường ngăn. Những mảng bê tông dày hàng chục xăng-ti-mét nổ tung như bị thuốc nổ phá sập, cốt thép cong vênh rồi bật khỏi khối xi măng. Bàn ghế, tủ hồ sơ và máy móc đều bị hất văng khỏi đường đi.

Sáu chiếc chân khổng lồ chống xuống nền nhà liên tiếp. Mỗi cú đạp đều khiến cả tầng lầu rung chuyển.

Điều đáng sợ nhất...

Không phải sức mạnh ấy.

Mà là tốc độ.

Thân hình đồ sộ nặng đến hàng tấn lại lao đi nhanh đến mức hoàn toàn vượt khỏi tưởng tượng của Barry. Bộ lông trắng xám liên tục lướt qua những khoảng sáng mờ ảo trong tòa nhà, còn hàng chục con mắt đỏ như máu vẫn khóa chặt lấy bóng lưng cậu.

Nó không hề mất dấu.

Cũng không có ý định từ bỏ.

Barry siết chặt quai ba lô, tiếp tục lao về phía trước.

Ngay lúc ấy, một khu vực rộng lớn hiện ra.

Đó là kho lưu trữ của ngân hàng.

Hàng chục dãy tủ sắt cao quá đầu người xếp san sát, tạo thành vô số lối đi hẹp ngoằn ngoèo như mê cung.

Đôi mắt Barry lập tức sáng lên.

Không gian như thế...

Có thể hạn chế chuyển động của con quái vật.

Không chút do dự, cậu đổi hướng, lách vào giữa hai dãy tủ sắt, liên tục rẽ trái, rẽ phải, cố ý chọn những lối hẹp nhất.

Trong vài giây đầu tiên, tiếng bước chân phía sau dường như chậm lại.

Barry còn chưa kịp thở phào thì một âm thanh khô khốc bất chợt vang lên.

RẮC!

Ngay sau đó.

RẦM!

RẦM!

RẦM!

Tiếng kim loại bị nghiền nát liên tiếp dội khắp khu lưu trữ.

Barry chỉ kịp liếc về phía sau.

Một chiếc tủ sắt nặng hàng trăm ki-lô-gam bị hất tung lên không trung. Chiếc thứ hai bị ép cong ở chính giữa như một lon nước bị bóp nát, còn chiếc thứ ba thì trực tiếp nổ tung thành từng mảnh.

Con chuột khổng lồ thậm chí không còn tìm cách len qua các lối đi. Nó cứ thế lao thẳng, dùng thân thể đồ sộ nghiền nát toàn bộ mê cung bằng thép trước mặt. Những dãy tủ vốn được thiết kế để chống cháy, chống phá và chịu tải trọng lớn, trong mắt con quái vật ấy lại mỏng manh chẳng khác gì giấy bìa.

Barry lập tức hiểu ra mình đã sai.

Nơi này hoàn toàn không thể cản được nó. Ngược lại, chính những vật cản dày đặc ấy còn giúp con quái vật xác định vị trí của cậu dễ dàng hơn.

Không dám chần chừ thêm, Barry lập tức lao khỏi khu lưu trữ.

Phía trước mở ra một căn phòng rộng gần như trống rỗng.

Ở cuối phòng là một cánh cửa thép màu xám đen sừng sững chắn ngang lối đi. Bản lề dày, khung cửa được đổ liền với tường bê tông. Trên bề mặt vẫn còn thấp thoáng dòng chữ đã phai màu:

KHO QUỸ - KHU VỰC HẠN CHẾ.

Đồng tử Barry hơi co lại.

Nếu còn nơi nào trong cả tòa nhà này có thể chịu được sức phá hủy của con quái vật...

Thì chỉ có thể là nơi đó.

Không kịp suy nghĩ thêm, cậu lao tới, một tay nắm lấy tay cầm rồi dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể kéo mạnh.

KÉT...

Cánh cửa chỉ khẽ rung lên.

Không mở.

Barry lập tức đổi tư thế. Hai tay cùng nắm chặt tay cầm, toàn bộ cơ bắp trên cánh tay và vai đồng thời căng cứng.

Lần thứ hai.

Cậu kéo mạnh hơn.

KENG!

Tiếng kim loại nặng nề vang vọng khắp căn phòng.

Cánh cửa vẫn chỉ nhích ra một khe hở gần như không đáng kể.

Đúng lúc ấy, phía sau lại vang lên tiếng móng vuốt nện xuống nền bê tông.

Ngày càng gần.

Barry ngoái đầu.

Con chuột khổng lồ vừa lao ra khỏi khu lưu trữ. Thân hình trắng xám đồ sộ gần như lấp kín cả lối đi, hàng chục con mắt đỏ rực đồng loạt khóa chặt lấy cậu.

Khoảng cách...

Chỉ còn chưa đầy ba mươi mét.

Barry lập tức quay lại, ánh mắt quét nhanh khắp cánh cửa thép.

Ngay bên cạnh khung cửa vẫn còn một hộp điều khiển bằng kim loại. Hệ thống điện đã chết từ lâu, nhưng phía dưới lớp vỏ gỉ sét vẫn còn một cần gạt cơ khí dùng để mở khẩn cấp.

Không chút chần chừ, Barry chộp lấy cần gạt rồi dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể kéo mạnh xuống.

KÉT...

Âm thanh ma sát khô khốc vang lên.

Cơ cấu truyền động tưởng chừng đã bị rỉ sét suốt nhiều năm cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động. Cánh cửa thép nặng nề từ từ dịch sang một bên.

Nhưng quá chậm.

Barry nghiến chặt răng, hai tay bấu chặt lấy cần gạt, tiếp tục ép xuống hết mức.

Khớp truyền động rít lên chói tai.

Khe cửa chỉ nhích thêm từng chút một.

Phía sau.

RẦM!

Con chuột lại đập nát dãy tủ sắt cuối cùng.

Khoảng cách tiếp tục rút ngắn.

Hai mươi mét.

Mười lăm mét.

Mười mét...

Barry đã có thể nghe rõ tiếng hơi thở khàn đặc của nó, thậm chí còn ngửi thấy cả mùi hôi tanh nồng nặc theo luồng gió phía sau phả tới.

Khe cửa...

Cuối cùng cũng vừa đủ rộng.

Không đợi thêm dù chỉ một phần nghìn giây, Barry nghiêng người lao thẳng vào trong.

Ngay khoảnh khắc cơ thể cậu vừa vượt qua khung cửa.

ẦMMMM!!!

Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.

Con chuột khổng lồ đâm sầm vào cánh cửa thép.

Toàn bộ khung cửa rung bần bật.

Mặt đất dưới chân Barry cũng chấn động dữ dội. Cậu bị dư chấn hất ngã xuống nền, cả người lăn đi vài vòng mới dừng lại, lưng va mạnh vào bức tường phía sau đau buốt.

Barry chống hai tay xuống nền, hơi thở dồn dập. Trước mắt tối sầm trong vài giây.

Bên ngoài.

ẦM!

Lại một cú va chạm.

Cánh cửa thép cong nhẹ vào phía trong, những hạt bụi cùng lớp gỉ sét liên tục rơi xuống.

ẦM!

Thêm một cú nữa.

Các bản lề phát ra tiếng rên rỉ nặng nề.

Nhưng...

Nó vẫn đứng vững.

Barry ngồi dựa sát vào bức tường. Lồng ngực phập phồng dữ dội, hai cánh tay run lên không kiểm soát, mồ hôi lạnh chảy dọc hai bên thái dương.

Chỉ cần chậm thêm một giây.

Không.

Có lẽ chỉ nửa giây thôi.

Thì người vừa bị đập nát dưới cánh cửa kia...

Đã là cậu.

Bên ngoài, con chuột vẫn chưa từ bỏ. Hết lần này đến lần khác, nó điên cuồng lao vào cánh cửa thép như muốn nghiền nát mọi thứ cản đường. Âm thanh kim loại va chạm vang vọng khắp khu kho quỹ bỏ hoang.

Barry không hề cảm thấy mình đã an toàn.

Cánh cửa này...

Chỉ đang mua cho cậu thêm một ít thời gian.

Còn con quái vật phía bên kia...

Vẫn đang ở đó.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.