CHƯƠNG 5: ĐỐI MẶT NGUY HIỂM (1)
CHƯƠNG 5: ĐỐI MẶT NGUY HIỂM (1)
Barry thức dậy trước khi những tia sáng đầu tiên của ngày mới xuất hiện. Không phải vì cậu đã ngủ đủ, mà bởi cơ thể đã dần thích nghi với trạng thái cảnh giác thường trực.
Kể từ khi tỉnh lại ở thế giới này, mọi âm thanh đều có thể là điềm báo của nguy hiểm. Một tiếng động rất khẽ ngoài cánh cửa, một rung động mơ hồ dưới lòng đất, hay chỉ đơn giản là một sự thay đổi bất thường trong không khí. Bất cứ điều gì cũng có thể trở thành ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Căn phòng trú ẩn vẫn lạnh lẽo như đêm hôm trước. Hơi thở của Barry tan thành những làn sương trắng mỏng trong không khí.
Cậu lấy số nước và lương khô còn lại ra kiểm tra, cẩn thận tính toán lượng tiêu thụ cho từng ngày. Nếu chỉ dựa vào số lương thực hiện có, cậu vẫn có thể cầm cự thêm vài hôm. Nhưng Barry hiểu rất rõ rằng ở yên một chỗ quá lâu cũng nguy hiểm không kém.
Một nơi có tài nguyên luôn thu hút sự sống.
Và trong thế giới này, cậu không hề biết thứ gì đang lần theo những nguồn tài nguyên ấy.
Barry lặng lẽ thu dọn ba lô. Cậu chỉ giữ lại những vật dụng quan trọng nhất: cuốn sổ khảo cổ, một vài dụng cụ nghiên cứu cỡ nhỏ, nguồn nước dự phòng và một ít lương khô. Những món đồ còn lại đều bị bỏ lại phía sau.
Ngày trước, Barry là một nhà nghiên cứu, đã quen với việc mang theo đủ loại thiết bị để thu thập và phân tích dữ liệu. Nhưng hiện tại, mỗi gam trọng lượng đều có thể quyết định khả năng sống sót.
...
Rời khỏi nơi trú ẩn, Barry tiến về một khu dân cư cũ nằm cách khá xa trung tâm thành phố.
Những dãy nhà nơi đây đã sụp đổ gần một nửa. Các tầng lầu đổ chồng lên nhau, tạo thành những khối bê tông méo mó bị chôn vùi dưới tuyết trắng. Cả khu vực giống như một nghĩa địa khổng lồ của nền văn minh đã lụi tàn.
Sau một hồi quan sát, Barry lựa chọn một tòa nhà tuy đã đổ nát nhưng vẫn còn giữ được phần lớn kết cấu chịu lực. Cậu cẩn thận leo lên tầng hai. Từ vị trí này, tầm nhìn mở rộng hơn rất nhiều.
Phía trước là những đại lộ đóng băng kéo dài đến tận đường chân trời. Những chiếc xe bị bỏ lại nằm im lìm dưới lớp tuyết dày. Xa hơn nữa là những công trình đồ sộ đang dần bị thời gian và băng giá nuốt chửng.
Barry chậm rãi bước qua nền bê tông nứt vỡ của tầng hai, ánh mắt không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh.
Từ ngày đặt chân đến thế giới này, cậu đã hình thành cho mình một nguyên tắc mới: không bao giờ di chuyển một cách tùy tiện. Mỗi bước chân đều phải có mục đích, mỗi vị trí dừng lại đều phải được đánh giá trước.
Đó không chỉ là thói quen của một nhà khảo cổ, mà còn là cách duy nhất để tồn tại.
Trong quá khứ, Barry có thể dành hàng giờ liền trong phòng nghiên cứu, phân tích từng mẫu hóa thạch, đọc những tài liệu cổ sinh vật học hoặc ghi chép tỉ mỉ các phát hiện khảo cổ. Cậu chưa bao giờ là người yêu thích vận động, lại càng không phải kiểu người sở hữu thể lực vượt trội.
Cơ thể của Barry vốn quen với sách vở và phòng thí nghiệm hơn là băng qua những vùng đất đầy rẫy hiểm nguy như thế này.
Nhưng thế giới này không quan tâm Barry là ai. Nó chỉ quan tâm liệu cậu có thể sống sót hay không.
Barry cúi xuống kiểm tra những dấu vết in trên lớp tuyết mỏng phủ kín nền nhà. Đó là dấu chân, nhưng không phải của con người.
Ánh mắt cậu lập tức trở nên tập trung.
Những vết hằn trên tuyết khá lớn. Khoảng cách giữa từng dấu gần như bằng nhau, còn độ sâu cho thấy sinh vật tạo ra chúng sở hữu một khối lượng không hề nhỏ.
Theo phản xạ của một nhà cổ sinh vật học, Barry bắt đầu phân tích từng chi tiết: kích thước, khối lượng, dáng đi, hướng di chuyển. Trong quá khứ, chỉ cần những dữ liệu như vậy cũng đủ để cậu tái dựng hình thái của một loài động vật đã tuyệt chủng từ hàng triệu năm trước.
Nhưng lần này, thứ Barry đang nghiên cứu không phải một bộ hóa thạch nằm bất động dưới lòng đất. Nó vẫn còn sống. Và rất có thể đang ở ngay gần đây.
Đúng lúc Barry liếc nhìn thời gian hiển thị trên chiếc đồng hồ điện tử nơi cổ tay rồi chuẩn bị cúi xuống quan sát kỹ hơn, một cảm giác bất an bất chợt dâng lên. Không có âm thanh, không có dấu hiệu cảnh báo, không có bất kỳ điều gì báo trước. Chỉ là bản năng sinh tồn, thứ đã được loài người tích lũy qua hàng triệu năm tiến hóa.
Barry từ từ đứng thẳng người, đưa mắt nhìn về khoảng không phía trước.
Ban đầu, cậu không thấy gì. Chỉ có một màu trắng kéo dài đến tận đường chân trời. Gió lạnh rít qua những dãy nhà đổ nát, sự tĩnh lặng bao trùm đến mức khiến người ta ngột ngạt.
Rồi ở khoảng cách chừng năm trăm mét, một mảng tuyết bỗng khẽ chuyển động.
Một cái bóng trắng đang tiến lại.
Barry nheo mắt. Trong vài giây đầu tiên, cậu vẫn chưa thể xác định đó là thứ gì. Nhưng càng nhìn, cảm giác bất an trong lòng càng mãnh liệt.
Và rồi cậu nhận ra.
Đó là một con chuột.
Nhưng không phải bất kỳ con chuột nào Barry từng biết.
Cơ thể nó dài khoảng năm mét, cao gần hai mét khi nâng phần thân trước lên. Lớp lông trắng dày bao phủ toàn thân, hòa lẫn gần như hoàn hảo với màu tuyết xung quanh. Nếu đứng yên, có lẽ ngay cả Barry cũng rất khó phát hiện ra sự hiện diện của nó.
Nhưng khi chuyển động, sinh vật ấy giống như một cỗ máy săn mồi được tạo ra để thống trị vùng đất băng giá này.
Nó có ba chân trước, ba chân sau. Sáu chi phối hợp nhịp nhàng đến kỳ lạ. Mỗi bước di chuyển đều chính xác và ổn định như thể đã được tính toán từ trước.
Một cơ thể đồ sộ như vậy lẽ ra phải nặng nề và chậm chạp, thế nhưng nó lại lướt trên nền tuyết với tốc độ hoàn toàn trái ngược với kích thước của mình.
Ánh mắt Barry dừng lại ở phần đầu của sinh vật.
Một luồng khí lạnh dường như chạy dọc sống lưng cậu.
Hàng loạt con mắt nhỏ chen chúc trên khuôn mặt dị dạng, liên tục đảo qua mọi hướng. Không góc chết. Không điểm mù.
Cái miệng từ từ hé mở.
Lớp hàm ngoài lộ ra những chiếc răng dài, sắc nhọn đặc trưng của loài gặm nhấm, nhưng đã phát triển đến mức dị thường.
Phía sâu bên trong lại là một lớp hàm thứ hai. Dày hơn. Khít hơn. Những chiếc răng ngắn nhưng to bản xếp ken dày như những lưỡi nghiền bằng xương, được sinh ra chỉ để xé nát rồi nghiền vụn mọi thứ rơi vào đó.
Barry gần như quên cả hít thở.
Nhưng điều khiến cậu kinh hãi nhất không phải hình dạng của sinh vật, mà là tốc độ.
Một cơ thể khổng lồ như vậy đáng lẽ không thể di chuyển nhanh. Thế nhưng nó đột ngột tăng tốc.
Chỉ trong nháy mắt, khoảng cách năm trăm mét đã bị rút ngắn với tốc độ khiến Barry gần như không còn thời gian để suy nghĩ.
Trong đầu cậu không còn những giả thuyết về tiến hóa, không còn những phép so sánh với các loài cổ sinh, không còn những phân tích khoa học. Chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.
Chạy.
Barry quay người lao đi.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, cơ thể vốn chỉ quen với những giờ nghiên cứu yên tĩnh bị ép vào giới hạn mà nó chưa từng trải qua. Tim cậu đập dồn dập, rất mạnh. Máu như bị bơm đi khắp cơ thể. Hơi thở lập tức trở nên hỗn loạn.
Không khí lạnh buốt tràn sâu vào phổi, mang theo cảm giác đau rát như dao cắt.
Đôi chân chưa từng được rèn luyện cho những cuộc chạy trốn sinh tử bắt đầu phản kháng dữ dội. Cơ bắp căng cứng, đầu gối nặng trĩu như chì. Mỗi bước chạy đều giống như cơ thể đang chống lại chính mệnh lệnh của não bộ.
Nhưng phía sau không cho phép cậu dừng lại.
Tiếng móng vuốt nện xuống nền bê tông vang lên.
Ầm.
Ầm.
Ầm.
Đó không giống tiếng một sinh vật đang chạy, mà giống như một cỗ máy săn mồi khổng lồ đang từng bước nghiền nát khoảng cách giữa nó và con mồi.
Barry không cần ngoái đầu cũng biết nó đang đến gần, và nhanh hơn cậu rất nhiều.
Cậu lao qua những hành lang đổ nát, bàn tay liên tục chống vào tường để giữ thăng bằng mỗi khi đổi hướng. Hơi thở ngày càng gấp gáp, tầm nhìn bắt đầu rung nhẹ vì thiếu oxy và kiệt sức.
Toàn bộ cơ thể như bốc cháy khi bị ép hoạt động vượt quá giới hạn vốn có.
Thế nhưng Barry vẫn suy nghĩ. Đó là điều duy nhất khiến cậu khác với một con mồi chỉ biết chạy.
Chỉ sau vài giây quan sát, cậu đã nhận ra một sự thật. Con chuột dị dạng này quá nhanh khi di chuyển trong không gian rộng. Nếu tiếp tục chạy trên những con đường lớn, kết cục chỉ có một: bị đuổi kịp.
Không thể chạy thẳng. Không thể kéo dài khoảng cách.
Muốn sống, cậu phải tận dụng địa hình.
Barry lập tức đổi hướng, lao vào những lối đi hẹp giữa các tòa nhà sụp đổ. Những khe nhỏ bị kẹp giữa các khối bê tông, những hành lang chật hẹp, những nơi mà kích thước đồ sộ của sinh vật phía sau có thể trở thành điểm bất lợi.
Nhưng con chuột không hề chững lại. Nó đổi hướng gần như cùng lúc với Barry, chính xác đến mức đáng sợ. Nó không phá nát mọi vật cản, cũng không lao tới bằng bản năng mù quáng, mà lựa chọn đường đi, điều chỉnh góc rẽ và quan sát phản ứng của Barry.
Nó đang săn một con mồi biết suy nghĩ.
Tiếng thở nặng nề của nó vang lên sau lưng, ngày một gần hơn. Một mùi tanh lạnh lẽo bắt đầu lan trong không khí.
Barry không dám tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu mình bị bắt.
Phía trước xuất hiện một khoảng trống giữa hai tòa nhà sụp đổ. Khoảng cách không quá lớn, nhưng với cơ thể đã gần cạn kiệt sức lực, nó chẳng khác nào một bức tường không thể vượt qua.
Barry khựng lại trong tích tắc.
Phía sau là tiếng móng vuốt đang lao tới. Phía trước là khoảng không lạnh lẽo.
Từng thớ cơ trên cơ thể đều muốn dừng lại. Não bộ liên tục cảnh báo rằng đây là một lựa chọn điên rồ, nhưng bản năng sinh tồn mạnh hơn tất cả.
Barry lùi lại hai bước. Hít mạnh một hơi. Rồi dốc toàn bộ sức lực còn sót lại lao về phía trước.
Cậu bật nhảy.
Trong khoảnh khắc cơ thể rời khỏi mặt đất, thời gian như chậm lại. Tiếng gió, hơi lạnh, nhịp tim và nỗi sợ hòa làm một.
Bịch!
Barry rơi xuống phía bên kia, lăn nhiều vòng trên nền tuyết cứng. Cơn đau lan khắp toàn thân, vai, lưng và đầu gối như bị va đập bởi búa tạ.
Nhưng cậu không dừng lại, cũng không có thời gian kiểm tra thương tích. Vừa ổn định được cơ thể, Barry lập tức đứng bật dậy và tiếp tục chạy.
Rồi cậu nhìn thấy nó.
Một tòa nhà ngân hàng cũ. Cánh cổng sắt phía trước vẫn còn nguyên vẹn, dù đã bị tuyết phủ kín và thời gian bào mòn đến hoen gỉ.
Trong mắt Barry, đó giống như cơ hội duy nhất còn sót lại.
Cậu dồn toàn bộ chút sức lực cuối cùng lao tới.
Phía sau, những tiếng động ngày càng áp sát. Tiếng móng vuốt cào mạnh xuống nền đất, tiếng hơi thở khàn đặc, tiếng tuyết bị xé tung dưới những bước chân nặng nề.
Khoảng cách giữa hai bên đang biến mất với tốc độ đáng sợ.
Barry lao qua khe hở hẹp của cánh cổng sắt. Ngay khi toàn bộ cơ thể vừa lọt vào bên trong, cậu lập tức xoay người, dùng hết sức kéo mạnh cánh cổng khép lại.
Đúng vào khoảnh khắc cuối cùng, một cái bóng trắng khổng lồ lao tới.
ẦM!
Móng vuốt khổng lồ đập thẳng vào cánh cổng sắt. Âm thanh kim loại va chạm vang lên chói tai, toàn bộ cánh cổng rung chuyển dữ dội. Lực va chạm khủng khiếp truyền qua những thanh sắt, khiến cả hai cánh cửa bật ngược vào trong rồi dội trở lại.
Barry bị chấn động đến mức lùi liền mấy bước, hai cánh tay vẫn bám chặt lấy cánh cổng theo bản năng.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu hiểu rất rõ một điều. Nếu giữa cậu và sinh vật kia không có lớp thép này, thì cuộc truy đuổi đã kết thúc.
Barry ngã khuỵu xuống nền đá lạnh bên trong tòa nhà ngân hàng cũ, lưng tựa chặt vào bức tường phía sau. Hai cánh tay cậu run lên không kiểm soát, đôi chân gần như mất hết cảm giác.
Hơi thở đứt quãng. Mỗi lần hít vào, lồng ngực lại đau nhói như bị xé toạc, cơ thể vừa bị ép hoạt động vượt quá mọi giới hạn.
Bên ngoài lớp cổng sắt, con chuột khổng lồ vẫn đứng đó. Hàng loạt con mắt không ngừng chuyển động, xuyên qua những khe hở giữa các thanh sắt để quan sát bên trong.
Hai lớp hàm từ từ mở ra rồi khép lại.
Nó không bỏ đi, cũng không tiếp tục lao vào. Nó chỉ đứng yên, quan sát.
Barry cúi đầu nhìn cổ tay. Chiếc đồng hồ điện tử cũ vẫn còn hoạt động, màn hình nhỏ phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt giữa không gian tối tăm.
Ánh mắt cậu dừng lại trên những con số đang hiển thị.
Ba phút.
Chỉ ba phút.
Ba phút kể từ khi sinh vật kia phát hiện ra cậu, cho đến lúc cậu kịp chui vào nơi trú ẩn này. Vỏn vẹn một trăm tám mươi giây.
Nhưng từng ấy thời gian đã đủ để Barry hiểu ra một sự thật mà trước đó cậu vẫn chưa thực sự cảm nhận được.
Thế giới này không còn là nơi con người đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.
Chỉ một sinh vật vốn nhỏ bé trong quá khứ cũng có thể trở thành một kẻ săn mồi đáng sợ đến như vậy.
Barry bất giác nhớ lại bóng dáng khổng lồ mà cậu đã nhìn thấy ngoài đường chân trời trong ngày đầu tiên tỉnh lại. So với thứ đó, con chuột này có lẽ chỉ là một sinh vật rất nhỏ.
Ý nghĩ ấy khiến sống lưng cậu lạnh buốt.
Nếu ngay cả một con chuột cũng có thể biến đổi thành quái vật như thế, vậy những sinh vật vốn đã đứng ở đỉnh chuỗi thức ăn trước đây, hoặc những thứ khổng lồ ngoài kia, rốt cuộc đã trở thành những tồn tại đáng sợ đến mức nào?
Barry không dám tiếp tục tưởng tượng.