Chương 6

6 phút đọc
1,025 từ
0 lượt xem

Sáng thứ Bảy, Khoa Nhi bệnh viện đông đúc và ồn ã hơn thường ngày. My dắt tay bé Đào, lách qua dòng người để tiến về phía quầy tiếp đón. Em bé bên cạnh vẫn còn dính mắt vì ngái ngủ, cái đầu nhỏ chốc chốc lại gục vào hông cô, bước đi lững chững như một chú lật đật chưa tỉnh giấc. Cơn sốt từ đêm qua khiến người con bé nóng hâm hấp, hai má ửng hồng lên vì mệt. Đi được một đoạn, con bé bắt đầu mếu máo, níu chặt lấy vạt áo My rồi sà hẳn vào lòng cô, giọng khàn khàn nũng nịu: "Má ơi, con đau đầu lắm". My xót ruột, vội cúi xuống bế xốc con lên, vừa đi vừa nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang rịn mồ hôi của cô con gái nhỏ.

Tại quầy làm thủ tục, cô điều dưỡng ngẩng lên nở nụ cười nhẹ:

– Chào chị, bé hôm nay khám gì vậy ạ?

– Bé sốt từ tối qua đến giờ vẫn chưa hết. –  My vừa đáp vừa nhanh tay lấy cuốn sổ khám bệnh từ trong túi xách đưa cho cô điều dưỡng.

– Chị đã đặt lịch trước qua ứng dụng của bệnh viện chưa? –  Điều dưỡng ân cần hỏi tiếp.

– Dạ em chưa đặt.

Cô điều dưỡng đón lấy cuốn sổ, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím để tra cứu thông tin:

– Em xác nhận lại một chút, bé Nguyễn Thiện Anh Đào, sinh ngày 20/09/2022 đúng không chị? Gia đình mình có yêu cầu bác sĩ cụ thể nào không?

– Dạ đúng rồi chị, chọn bác Vân giúp em nhe.

Sau vài giây kiểm tra lịch khám, cô điều dưỡng hướng dẫn My: 

– Dạ vâng. Số thứ tự của bé là số 5, phòng 309 trên lầu 3 chị nhé. Chị đi theo lối cầu thang kia cho nhanh ạ. – Cô trả lại sổ, không quên chỉ tay về phía khu vực thang máy phía cuối sảnh.

– Cảm ơn chị nhiều.

My vừa cất sổ vào túi, bé Đào thuận thế ôm ghì lấy cổ mẹ, tựa đầu vào vai My, ngoan ngoãn để mẹ bế đi giữa dòng người hối hả.

Trong hành lang vắng lặng của khu vực nội bộ, Minh mệt mỏi nới lỏng chiếc cút áo sau đêm trực dài trắng đêm. Phương bước nhanh theo sau, tà áo blouse trắng khẽ bay:

– Anh Minh xuống ca hả? Phương hỏi, giọng đầy quan tâm.

Minh chỉ khẽ gật đầu, sự im lặng của anh dường như đã trở thành thói quen. Cửa thang máy nội bộ khép lại, chỉ còn hai người trong không gian hẹp. Phương tiếp tục, giọng hào hứng hơn:

– Cuối tuần sau anh báo cáo Hội thảo, mấy giờ anh đi?

Minh nhìn con số tầng đang nhảy lùi trên bảng điện tử, thờ ơ đáp:

– Khoảng năm giờ chiều anh đi.

Cùng lúc đó, ở sảnh chờ thang máy bệnh nhân phía bên kia, My đang vỗ về bé Đào, cô cưng chiều con bé, hỏi bằng giọng điệu vui vẻ:

– Lát nữa khám xong, con gái muốn má dắt đi đâu chơi nè?

Bé Đào dụi đầu vào vai My, giọng thủ thỉ:

– Con muốn về nhà với bà hoại, con thấy khó chịu!

"Ting" – Tiếng chuông báo hiệu thang máy dừng lại. Cửa mở ra, Minh và Phương cùng bước ra ngoài.

Theo bản năng, My ngước lên. Ở hướng ngược lại, Minh cũng vô thức nhìn sang. Ánh mắt họ va vào nhau giữa không gian đông đúc, khiến thời gian như ngưng đọng trong một nhịp thở. Đôi chân Minh khựng lại, đôi lông mày anh chau chặt, ánh mắt sắc lẹm xoáy sâu vào gương mặt My rồi lướt nhanh xuống đứa bé đang nằm ngoan trong tay cô.

My giật mình, tim đập chệch một nhịp. Vẫn là Minh – người đàn ông với vẻ trầm lắng của năm ấy. Nhưng đứng cạnh anh lúc này là một cô gái xinh đẹp, khoác trên mình chiếc áo blouse đầy kiêu hãnh. Cả hai đứng đó, hài hòa và xứng đôi đến mức khiến lòng My thắt lại.

Nhận thấy sự khác lạ, Phương khẽ chạm vào cánh tay Minh, ánh mắt tò mò:

– Người quen của anh à?

Minh thu lại ánh nhìn, gương mặt không một chút cảm xúc, giọng nói lạnh đến thấu xương:

–  Không.

Anh dứt khoát bước đi, không một lần ngoảnh lại. Phương vội vã đuổi kịp anh, tiếp lời:

– Vậy tối đó em đi cùng với anh nhé!

My đứng lặng đi như trời trồng, hai tai lùng bùng, cảm giác cả thế giới xung quanh bỗng chốc mờ mịt. Chỉ đến khi những người phía sau chen lấn phía sau, My mới giật mình bừng tỉnh.

–  Má My ơi, thang máy mở rồi kìa! –  Bé Đào chỉ về phía thang máy.

My hít một hơi thật sâu, cố kìm chế cảm xúc của mình, siết chặt vòng tay bế bé Đào đi vào bên trong thang máy chật hẹp.

Phương quay đầu nhìn về phía ngược lại, hình ảnh My bế đứa con gái, Phương thầm nghĩ “Đúng là cô ấy rồi.”

Một nụ cười kín đáo, nhẹ nhõm hiện lên trên gương mặt Phương. Trong lòng cô như vừa trút bỏ được một tảng đá đè nặng bấy lâu nay.

"Thì ra cô ta đã có gia đình, đã có con lớn đến nhường này. Vậy mà bao lâu nay mình cứ lo sợ điều gì chứ?"

Sự xuất hiện của đứa bé như một bằng chứng đanh thép xác nhận rằng mối quan hệ giữa Minh và My đã hoàn toàn thuộc về quá khứ. Cảm giác chiến thắng len lỏi trong lòng, Phương tự tin sải bước đuổi theo Minh. Cô không hề hay biết rằng, ngay khoảnh khắc đó, Minh cũng đang trải qua một cơn bão lòng.

Tải ứng dụng YÊU cho Android

Đọc nhanh hơn, nhận thông báo chương mới, dùng khi offline

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.