Chương 1

7 phút đọc
1,296 từ
15 lượt xem

Ánh nắng nhẹ đầu ngày len lỏi qua khe cửa sổ để đánh thức căn phòng nhỏ. Khi kim đồng hồ vừa nhích đến số sáu, tiếng chuông báo thức khẽ vang lên.

My đưa tay tắt vội chiếc đồng hồ rồi quay sang nhìn bé Đào vẫn còn chìm trong giấc nồng. Cô nhẹ nhàng bước đến bên cửa sổ, kéo màn để đón lấy những âm thanh rộn ràng, quen thuộc từ dưới nhà vọng lên.

My đặt một nụ hôn thật nhẹ lên đôi má phúng phính của con gái, vén lại mấy sợi tóc mây rồi thì thầm:

– Dậy thôi bạn nhỏ ơi, nắng ghé sát lỗ tai rồi kìa!

Bé Đào vẫn còn ngái ngủ, theo thói quen vòng đôi tay nhỏ xíu ôm lấy cổ mẹ, dụi đầu nũng nịu như muốn níu lại chút dư vị ngọt ngào của giấc mơ.

Dưới nhà, quán phở của ba mẹ My đã bắt đầu nhộn nhịp. My bế bé Đào trên tay, vai đeo ba lô, hối hả bước ra cửa. Thấy ông bà ngoại, bé con dụi mắt, giọng ngọng nghịu dễ thương:

– Thưa ông hoại, bà hoại con đi học...

Nói rồi, cái đầu nhỏ lại gục xuống vai mẹ.

– Lại không kịp ăn sáng nữa hả con? – Ba My hỏi với theo.

– Trễ rồi ba ơi, con có dặn cô giáo chừa phần ăn ở lớp cho Đào rồi. Thưa ba mẹ con đi!

My nhanh chóng dắt xe ra, đặt bé ngồi ngay ngắn phía trước, cẩn thận cài quai mũ bảo hiểm rồi nổ máy.

Mẹ My vừa lau bàn vừa nhìn theo cái bóng tất tả của hai mẹ con, khẽ thở dài với chồng:

– Đấy, nhà bán phở mà có bao giờ tụi nó ăn ở nhà đâu.

Trên đường đến trường, gió sớm thổi nhẹ vào mặt. Thỉnh thoảng, My lại trêu ghẹo bằng cách véo nhẹ vào đôi má đào cho bé tỉnh táo. Tiếng hát trong trẻo của hai mẹ con vang lên giữa phố xá: "Một con vịt xòe ra hai cái cánh..."

My bế con vào lớp, trao tận tay cho cô giáo. Cô không quên thơm nhẹ lên trán con:

– Tạm biệt bé con nhe, chiều má rước sớm.

Bé Đào ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy cổ cô giáo, bàn tay nhỏ xíu vẫy vẫy chào mẹ. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn khuất dần sau cánh cửa lớp cùng nụ cười của cô giáo, My mới yên tâm lên xe đi đến công ty làm việc.

---

Tại sân bay hơn chín giờ sáng, người người chen chúc nhộn nhịp. Tiếng loa thông báo chuyến bay hòa lẫn với tiếng gọi người thân rộn rã.

Minh và Phương thong thả đẩy xe hành lý về phía lối ra. Phương vừa đi vừa nghe điện thoại, nói xong cô quay sang Minh:

– Ba em có kêu xe đến đón, em ghé bệnh viện thăm ba, anh đi chung không?

– Em đi đi, anh về nhà trước, anh sẽ đến thăm thầy sau.

Cả hai vừa dứt lời thì chợt chững lại khi nghe thấy tiếng khóc ngặt nghẽo của một đứa bé sơ sinh phía sau lưng. Đôi vợ chồng trẻ gần đó đang loay hoay lúng túng không biết làm sao để dỗ con, người cha bế một hồi không được lại cuống cuồng đưa qua cho mẹ.

Thấy vậy, Minh và Phương tiến về phía họ khẽ quan sát. Minh lịch sự hỏi:

– Có thể để tôi bế bé một chút được không?

Đôi vợ chồng trẻ nhìn Minh ái ngại, vừa muốn đưa nhưng lại có chút e dè trước người lạ. Phương đứng bên cạnh liền nhanh ý đỡ lời:

– Anh chị yên tâm, anh ấy là bác sĩ nhi khoa đấy ạ.

Nghe vậy, người vợ mới thở phào, tin tưởng giao đứa bé qua tay Minh. Minh đưa tay đón lấy đứa trẻ một cách thuần thục, nhẹ giọng hỏi:

– Bỉm của bé có bị bẩn không mẹ?

Người mẹ vừa lấy bình sữa từ trong ba lô ra vừa lo lắng trả lời:

– Tôi vừa thay bỉm xong, cho bé bú no thì con bắt đầu khóc, dỗ thế nào cũng không nín.

Như đã nhận ra vấn đề, Minh khéo léo đặt bé áp vào vai mình, một tay đỡ mông, tay còn lại khum nhẹ rồi vỗ đều đặn lên lưng bé theo nhịp. Phương đứng bên cạnh mượn chiếc khăn xô từ tay người mẹ, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên gò má non nớt của đứa trẻ.

Sau những nhịp vỗ êm ái của Minh, chỉ một lúc sau, một tiếng “ợ” nhỏ vang lên. Đứa bé lập tức thả lỏng cơ thể, tiếng khóc nhỏ dần rồi nín hẳn. Đôi mắt ti hí gục xuống, ngủ say trên vai Minh từ lúc nào không biết.

Người cha thấy vậy liền thì thầm: “Bé ngủ rồi.” Cả hai vợ chồng như trút được gánh nặng.

Minh cẩn thận đặt em bé xuống xe đẩy rồi quay sang dặn dò người mẹ:

– Sau này mỗi lần bé bú xong, chị cứ bế đứng bé lên rồi vỗ cho con ợ hơi nhé. Với lại lúc em bé khóc, ba mẹ phải thật bình tĩnh và thả lỏng. Tâm lý mình lo lắng nên hay ôm quá chặt, lúc đó em bé càng bị gò bó, không được thoải mái.

Hai vợ chồng trẻ mỉm cười nhìn nhau rồi tíu tít cảm ơn hai người. Minh và Phương chào tạm biệt họ rồi tiếp tục đẩy xe hành lý ra ngoài.

---

Chiều muộn, Minh bước vào quán cà phê. Vóc dáng cao ráo và làn da rám nắng khỏe khoắn của anh ngay lập tức thu hút ánh nhìn của vài người khách, ánh mắt điềm tĩnh lướt qua một lượt để tìm chỗ ngồi.

Một nhân viên nữ nhanh nhẹn tiến lại gần, niềm nở chào đón:

– Dạ, anh đi mấy người ạ?

– Một người – Minh đáp ngắn gọn bằng tông giọng trầm ổn.

– Dạ, phía cạnh cửa sổ vẫn còn bàn trống, mời anh sang bên này ạ – Cô nhân viên vừa nói vừa ân cần dẫn lối.

Minh bước đến vị trí được chỉ dẫn, kéo ghế ngồi xuống, hướng mắt ra khung cửa sổ đang đón những vệt nắng cuối ngày rồi nhẹ nhàng gọi món:

– Cho anh một ly đen đá không đường.

– Dạ, anh vui lòng đợi một chút ạ – Cô gái mỉm cười rồi nhanh chóng quay lại khu vực pha chế.

Trong lúc đợi cà phê, Minh thong thả quan sát không gian quán. Bất chợt, những mảnh hội thoại nhỏ vụn từ phía quầy pha chế vô tình lọt vào tai anh.

– Lại bị đau chân hả? – Tiếng một nhân viên nam hỏi.

– Em đứng từ hôm qua tới giờ không nghỉ được chút nào – Giọng cô nhân viên nữ thầm thì đầy mệt mỏi.

– Em vào trong ngồi nghỉ một lát đi, để anh chạy ca này cho – Người bạn đồng nghiệp nam ân cần quan tâm.

Nghe đến đó, Minh cười tự giễu. Ánh mắt anh nhìn ra xa xăm, bao nhiêu ký ức của những năm tháng cũ đột ngột ùa về. Khung cảnh này, cuộc đối thoại này... sao giống ngày xưa đến thế.

Anh nhớ về thời sinh viên đi làm thêm, và nhớ cả cô gái vụng về năm ấy.

Trước

Tải ứng dụng YÊU cho Android

Đọc nhanh hơn, nhận thông báo chương mới, dùng khi offline

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.