CHƯƠNG 6: ĐỐI MẶT NGUY HIỂM (2)

15 phút đọc
2,830 từ
14 lượt xem

CHƯƠNG 6: ĐỐI MẶT NGUY HIỂM (2)

Sau khi thoát khỏi sinh vật bên ngoài cánh cổng sắt, Barry không vội rời khỏi tòa nhà ngân hàng cũ.

Dư âm của cuộc truy đuổi vẫn còn đọng lại trong từng nhịp tim. Chỉ cần nhớ đến hình ảnh con chuột khổng lồ đứng lặng phía sau cánh cổng, vô số con mắt lạnh lẽo nhìn mình qua những khe hở của kim loại, cậu vẫn cảm thấy sống lưng tê buốt.

Nhưng Barry hiểu rất rõ một điều.

Nơi này có thể là một trong số ít địa điểm đủ an toàn để cậu tạm thời bám trụ.

Bên ngoài là một thế giới hoàn toàn xa lạ, nơi những sinh vật không còn tuân theo bất kỳ quy luật sinh học nào mà cậu từng biết.

Còn bên trong tòa nhà này, ít nhất vẫn còn những bức tường, những cánh cửa và một phần kết cấu đủ vững chắc để giúp cậu kéo dài thêm cơ hội sống sót.

Barry bắt đầu tiếp tục khám phá những khu vực còn lại của ngân hàng.

Cậu kiểm tra từng phòng làm việc, những hành lang phủ đầy bụi và băng giá, cùng các kho lưu trữ tài liệu đã bị thời gian bào mòn.

Kết quả gần như không khác những gì cậu dự đoán.

Phần lớn giấy tờ còn sót lại đều không thể đọc được.

Mực đã phai, giấy đã mục nát sau quãng thời gian quá dài bị bỏ quên.

Những thiết bị điện tử cũng chỉ còn lại lớp vỏ lạnh lẽo, mọi dữ liệu bên trong dường như đã biến mất từ rất lâu.

Dẫu vậy, Barry vẫn không bỏ cuộc.

Đối với cậu, bất kỳ dấu vết nào còn tồn tại cũng đều có giá trị, dù chỉ là một dòng chữ chưa kịp phai hết, một ký hiệu kỹ thuật hay một mảnh ghi chú cũ kỹ.

Tất cả đều có thể trở thành mảnh ghép giúp cậu hiểu được thế giới này đã thay đổi như thế nào.

Thế nhưng càng tìm kiếm, Barry càng nhận ra mình đang đứng trước một khoảng trống khổng lồ.

Chắc chắn đã từng xảy ra một biến cố, một sự kiện đủ sức hủy diệt cả nền văn minh nhân loại.

Nhưng đến lúc này, cậu vẫn chưa có đủ dữ liệu để xác định chính xác đó là điều gì.

Trong lúc tiếp tục kiểm tra khu vực tầng dưới, Barry tình cờ phát hiện một căn phòng từng là nhà ăn của nhân viên ngân hàng.

Căn phòng không lớn, nhưng vẫn giữ được bố cục tương đối rõ ràng so với phần còn lại của tòa nhà. Những dãy bàn ăn cố định nằm song song nhau, bề mặt phủ đầy bụi và lớp băng mỏng đóng lại thành những mảng trắng đục. Một số khay kim loại vẫn còn đặt nguyên trên bàn, bị thời gian cố định lại trong trạng thái dang dở, như thể những người từng ở đây chỉ vừa rời đi trong một khoảnh khắc rất ngắn rồi không bao giờ quay lại.

Barry đứng ở cửa một lúc lâu trước khi bước vào. Ánh mắt cậu quét qua toàn bộ không gian theo thói quen quan sát đã ăn sâu từ nghề nghiệp. Không có dấu hiệu phá hoại trực tiếp, cũng không có dấu vết của xung đột trong căn phòng này. Mọi thứ bị bỏ lại trong trạng thái gần như bình thường, chỉ khác ở chỗ thời gian đã làm nhiệm vụ của nó một cách tuyệt đối.

Cậu chậm rãi tiến lại gần một trong những chiếc bàn. Trên đó vẫn còn một bộ khay ăn bằng nhựa cứng, bên trong là những vật thể đã khô cứng và biến dạng đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu. Barry không chạm vào, chỉ quan sát. Độ khô, mức độ phân rã và cách các lớp vật chất bị phân tách đều cho thấy chúng đã tồn tại ở đây trong một khoảng thời gian rất dài, lâu hơn nhiều so với những gì một thành phố bị bỏ hoang thông thường có thể chịu đựng mà vẫn giữ nguyên cấu trúc.

Cậu chuyển ánh nhìn sang khu vực phía sau, nơi có một quầy phục vụ cũ. Một số thiết bị giữ nhiệt và dụng cụ pha chế vẫn còn nằm nguyên tại chỗ, nhưng tất cả đều đã ngừng hoạt động từ lâu. Không có nguồn điện, không có nhiên liệu, cũng không có bất kỳ dấu hiệu sửa chữa hay can thiệp nào. Điều đó củng cố thêm giả thuyết rằng nơi này đã bị cắt khỏi toàn bộ hệ thống vận hành chung của thành phố từ rất lâu trước khi mọi thứ rơi vào trạng thái hiện tại.

Barry bắt đầu đi dọc theo căn phòng, kiểm tra từng chi tiết nhỏ theo trình tự quen thuộc. Với cậu, đây không còn là một nhà ăn đơn thuần. Nó là một lát cắt của đời sống, một điểm dữ liệu trong chuỗi dấu vết của nền văn minh đã biến mất. Cách con người tổ chức không gian, cách họ phân bổ chức năng, thậm chí cả cách họ để lại đồ vật sau cùng đều có thể phản ánh rất nhiều điều về cấu trúc xã hội đã tồn tại trước đó.

Càng quan sát, Barry càng nhận ra một điểm bất thường mới. Không phải ở mức độ hư hại, mà ở sự thiếu vắng hoàn toàn của những dấu hiệu từng cho thấy có một quá trình rút lui có tổ chức. Không có vết tích của việc thu dọn. Không có dấu hiệu di chuyển tài sản. Cũng không có những dấu hiệu cho thấy đây là một khu vực bị bỏ hoang dần theo thời gian ngắn hạn. Mọi thứ giống như bị dừng lại đột ngột trong một trạng thái đã kéo dài đủ lâu để biến thành tàn tích.

Barry dừng lại ở giữa phòng, ánh mắt trầm xuống. Trong đầu cậu, những giả thuyết bắt đầu xếp chồng lên nhau, nhưng không cái nào đủ mạnh để trở thành kết luận. Thành phố này, con chuột khổng lồ, sinh vật ngoài đường chân trời, và cả sự im lặng kéo dài của thế giới này đều đang tạo thành một hệ thống dữ liệu chưa thể giải mã.

Cậu hít một hơi chậm, rồi tiếp tục di chuyển, chuyển sang khu vực lưu trữ phía sau căn nhà ăn. Mọi hành động đều được thực hiện với sự cẩn trọng tuyệt đối, như thể chỉ cần một sai lệch nhỏ cũng có thể khiến toàn bộ tình huống thay đổi. Barry không có đủ thông tin để hiểu thế giới này, nhưng cậu đã bắt đầu hiểu một điều quan trọng hơn. Trong hoàn cảnh hiện tại, việc quan sát không còn đơn thuần là nghiên cứu nữa, mà là cách duy nhất để tồn tại đủ lâu nhằm thu thập thêm dữ liệu.

Nơi đây đã bị bỏ hoang từ rất lâu.

Những bộ bàn ghế phủ kín bụi và băng giá, lớp băng mỏng bám trên bề mặt như một lớp da chết đóng cứng theo thời gian. Nhiều vật dụng chỉ còn lại những mảnh vỡ câm lặng của quá khứ, nằm rải rác khắp sàn như dấu vết của một sinh hoạt đã bị xóa sạch.

Nhưng ở góc căn phòng, một cánh cửa kim loại lớn lập tức thu hút ánh nhìn của cậu.

Một tủ cấp đông.

Barry nhanh chóng bước tới.

Cậu nắm lấy tay cầm rồi thử kéo. Cánh cửa gần như bị lớp băng dày khóa cứng, không phản ứng ngay cả khi lực tay tăng dần.

Sau nhiều lần dồn sức, lớp băng cuối cùng cũng nứt vỡ.

Rắc.

Âm thanh khô và gãy vang lên trong không gian lạnh buốt.

Cánh cửa từ từ bật mở, để lộ một khoang chứa phía trong.

Bên trong vẫn còn thực phẩm.

Trong vài giây ngắn ngủi, Barry thực sự nhìn thấy một tia hy vọng.

Có thức ăn. Có nguồn dự trữ. Có thứ giúp cậu kéo dài thêm thời gian sống sót.

Nhưng hy vọng ấy nhanh chóng lụi tắt.

Phần lớn thực phẩm bên trong đều đã hỏng. Một số bao bì bị rách, một số đã đổi màu hoàn toàn, biến dạng dưới tác động của thời gian dù vẫn bị nhốt trong môi trường lạnh. Những hệ thống cấp đông từng được xem là hiện đại, cuối cùng cũng không thể chiến thắng năm tháng.

Barry đứng yên một lúc, rồi bắt đầu kiểm tra từng món.

Cậu quan sát bao bì, màu sắc, mùi, và mức độ hư hỏng, từng chi tiết nhỏ đều được đưa qua một lớp đánh giá lạnh lùng và chính xác.

Giống như mọi lần trước, cậu không để sự hy vọng làm ảnh hưởng đến phán đoán của mình.

Cuối cùng, Barry chỉ có thể lặng lẽ gạt phần lớn số thực phẩm sang một bên.

Tuy nhiên, ở sâu bên trong tủ cấp đông, cậu phát hiện vài chai nước vẫn còn được niêm phong kín.

Barry dừng lại một nhịp khi ánh đèn pin chiếu vào những chai nước nằm sâu trong khoang cấp đông.

Chúng không bị vỡ, cũng không có dấu hiệu rò rỉ hay biến dạng. Lớp nhựa bên ngoài vẫn giữ được hình dạng ban đầu, chỉ phủ một lớp băng mỏng bám sát bề mặt. Trong môi trường mà phần lớn thực phẩm đã bị hủy hoại, sự nguyên vẹn này tạo ra một cảm giác khác biệt rõ rệt.

Barry không vội chạm vào ngay.

Cậu quan sát trước.

Vị trí đặt chai nước, cách chúng được xếp chồng, và trạng thái bảo quản xung quanh đều được ghi nhận nhanh chóng trong đầu. Không có dấu hiệu can thiệp từ bên ngoài. Cũng không có vết phá hoại cho thấy khoang này từng bị mở ra rồi đóng lại trong thời gian gần đây. Mọi thứ đều nhất quán với giả thuyết về một hệ thống bị bỏ quên trong thời gian dài.

Sau khi xác nhận không có dấu hiệu bất thường rõ ràng, Barry mới đưa tay lấy một chai nước lên.

Cảm giác lạnh buốt truyền qua lớp găng tay ngay khi cậu nâng nó ra khỏi khoang. Barry giữ nguyên vài giây, rồi dùng một động tác cẩn thận kiểm tra nắp chai. Phần niêm phong vẫn còn nguyên, không có dấu hiệu bị mở hay tái niêm kín. Điều đó không đảm bảo tuyệt đối an toàn, nhưng trong tình huống hiện tại, nó đủ để trở thành một lựa chọn có thể chấp nhận được.

Cậu mở nắp.

Âm thanh nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng.

Barry không uống ngay lập tức.

Cậu đưa chai nước lại gần, quan sát thêm một lần cuối trước khi đưa lên môi. Những kiến thức về sinh học và phản ứng cơ thể sau thời gian thiếu nước lập tức được cậu đặt vào cân nhắc. Cơ thể cần phục hồi từ từ, không thể nạp quá nhanh hoặc quá nhiều cùng lúc.

Barry uống một ngụm nhỏ.

Rất chậm.

Chỉ đủ để làm dịu cảm giác khô rát trong cổ họng.

Sau đó cậu dừng lại, giữ nguyên trạng thái quan sát cơ thể mình phản ứng. Không có dấu hiệu bất thường ngay lập tức. Không có phản ứng tiêu cực rõ ràng. Cậu ghi nhận điều đó như một dữ liệu quan trọng trước khi quyết định có tiếp tục sử dụng nguồn nước này hay không.

Trong vài giây tiếp theo, Barry chỉ đứng yên giữa căn phòng nhà ăn lạnh lẽo, tay vẫn cầm chai nước đang mở, ánh mắt quay lại quan sát toàn bộ khoang cấp đông như thể nó không còn là một nguồn thực phẩm nữa, mà là một mảnh dữ liệu mới trong toàn bộ hệ thống thế giới mà cậu đang cố gắng giải mã.

Barry cầm một chai lên, quan sát thật cẩn thận. Lớp vỏ bên ngoài vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu rò rỉ hay hư hỏng. Màu sắc của nước bên trong đã có chút thay đổi, có lẽ do bị lưu trữ quá lâu. Dù vậy, trong hoàn cảnh hiện tại, đó vẫn là thứ quý giá nhất cậu tìm được.

Barry không có lựa chọn nào khác. Cậu cẩn thận thu gom toàn bộ những chai nước còn có thể sử dụng, xếp gọn vào ba lô. Với cậu lúc này, đó không chỉ là nước uống, mà còn là nguồn sống có thể giúp mình cầm cự thêm vài ngày nữa.

Nhưng ngay khi Barry chuẩn bị rời khỏi căn phòng, một âm thanh trầm nặng bất chợt vọng đến từ phía xa.

Ầm.

Cả cơ thể cậu lập tức khựng lại. Âm thanh ấy không giống tiếng gió. Cũng không giống tiếng công trình cũ tự sụp đổ theo thời gian.

Barry chậm rãi quay đầu, ánh mắt hướng về hành lang tối om bên ngoài. Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Con sinh vật đó vẫn còn ở đây. Nó chưa hề rời đi.

Barry lập tức bước ra khỏi khu vực nhà ăn, vừa di chuyển vừa quan sát xung quanh.

Chỉ vài giây sau, cậu nhận ra điều đáng sợ nhất. Con chuột khổng lồ không còn đứng trước cánh cổng sắt nữa. Nó đã tìm được một lối khác để xâm nhập.

Ở bức tường phía sau ngân hàng, nơi kết cấu đã suy yếu sau hàng chục năm bị băng giá và thời gian bào mòn, những mảng bê tông lớn đang liên tiếp nứt vỡ. Phần khung thép bên trong bị bẻ cong dữ dội, như thể vừa hứng chịu sức ép từ một cỗ máy khổng lồ.

Barry lập tức hiểu ra. Nó không thể phá được cánh cổng. Vậy nên nó đổi mục tiêu. Nó đang tìm điểm yếu của tòa nhà. Barry đứng lặng trong vài giây. Một kết luận khiến sống lưng cậu lạnh toát nhanh chóng hiện lên.

Sinh vật đó không chỉ sở hữu sức mạnh khủng khiếp. Nó còn biết suy nghĩ. Nó biết quan sát. Biết thay đổi phương án. Biết lựa chọn cách hiệu quả nhất để tiếp cận con mồi. Đó không còn là bản năng săn mồi đơn thuần, mà là một mức độ trí tuệ nhất định.

Đúng lúc ấy…

Ầm!

Một tiếng va chạm kinh hoàng vang dội khiến cả bức tường rung chuyển dữ dội. Bụi đá và những mảnh bê tông nhỏ ào ào rơi xuống từ trần nhà, va vào sàn tạo thành những âm thanh lách cách dồn dập. Một vết nứt lớn nhanh chóng xé toạc bề mặt bức tường, lan rộng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Barry không cần đứng lại để quan sát thêm vì cậu đã có đủ dữ liệu. Nếu tiếp tục chậm trễ, bức tường sẽ không cầm cự được bao lâu nữa, và khi nó sụp xuống, khoảng cách giữa cậu và con quái vật kia sẽ chỉ còn vài mét.

Barry lập tức quay người rồi lao đi.

Lần này, cơ thể phản ứng còn dữ dội hơn cả cuộc truy đuổi trước. Những cơ bắp vốn đã kiệt sức lập tức đau nhức dữ dội như thể mỗi chuyển động đều đang bị kéo căng đến giới hạn cuối cùng. Hai chân nặng trĩu như bị đổ chì, mỗi bước chạy đều trở nên khó khăn hơn trước. Chỉ sau vài giây, hơi thở đã gấp gáp và rối loạn, lồng ngực bỏng rát vì phải liên tục hít luồng không khí lạnh buốt.

Nhưng Barry không thể dừng lại. Phía sau cậu không còn là một mối nguy chưa được biết đến, mà là một sinh vật đã chứng minh được khả năng săn đuổi đáng sợ của nó.

Một tiếng động kinh hoàng vang lên.

Bức tường cuối cùng cũng sụp đổ. Bê tông và khung thép vỡ tung trong một tiếng rền chát chúa. Một luồng gió lạnh như dao cắt lập tức tràn vào hành lang, cuốn theo bụi đá và tuyết trắng.

Giữa màn bụi mịt mù, một cái bóng trắng khổng lồ chậm rãi hiện ra.

Con chuột đã tiến vào bên trong.

Barry lao hết tốc lực qua những hành lang tối tăm của tòa nhà ngân hàng, một tay giữ chặt chiếc ba lô chứa số nước ít ỏi vừa tìm được.

Cậu không biết mình còn có thể chạy được bao xa, cũng không biết nơi nào mới thật sự an toàn.

Nhưng Barry biết một điều: nếu dừng lại, cậu sẽ chết.

Phía sau, những tiếng bước chân nặng nề không ngừng vọng tới. Mỗi nhịp đều kéo gần khoảng cách giữa kẻ săn mồi và con mồi.

Lần này không còn khoảng cách năm trăm mét để quan sát, không còn thời gian chuẩn bị, cũng không còn cơ hội bình tĩnh phân tích. Chỉ còn lại một cuộc truy sát giữa một bên là con người đang liều mạng để sinh tồn và một bên là sinh vật đã trở thành kẻ săn mồi của thế giới mới.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.