CHƯƠNG 4: DẤU VẾT TỒN TẠI

10 phút đọc
1,964 từ
21 lượt xem

CHƯƠNG 4: DẤU VẾT TỒN TẠI

Sáng hôm sau, Barry tỉnh dậy trong tiếng gió rít xuyên qua những khe nứt của tòa nhà bỏ hoang.

Trong vài giây đầu tiên, ý thức của cậu vẫn còn mắc kẹt giữa hai thực tại. Một bên là hang động nằm sâu dưới lòng đất, những ký hiệu chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tài liệu khảo cổ nào, cơn chấn động làm rung chuyển cả nền đá rồi bóng tối bao trùm tất cả.

Barry mở mắt.

Trần nhà bằng kim loại lạnh lẽo hiện ra trước mặt. Những mảng sơn bong tróc phủ đầy bụi trắng, còn ánh sáng yếu ớt của bầu trời mùa đông xuyên qua lớp kính đóng băng, hắt xuống sàn những vệt sáng nhợt nhạt.

Chỉ mất vài giây, toàn bộ ký ức đã trở lại.

Đây không phải phòng nghiên cứu ở trường đại học. Không phải năm 2026. Cũng không còn là một chuyến khảo sát khảo cổ.

Barry đã thật sự bị đưa đến một nơi mà mọi quy luật quen thuộc đều không còn đúng nữa.

Thế nhưng, thay vì hoảng loạn, phản ứng đầu tiên của cậu vẫn là quan sát. Một nhà nghiên cứu không thể để cảm xúc đi trước dữ liệu.

Barry bình tĩnh kiểm tra cơ thể mình. Không có vết thương, không mất máu và cũng không xuất hiện dấu hiệu tổn thương thần kinh. Những vật dụng cá nhân vẫn còn nguyên vẹn. Chiếc ba lô khảo sát vẫn nằm ngay bên cạnh, còn thiết bị đo đạc, sổ tay cùng một số dụng cụ nghiên cứu khác cũng chưa hề biến mất.

Điều đó giúp Barry loại bỏ được một số khả năng.

Nếu đây chỉ là một ảo giác, vật chất không thể cùng cậu xuất hiện ở nơi này. Nếu là một vụ dịch chuyển vật lý thì hẳn phải tồn tại một cơ chế nào đó đứng sau hiện tượng ấy. Còn nếu đây là một hiện tượng tự nhiên, thì nó đã vượt xa mọi hiểu biết hiện tại của khoa học.

Barry ghi tất cả những điều đó vào sổ.

Không kết luận.

Chỉ ghi nhận.

Bởi trong khoa học, dù một giả thuyết có hấp dẫn đến đâu thì nó vẫn chỉ là giả thuyết nếu chưa có bằng chứng chứng minh.

Cậu tiếp tục kiểm tra lượng nước và lương thực còn lại. Không nhiều. Đủ dùng trong vài ngày, có thể lâu hơn nếu tiết kiệm, nhưng chắc chắn không đủ để cậu ngồi yên và chờ câu trả lời tự xuất hiện.

Barry bước đến bên cửa kính, đưa mắt nhìn ra bên ngoài.

Một thành phố chết vẫn lặng lẽ nằm dưới lớp tuyết trắng vô tận.

Điều khiến cậu chú ý không phải sự hoang tàn, mà là cách thành phố ấy đã chết. Một thành phố không thể biến mất chỉ trong một khoảnh khắc. Sự sụp đổ của một nền văn minh luôn để lại dấu vết của cả một quá trình, và Barry bắt đầu đọc quá trình ấy.

Cậu rời khỏi nơi trú ẩn, bắt đầu khảo sát khu vực xung quanh. Mỗi bước chân trên nền tuyết đều được Barry ghi nhớ cẩn thận. Khoảng cách giữa các công trình, hướng đổ của những cột thép, mức độ ăn mòn của vật liệu cho đến độ dày của lớp băng phủ trên bề mặt... tất cả đều là dữ liệu.

Barry sở hữu một trí nhớ gần như vượt ngoài mức bình thường. Từ nhỏ, cậu đã có thể đọc hàng trăm trang tài liệu rồi nhớ chính xác vị trí của từng chi tiết. Nhưng điều khiến các giáo sư thực sự kinh ngạc không nằm ở khả năng ghi nhớ ấy, mà ở cách cậu kết nối thông tin.

Đối với Barry, một mảnh xương không chỉ đơn thuần là xương. Nó có thể cho biết chế độ ăn, môi trường sống, hành vi và cả một phần lịch sử của sinh vật từng tồn tại.

Thành phố này cũng vậy.

Nó giống như một hóa thạch khổng lồ.

Chỉ khác ở chỗ, thay vì bị chôn vùi dưới lòng đất suốt hàng triệu năm, nó vẫn đang hiện diện ngay trước mắt cậu.

Barry nhanh chóng phát hiện nhiều dấu hiệu bất thường. Các phương tiện vẫn nằm nguyên trên đường. Một số cửa hàng vẫn giữ được kết cấu gần như hoàn chỉnh, còn nhiều khu dân cư cũng không hề có dấu hiệu bị phá hủy toàn diện.

Tất cả những điều đó cho thấy đây không phải hậu quả của một cuộc tàn phá. Không phải một cuộc chiến hủy diệt. Cũng không giống một thảm họa xảy ra quá đột ngột.

Con người đã rời khỏi nơi này, nhưng không phải vì thành phố bị san bằng. Họ rời đi vì nơi đây đã trở thành một nơi không còn có thể tiếp tục tồn tại.

Điều đó khiến Barry không ngừng tự hỏi điều gì có thể khiến cả một nền văn minh phải bỏ lại tất cả.

Cậu tiếp tục tiến sâu hơn vào khu vực trung tâm. Cuối cùng, Barry phát hiện một công trình có cấu trúc hoàn toàn khác biệt.

Nó không giống khu dân cư.

Cũng không phải trung tâm thương mại.

Mọi dấu hiệu đều cho thấy đây từng là một cơ sở nghiên cứu. Các lớp cửa bảo vệ vẫn còn nguyên. Một số thiết bị được đặt trong những căn phòng kín, còn những hệ thống lưu trữ dữ liệu thì đã bị băng giá phong kín từ rất lâu.

Barry kiên nhẫn kiểm tra từng thứ.

Phần lớn đều đã vô dụng.

Tuy nhiên, một vài mảnh thông tin còn sót lại khiến cậu dừng bước.

Những biểu tượng lặp đi lặp lại. Những dòng cảnh báo. Những khu vực bị đánh dấu hạn chế tiếp cận.

Barry nhanh chóng nhận ra đó không phải các ký hiệu thông thường. Chúng giống những dấu hiệu được tạo ra trong tình trạng khẩn cấp hơn.

Một nền văn minh đủ tiên tiến để xây dựng nên thành phố như thế này đã từng phải đối mặt với một thứ gì đó khiến họ hoàn toàn mất quyền kiểm soát.

Trong lúc tiếp tục tìm kiếm, Barry phát hiện một tầng nằm sâu bên dưới. Đó là một khu vực không xuất hiện trên bất kỳ sơ đồ nào mà cậu tìm thấy.

Lối vào bị che giấu phía sau một cánh cửa thép nặng nề. Nhưng điều khiến Barry chú ý không phải bản thân cánh cửa, mà là bề mặt của nó.

Những vết cào.

Không chỉ một. Không chỉ hai. Mà là hàng chục đường rãnh sâu kéo dài, chằng chịt trên lớp thép dày.

Barry quỳ xuống quan sát. Chiều sâu, góc nghiêng, khoảng cách và hướng tác động đều được não bộ cậu lập tức đối chiếu với kho dữ liệu khổng lồ về cổ sinh vật học.

Một loài săn mồi sở hữu móng vuốt cỡ lớn. Một sinh vật có khối lượng cơ thể cực kỳ đồ sộ. Một lực tác động vượt xa bất kỳ loài động vật hiện đại nào từng được ghi nhận.

Nhưng không có giả thuyết nào phù hợp.

Bởi vì sinh vật tạo ra những dấu vết ấy không nên tồn tại.

Ít nhất, theo toàn bộ hiểu biết của nhân loại vào năm 2026.

Barry từ từ đứng dậy.

Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại ở thế giới xa lạ này, cậu cảm nhận một cảm xúc rất khác. Không phải sợ hãi, mà là sự phấn khích xen lẫn bất an.

Bởi lẽ, một nhà khoa học luôn khao khát được khám phá những điều chưa từng được biết đến. Nhưng không một nhà khoa học nào mong muốn phát hiện ra rằng thứ chưa từng được biết đến ấy có thể đang săn lùng chính mình.

Barry hít sâu một hơi rồi đưa tay đẩy cánh cửa thép. Nó mở ra chậm chạp, phát ra tiếng kim loại ma sát khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Phía sau cánh cửa là một hệ thống hành lang kéo dài xuống sâu dưới lòng đất. Không khí nơi đây lạnh hơn, khô hơn và tĩnh lặng đến mức khiến người ta có cảm giác mọi âm thanh đều đã bị nuốt chửng.

Barry bật đèn pin và bước từng bước cẩn trọng. Càng đi sâu, cậu càng nhận ra nơi này chưa bao giờ được thiết kế như một nơi trú ẩn thông thường. Nó giống một pháo đài hơn.

Hai bên hành lang là những bức tường hợp kim nhiều lớp, dày đến mức khó có thể tưởng tượng được. Những cánh cửa kín khí nối tiếp nhau xuất hiện theo từng khoảng đều đặn. Các căn phòng phía sau đều mang kết cấu kiên cố, như thể được xây dựng để bảo vệ một thứ gì đó vô cùng quan trọng, hoặc để ngăn một thứ gì đó ở bên ngoài.

Cuối hành lang, Barry dừng bước.

Trước mặt cậu là một bức tường kim loại khổng lồ. Bề mặt của nó phủ kín những vết nứt sâu. Không phải dấu vết của thời gian, không phải sự ăn mòn, mà là hậu quả của một lực va chạm khủng khiếp tác động từ phía bên ngoài.

Barry chậm rãi đưa tay đặt lên lớp kim loại lạnh ngắt. Sự lạnh giá xuyên qua găng tay, truyền thẳng vào lòng bàn tay.

Trong đầu cậu bỗng hiện lên một suy nghĩ.

Một thành phố hiện đại không thể biến mất chỉ vì con người thất bại.

Có lẽ, con người đã từng phải đối mặt với một thứ mạnh hơn chính họ.

...

Đêm xuống.

Barry quay trở lại nơi trú ẩn tạm thời. Sau khi kiểm tra lại cửa ra vào, nguồn nước và số lương thực còn lại, cậu lấy cuốn sổ tay khảo sát ra khỏi ba lô.

Những trang giấy đã ghi kín các ghi chép từ hang động ở châu Phi. Những ký hiệu cổ đại, những giả thuyết còn dang dở. Và giờ đây, bên cạnh chúng là những quan sát đầu tiên về thế giới hoàn toàn xa lạ này.

Barry cầm bút, suy nghĩ rất lâu rồi viết xuống một dòng ngắn.

"Thế giới này không chết."

Đầu bút dừng lại giữa trang giấy. Sau vài giây im lặng, cậu tiếp tục viết.

"Nó chỉ đã thay đổi người thống trị."

Barry khép cuốn sổ lại.

Ngoài cửa sổ, gió tuyết vẫn gào thét không ngừng. Thành phố đổ nát chìm sâu trong màn đêm xám lạnh. Mọi thứ dường như bất động, cho đến khi một âm thanh vang lên.

Barry lập tức ngẩng đầu.

Không giống phản ứng của một người bình thường. Cậu không vội tìm nơi ẩn nấp, cũng không hấp tấp chạy ra ngoài. Barry đứng yên, lắng nghe.

Âm thanh ấy kéo dài trong không khí.

Trầm. Thấp. Mang theo những rung động lan truyền qua từng lớp băng tuyết.

Nó không giống tiếng gió. Không giống băng nứt. Cũng không giống bất kỳ hoạt động địa chất nào.

Barry khẽ nheo mắt.

Với nền tảng kiến thức về sinh học và hành vi động vật, cậu nhanh chóng nhận ra một điều.

Âm thanh ấy có cấu trúc. Có nhịp điệu. Có quy luật.

Đó không phải tiếng động ngẫu nhiên của tự nhiên, mà là một tín hiệu. Một hình thức giao tiếp. Một tiếng gọi.

Barry chậm rãi tiến đến bên cửa sổ phủ đầy băng giá, ánh mắt hướng về khoảng trắng vô tận phía ngoài thành phố.

Trong màn đêm và cơn bão tuyết mịt mù, nơi những dãy núi chỉ còn là những cái bóng khổng lồ mờ ảo, có thứ gì đó đang tồn tại.

Một sinh vật mà toàn bộ lịch sử của nhân loại chưa từng ghi nhận.

Một dạng sống có lẽ đã tiến hóa suốt hàng nghìn năm trong khi con người hoàn toàn không hề biết đến sự tồn tại của nó.


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.