CHƯƠNG 3: NHANH CHÓNG THÍCH NGHI

13 phút đọc
2,430 từ
19 lượt xem

CHƯƠNG 3: NHANH CHÓNG THÍCH NGHI

Barry buộc bản thân phải rời mắt khỏi sinh vật khổng lồ ngoài đường chân trời.

Đó có lẽ là điều khó khăn nhất cậu từng làm.

Một phần trong cậu — phần của một nhà nghiên cứu đã dành gần như cả cuộc đời để truy tìm những bí ẩn của sự sống — chỉ muốn đứng yên tại chỗ. Muốn quan sát thêm. Muốn ghi nhớ từng chuyển động, từng đặc điểm hình thái và từng quy luật di chuyển của sinh vật chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tài liệu khoa học nào.

Nhưng một phần khác, nguyên thủy và thực tế hơn, lại không ngừng nhắc nhở cậu về một sự thật vô cùng đơn giản.

Nếu tiếp tục đứng đây, cậu có thể sẽ không còn cơ hội nghiên cứu bất cứ thứ gì nữa.

Barry cúi xuống nhìn hai bàn tay đang khẽ run.

Cơ thể con người không quan tâm đến sự tò mò khoa học. Nó cũng không quan tâm đến những phát hiện có thể làm thay đổi lịch sử, càng không bận tâm rằng ngay trước mắt là bí ẩn lớn nhất mà nhân loại từng phải đối mặt.

Trong hoàn cảnh này, cơ thể chỉ có một mục tiêu duy nhất.

Sống sót.

Barry kéo cao cổ áo, chỉnh lại quai ba lô rồi bắt đầu bước đi.

Việc đầu tiên cần làm là thu thập thông tin.

Đó là nguyên tắc cậu đã học được sau nhiều năm nghiên cứu. Một nhà khảo cổ giỏi không bao giờ vội vàng kết luận chỉ từ một hiện tượng đơn lẻ. Họ quan sát dấu vết, tìm kiếm mối liên hệ, rồi từng bước xây dựng giả thuyết dựa trên những bằng chứng thu thập được.

Lúc này, toàn bộ thành phố trước mắt chính là một di tích khảo cổ khổng lồ.

Barry chậm rãi bước qua những con phố phủ kín băng tuyết.

Cậu không di chuyển một cách ngẫu nhiên. Ánh mắt liên tục lướt qua các tòa nhà, các giao lộ, những biển chỉ dẫn đã gãy đổ và hướng gió đang thổi giữa các dãy kiến trúc. Não bộ cậu vô thức dựng lên một bản đồ ba chiều của khu vực, đồng thời ghi nhớ từng chi tiết có thể trở nên quan trọng về sau.

Đây rõ ràng từng là một thành phố được quy hoạch bài bản.

Những đại lộ rộng cắt nhau theo những góc gần như tuyệt đối. Các khối kiến trúc có chiều cao phân cấp rõ rệt. Khoảng cách giữa các công trình lớn cũng đủ đều để cho thấy chúng không được xây dựng một cách tự phát.

Barry không nghĩ đến vẻ hùng vĩ của nó.

Điều cậu quan tâm là cách một nền văn minh tổ chức không gian sống của mình.

Trong mọi thành phố hiện đại, những công trình quan trọng hiếm khi được đặt ngẫu nhiên. Chúng thường nằm ở vị trí có khả năng tiếp cận tốt, được bảo vệ tốt hoặc giữ vai trò trung tâm trong toàn bộ hệ thống vận hành.

Kho lưu trữ.

Trung tâm nghiên cứu.

Khu điều hành.

Kho dự trữ.

Trạm năng lượng.

Nếu nền văn minh này thật sự đã buộc phải từ bỏ thành phố trong một thảm họa, thì chính những nơi ấy mới có khả năng lưu giữ nhiều thông tin nhất.

Nhưng Barry cũng hiểu một điều khác. Đó là suy luận của một nhà khảo cổ, không phải suy luận của một người đang cố gắng sống sót.

Nếu còn người sống, những nơi quan trọng ấy cũng sẽ là mục tiêu đầu tiên họ quay trở lại. Nếu vẫn còn những sinh vật săn mồi, chúng cũng rất có thể tập trung quanh các khu vực từng có mật độ con người cao nhất. Hai khả năng hoàn toàn trái ngược, nhưng cả hai đều hợp lý.

Barry không vội lựa chọn. Cậu chỉ lặng lẽ ghi nhớ chúng như hai giả thuyết song song, chờ thêm dữ liệu để loại bỏ một trong hai. Đó là cách duy nhất một nhà nghiên cứu có thể giữ mình tỉnh táo giữa một thế giới mà gần như mọi thứ đều vượt ngoài hiểu biết của bản thân.

Barry vừa bước đi vừa quan sát. Những chiếc xe nằm bất động trên mặt đường gần như đã bị băng tuyết chôn vùi hoàn toàn. Một số vẫn giữ được hình dạng ban đầu, nhưng lớp kim loại bên ngoài đã bị thời gian và môi trường ăn mòn nghiêm trọng.

Cậu dừng lại trước một chiếc xe bị đóng băng một phần rồi khom người phủi lớp tuyết bám trên thân xe. Những mảng kim loại lộ ra mang màu xám đen của quá trình ôxy hóa kéo dài. Mép cửa xe đã bị ăn mòn, còn lớp sơn chỉ sót lại thành từng mảng nhỏ.

Những dấu vết ấy không thể hình thành chỉ sau vài năm. Ngay cả trong điều kiện khắc nghiệt như thế này, kim loại cũng cần rất nhiều thời gian mới bị phong hóa đến mức đó.

Barry đưa mắt quan sát xung quanh. Chiếc xe vẫn nằm ngay ngắn giữa lòng đường. Không có dấu hiệu va chạm dữ dội, không có vết cháy, cũng không có những mảnh vỡ cho thấy nơi đây từng xảy ra một cuộc tháo chạy hỗn loạn. Mọi thứ giống như đã dừng lại vào một thời điểm nào đó, rồi bị bỏ mặc cho thời gian và băng tuyết chậm rãi chôn vùi.

Càng quan sát, Barry càng cảm thấy giả thuyết ban đầu của mình có cơ sở hơn. Thành phố này dường như không bị hủy diệt chỉ trong một khoảnh khắc. Ít nhất, những gì còn sót lại chưa cho thấy điều đó. Có khả năng nơi này đã suy tàn trong một khoảng thời gian đủ dài để mọi hoạt động lần lượt biến mất, hoặc cũng có thể con người đã buộc phải rời bỏ nó khi chính thành phố không còn thích hợp để tiếp tục tồn tại.

Barry chưa thể biết đáp án. Hiện tại, mọi kết luận đều chỉ dừng ở mức giả thuyết.

Cậu tiếp tục tiến sâu hơn về phía trung tâm thành phố. Thế nhưng càng đi, Barry càng nhận ra một điểm bất thường. Điều khiến cậu chú ý không phải những tòa nhà, mà là sự vắng lặng bao trùm lên toàn bộ thành phố.

Một thành phố bị bỏ hoang trong thời gian dài đáng lẽ vẫn phải mang dấu vết của thiên nhiên. Cây cối sẽ len qua những khe nứt của bê tông, động vật sẽ biến các công trình thành nơi trú ẩn, còn vi sinh vật sẽ âm thầm phân hủy mọi thứ còn sót lại. Đó gần như là quy luật không thể tránh khỏi.

Nhưng nơi này thì khác. Không có tiếng chim, không có tiếng côn trùng. Ngay cả những dấu chân nhỏ trên mặt tuyết cũng hoàn toàn biến mất. Ngoài tiếng gió rít giữa các khối bê tông và thép khổng lồ, cả thành phố dường như không còn bất kỳ âm thanh nào của sự sống.

Barry vô thức siết chặt quai ba lô. Kinh nghiệm nghiên cứu khiến cậu hiểu rất rõ rằng sự im lặng của tự nhiên hiếm khi đồng nghĩa với an toàn. Thông thường, nó chỉ xuất hiện khi điều kiện môi trường đã thay đổi đến mức những dạng sống quen thuộc không còn có thể tồn tại. Và nếu những sinh vật ấy đã biến mất, thì rất có thể đã có một thứ khác thay thế vị trí của chúng.

Barry chậm rãi cúi đầu nhìn xuống lớp tuyết dưới chân. Trên bề mặt trắng xóa ấy hiện lên những dấu vết rất mờ. Chúng không giống dấu chân của bất kỳ loài động vật nào, cũng không phải dấu bánh xe, mà giống những vệt kéo dài do một vật thể khổng lồ từng di chuyển qua lớp tuyết.

Cậu ngồi xuống quan sát. Khoảng cách giữa các vết lõm, độ sâu của chúng và cả hướng di chuyển nhanh chóng được đưa vào phân tích. Từng chi tiết đều dẫn đến cùng một kết luận: sinh vật tạo ra những dấu vết này sở hữu một khối lượng khổng lồ.

Thế nhưng vẫn còn một điểm Barry không thể lý giải. Lớp tuyết xung quanh gần như vẫn giữ được trạng thái nguyên vẹn. Một sinh vật có kích thước như vậy đáng lẽ phải tạo ra áp lực đủ lớn để nghiền nát toàn bộ bề mặt nơi nó đi qua, trừ khi nó không vận động theo những quy luật sinh học mà Barry từng biết.

Ý nghĩ ấy khiến cậu lặng người trong chốc lát. Tuy nhiên, đây không phải lúc để truy tìm câu trả lời. Điều cậu cần lúc này là thức ăn, nước uống và một nơi đủ an toàn để trú ẩn. Đó mới là ba yếu tố quyết định khả năng sống sót.

Barry bắt đầu kiểm tra những công trình còn tương đối nguyên vẹn. Cậu lần lượt đi qua các cửa hàng, kho chứa và những khu dân cư thấp tầng, nhưng phần lớn đều đã bị thời gian phá hủy. Thực phẩm thông thường gần như không còn giá trị sử dụng. Bao bì đã mục nát, còn thức ăn bên trong thì từ lâu không thể ăn được. Những thứ từng phục vụ cuộc sống của hàng nghìn con người giờ chỉ còn là tàn tích của một nền văn minh đã biến mất.

Barry không hề thất vọng. Một nhà nghiên cứu luôn phải chấp nhận rằng thực tế không phải lúc nào cũng phù hợp với giả thuyết ban đầu. Cậu tiếp tục tìm kiếm.

Sau gần một giờ di chuyển, Barry phát hiện một khu vực có cấu trúc khác thường. Đó là một tòa nhà thương mại quy mô lớn. Phần kiến trúc phía trên đã bị băng tuyết và thời gian tàn phá nghiêm trọng, nhưng các tầng phía dưới dường như vẫn còn được bảo tồn khá nguyên vẹn.

Chi tiết ấy lập tức thu hút sự chú ý của Barry. Những khu vực nằm sâu bên dưới mặt đất thường được bảo vệ tốt hơn trước nhiệt độ cực thấp cũng như những tác động từ môi trường bên ngoài.

Không chần chừ, Barry tiến vào bên trong.

Cánh cửa kim loại gần như đã bị đóng cứng trong lớp băng dày. Cậu không vội dùng sức phá cửa mà theo thói quen quan sát trước. Phần lớn băng chỉ tập trung ở mặt ngoài, điều đó đồng nghĩa với việc không gian phía trong nhiều khả năng vẫn được duy trì trong trạng thái tương đối kín.

Sau vài lần tác động đúng vị trí, những vết nứt nhanh chóng lan khắp lớp băng. Cánh cửa từ từ mở ra.

Bên trong tối om.

Vài giây sau, chùm sáng từ chiếc đèn pin quét qua góc căn phòng, để lộ những thùng hàng xếp chồng lên nhau.

Barry khựng lại.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, cậu cảm thấy mình thực sự gặp may. Không phải vì một kho báu, cũng không phải vì một phát hiện khảo cổ, mà bởi một thứ còn quan trọng hơn tất cả.

Nguồn sống.

Barry nhanh chóng kiểm tra từng thùng hàng. Một số đã hư hỏng, một số khác bị phá hủy hoàn toàn, nhưng vẫn còn vài thùng được niêm phong nguyên vẹn.

Nước uống.

Thực phẩm dự trữ dài hạn.

Barry không vội sử dụng chúng ngay. Cậu kiểm tra từng gói một cách cẩn thận, đánh giá từ chất liệu bao bì, tình trạng bảo quản cho đến mùi và màu sắc. Không có dấu hiệu bất thường.

Lúc ấy, Barry mới chậm rãi ngồi xuống, mở một chai nước rồi uống từng ngụm nhỏ.

Cơ thể Barry lập tức phản ứng. Cảm giác lạnh buốt và mệt mỏi giảm đi đôi chút, nhưng cậu không cho phép mình ăn quá nhanh. Barry hiểu rằng sau một khoảng thời gian dài thiếu năng lượng, cơ thể cần được phục hồi từng bước. Những kiến thức trước đây chỉ nằm trên sách vở, giờ đây lại trở thành yếu tố quyết định sự sống còn của chính cậu.

Sau khi lấy lại chút sức lực, Barry tiếp tục tìm kiếm một nơi trú ẩn thích hợp hơn. Cuối cùng, cậu phát hiện một tòa nhà văn phòng cũ nằm không xa khu thương mại. Phần tầng dưới vẫn còn tương đối kín, cửa ra vào tuy đã bị đóng băng nhưng kết cấu tổng thể vẫn đủ vững chắc để chống chọi với thời tiết khắc nghiệt bên ngoài.

Barry mất khá nhiều thời gian mới có thể mở được lối vào.

Bên trong là một thế giới đã chết.

Những dãy bàn làm việc phủ kín bụi và băng giá. Những màn hình tối đen nằm im lìm trên bàn. Các thiết bị liên lạc đã hoàn toàn ngừng hoạt động, còn những tài liệu giấy thì gần như bị thời gian phá hủy, chỉ còn sót lại vài mảnh vụn mục nát.

Barry thử kiểm tra một số thiết bị còn sót lại. Không có nguồn điện, cũng không có dữ liệu nào còn có thể truy cập. Những gì còn lại chỉ là những mảnh ghép rời rạc của một nền văn minh đã biến mất.

Nhưng với Barry, ngay cả một mảnh ghép nhỏ cũng luôn có giá trị.

Cậu lấy cuốn sổ khảo cổ từ trong ba lô ra. Những trang giấy bên trong vẫn còn ghi kín các ký hiệu cổ đại được sao chép từ hang động tại châu Phi. Trước đây, Barry nghiên cứu quá khứ để tìm hiểu cách con người sinh tồn trước những biến động của thế giới, từ các bộ lạc nguyên thủy, những kỷ băng hà cho đến các sinh vật khổng lồ từng thống trị hành tinh.

Giờ đây, cậu không còn là người đứng ngoài quan sát lịch sử nữa. Cậu đã trở thành một phần của nó, một sinh vật nhỏ bé đang cố gắng tồn tại trong một thế giới không còn thuộc về loài người.

Barry lặng lẽ nhìn ra ngoài lớp kính phủ đầy băng giá. Thành phố chết vẫn chìm trong im lặng. Sinh vật khổng lồ ngoài kia vẫn tồn tại, còn những bí mật của thế giới này vẫn đang chờ được khám phá.

Nhưng trước khi có thể tìm ra bất kỳ câu trả lời nào, Barry phải sống đủ lâu để nhìn thấy chúng.

Quan sát. Phân tích. Thích nghi.

Đó là quy luật của mọi sự sống.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.