Chap 2: Thực và ảo

25 phút đọc
4,834 từ
16 lượt xem

Trên màn hình, những chấm đỏ đại diện cho loài Quỷ không có dấu hiệu dừng lại. Chúng sinh sôi, tràn lan và bắt đầu tụ hội về phía cô. Ký ức về những lời giảng giải của Mimi bỗng hiện về rõ mồn một:

[Chấm đỏ càng lớn, cấp bậc càng cao; chấm đỏ càng đậm, sát khí càng nồng. Ngay lúc này, hơn một trăm điểm đỏ với đủ mọi kích cỡ đang cuộn xoáy lấy ngôi trường như một đàn kền kền phát hiện ra con mồi béo bở. Có phải chúng đến vì "dòng máu người được chọn" đang chảy trong huyết quản cô không? Ý nghĩ đó khiến Ngọc rùng mình, cô cảm giác mình không còn là một học sinh đang đứng hành lang, mà là một miếng mồi ngon đang nằm trên thớt.]

Ngọc nheo mắt nhìn xuống sân trường từ độ cao tầng năm. Giữa những hàng xe máy nằm san sát, cô thoáng thấy hai bóng đen gầy guộc, chi chi chít chít những đốt xương nhô ra, đang bò trườn với tốc độ dị thường. Dựa trên kích thước chấm đỏ trên radar, đó chắc chắn là lũ cấp D — loài quỷ cấp thấp nhưng đầy thèm khát.

Ngọc hốt hoảng dụi mắt thật mạnh, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Khi mở mắt ra lần nữa, bãi giữ xe lại trở về vẻ yên bình vốn có, không có bóng dáng sinh vật nào cả. Cô thở hắt ra một hơi, đôi vai run rẩy khẽ giãn xuống. Một nụ cười tự giễu nở trên môi, cô đưa tay lên màn hình, định bụng xóa phăng cái ứng dụng quái đản này.

"Điên thật rồi... Áp lực thi cử chắc chắn đã khiến mình phát rồ đến mức sinh ra ảo giác. Mình ảo game đến mức này rồi sao?"

Cô tự trấn an bản thân bằng cái logic rẻ tiền đó, cố lờ đi cảm giác lạnh buốt đang không ngừng râm ran nơi sống lưng. Cô không hề biết rằng, khoảnh khắc cô định xóa đi trò chơi cũng là lúc tiếng chuông tử thần chính thức vang lên.

Thế nhưng, một tiếng thét xé toạc không gian từ tầng dưới vang lên, kéo theo đó là một chuỗi âm thanh hỗn loạn kinh hoàng: tiếng bàn ghế va đập loảng xoảng, tiếng kính vỡ vụn và những tiếng gào khóc thảm thiết đến xé lòng. Đây không còn là cái ồn ào náo nhiệt của giờ ra chơi bình thường, mà là bản giao hưởng của cái chết.

Ngọc run rẩy, đôi bàn tay bám chặt lấy lan can sắt lạnh lẽo đến mức gân xanh nổi lên. Cô cố nhoài người nhìn xuống sân trường một lần nữa. Và rồi, dạ dày cô cuộn nhào, cổ họng nghẹn đắng, chỉ chực nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

Dưới kia, sân trường vốn xanh mát giờ đây bị nhuộm một màu đỏ thẫm kinh hãi. Những sinh vật dị dạng ban nãy cô tưởng là ảo giác đang điên cuồng lao vào xâu xé đám học sinh như lũ thú đói. Máu bắn tung tóe lên những bức tường trắng, những mảnh thi thể văng tung tóe giữa sân trường... Cảnh tượng tàn khốc hiện ra trần trụi, không có lấy một hạt pixel che đậy, chân thực đến mức ngột ngạt.

Cơn ác mộng ấy bắt đầu tràn lên các tầng lầu. Tiếng la thét ở phía dưới lịm dần, thay thế vào đó là tiếng bước chân dồn dập và tiếng nhai nuốt rợn người đang tiến lại gần hơn. Ngọc mềm nhũn cả chân tay, cô ngồi thụp xuống sau bức tường lan can, hai tay bịt chặt lấy miệng, cố nuốt ngược tiếng nấc nghẹn vào trong. Thói quen lên tầng 5 hóng gió vốn để tìm sự yên tĩnh, giờ đây lại vô tình giúp cô kéo dài mạng sống, nhưng đồng thời cũng biến cô thành kẻ chứng kiến toàn bộ sự diệt vong này từ trên cao.

Giữa âm thanh hỗn độn của địa ngục, một giọng nói lảnh lót nhưng đầy ma mị bỗng vang lên. Nó rõ mồn một như có ai đó đang ghé sát vào tai cô thì thầm, dù chủ nhân của nó vẫn đang đứng dưới sân trường xa xôi:

“Hửm? Cái mùi hương ngọt ngào gì thế này? Thơm hơn bọn sâu bọ này gấp ngàn lần... Chỉ có thể là...”

Ngọc nén cơn run rẩy, hé mắt qua khe hở lan can. Một nữ quỷ xinh đẹp nhưng sát khí nồng nặc đang đứng hiên ngang giữa đống đổ nát. Ả ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu như xuyên thấu qua mấy tầng lầu bê tông để găm thẳng vào vị trí của Ngọc. Cái mũi ả hít hà không khí, vẻ mặt đê mê như một kẻ nghiện thuốc vừa tìm thấy "hàng" cực phẩm.

“Tìm thấy rồi nhé... Bé cưng... Mùi này, không lẽ là một Key-er đang trốn sao?”

Tim Ngọc như ngừng đập, hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng. Lộ tẩy rồi! Cô hiểu ra sự thật cay đắng: Trong mắt lũ quỷ khát máu kia, đám người dưới sân chỉ là món khai vị nhạt nhẽo. Còn dòng máu của một Key-er đang cuộn chảy trong người cô mới chính là 'cực phẩm', là liều thuốc kích thích chí mạng giúp chúng lột xác thành những đại ác ma hùng mạnh hơn.

Không còn thời gian để chết trân trong sợ hãi, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ngọc bật dậy, phổi như muốn nổ tung vì lượng oxy thiếu hụt, cô cắm đầu chạy thục mạng về phía cầu thang bộ đối diện. Thế nhưng, dù cô có băng qua những dãy hành lang hun hút, trốn biệt vào nhà vệ sinh hay chui sâu xuống gầm bàn giáo viên, thì âm thanh ấy vẫn bám đuổi không rời.

Cộp... cộp... cộp...

Tiếng giày cao gót gõ xuống nền gạch đều đặn, nhàn nhã đến mức tàn nhẫn. Kèm theo đó là giọng cười khúc khích, lanh lảnh như tiếng chuông nhưng lại nhuốm màu tang tóc. Ác quỷ không săn đuổi, nó đang thưởng thức sự tuyệt vọng của con mồi trước khi ra đòn kết liễu.

"Chạy đi đâu thế cô bé? Mùi máu của cưng nồng nàn đến mức này... thì dù cưng có chui xuống tận kẽ đất, chị cũng sẽ đào lên bằng được thôi~"

Ngọc tiếp tục chạy, nước mắt hòa lẫn mồ hôi làm mờ nhòa tầm nhìn. Nhưng khi giọng cười ấy vang lên ngay sát gáy, cô chợt khựng lại, toàn thân đông cứng. Trước mắt cô, một thực thể hoàn toàn khác biệt với lũ quái vật dị dạng ngoài kia hiện ra.

Ả đẹp, một vẻ đẹp đầy nhục dục và tà mị. Dáng hình ấy, ngôn ngữ ấy... ký ức về lời cảnh báo của Mimi hiện về như một gáo nước lạnh: "Chỉ quỷ cấp A trở lên mới có thể mang nhân dạng hoàn hảo và trí tuệ của con người."

Nữ quỷ tiến lại gần, một thiếu nữ với thân hình nóng bỏng, bộ ngực căng đầy lấp ló sau lớp y phục mỏng manh đang dần dồn Ngọc vào bước đường cùng. Ả khẽ liếm môi, ánh mắt rực đỏ nhìn Ngọc như nhìn một miếng bít tết hảo hạng.

“Mùi vị của ngươi... thật sự rất lạ. Khác hẳn với lũ rác rưởi ngoài kia, thơm đến mức khiến chị đây không kìm lòng được.”

Ả rướn người tới, hơi thở mang theo mùi máu tanh nồng phả vào mặt Ngọc.

“Nói cho chị nghe nào, ngươi là một Key-er đúng không? Không ngờ đám thợ săn các ngươi cũng có lúc trốn chui trốn nhủi như lũ chuột nhắt thế này đấy. À không ban nãy vẫn có một vài đứa ngu xuẩn không nhìn ra vị trí mà trở thành dưỡng chất cả rồi”

Không để tâm lý Ngọc thở một giây phút nào nữ quỷ tiếp tục tạo biểu cảm thèm thuồng mà nhớ lại mới vừa thịt những người chơi ban nãy. Thứ mà chỉ cần nói Ngọc có thể tưởng tượng được đó chính là những chấm xanh ban nãy.

"Những thớ thịt của chúng cứ thế mà chạy qua từng khoang miệng... hương vị này...hương thơm này..."

Ngọc hoàn toàn sụp đổ. Đôi chân cô như hóa đá, nặng trịch không thể nhấc nổi dù chỉ một phân. Cô ngồi bệt dưới đất, tấm lưng dán chặt vào bức tường lạnh lẽo, nhìn thực tại tan vỡ qua làn nước mắt nhòe nhoẹt.

Những lời mật ngọt ma mị của nữ quỷ tựa như tiếng gọi từ vực thẳm, kéo tuột cô xuống tầng địa ngục sâu nhất. Phải chăng trò mèo vờn chuột này chỉ kết thúc khi ả đã gieo rắc đủ nỗi kinh hoàng vào tâm trí cô?

Ngọc lắp bắp, âm thanh phát ra chỉ là những tiếng rên rỉ vô vọng:

“N… Này, đừng… đừng lại đây…”

Xẹt!

Một tiếng xé gió sắc lẹm vang lên đột ngột. Một tia sáng xanh biếc, trong vắt như dòng nước ngầm vừa thoát khỏi khe đá, lao vút qua không trung.

Phập!

Cánh tay nuột nà của nữ quỷ đứt lìa, văng ra giữa không trung trước khi kịp chạm vào sợi tóc của Ngọc. Máu đen kịt bắn tung tóe. Dù chỉ vài giây sau, những thớ thịt đỏ hỏn đã bắt đầu bò trườn, phục hồi với tốc độ kinh hồn, nhưng sự sỉ nhục này là quá lớn. Ả khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu quắc lên đầy sát khí, gương mặt xinh đẹp biến dạng, đen kịt lại vì giận dữ. Ả không đau, ả chỉ căm hận kẻ nào dám phá hỏng bữa tiệc của mình.

Từ phía sau đám khói bụi, một bóng dáng nhỏ nhắn hiện ra. Cô ấy vận chiếc áo phông trắng đơn giản và chiếc váy ngang đầu gối, khoác bên ngoài chiếc áo len màu vàng nhạt bồng bềnh. Mái tóc đen uốn nhẹ ngang eo được cố định bởi hai chiếc kẹp tăm xanh nước biển cài song song — một vẻ ngoài trông có vẻ dễ thương, nữ sinh, nhưng thanh kiếm sắc lạnh trên tay lại tỏa ra một uy áp trưởng thành đến lạ kỳ.

Cô gái ấy không phí một giây, lập tức lao đến nắm lấy cổ tay Ngọc, kéo mạnh cô đứng dậy khỏi vũng bùn sợ hãi. Nhìn thấy thanh kiếm tỏa ra ánh sáng kỳ lạ kia, Ngọc bàng hoàng thốt lên:

“Thanh kiếm đó…?”

Cô gái vội quay lưng lại hỏi:

“Bà cũng thấy nó sao?”

Cô gái lạ mặt hỏi lại bằng tông giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán:

“Mà thôi. Hỏi sau vậy, giờ thì chạy mau! Quỷ cấp A không phải thứ chúng ta có thể tay không đối đầu đâu!”

“Ừm… cảm ơn nhé.” _ Ngọc vừa chạy vừa thở dốc, trí óc vẫn chưa kịp tiêu hóa hết những gì đang xảy ra.

Cô gái nhỏ nhắn không đợi Ngọc kịp hiểu, lập tức đạp mạnh xuống sàn nhà, mượn lực lao vút về phía Tsuna.

"Thủy Nha Trảm!"

Thanh kiếm vung lên tạo thành một vòng tròn nước sắc như dao cạo. Tsuna rít lên một tiếng, đôi tay hóa thành móng vuốt dài ngoằng đỡ lấy đòn tấn công.

KENG! KENG! KENG!

Tiếng kim loại va chạm với móng vuốt quỷ vang lên chói tai, bắn ra những tia lửa xanh đỏ lợp chợp. Dù chỉ cao vỏn vẹn 1m50, nhưng mỗi cú vung kiếm của cô gái lạ mặt đều mang theo uy lực của đại dương, nặng nề và dứt khoát. Cô lộn vòng trên không trung, mũi kiếm vẽ nên những đường cung tuyệt mỹ, ép con quỷ cấp A phải lùi lại ba bước để phòng thủ.

Ánh mắt cô gái ấy lạnh lẽo đến thấu xương, không một chút gợn sóng của sự sợ hãi. Trong khoảnh khắc Tsuna bị đẩy lùi, cô lập tức xoay người, nắm lấy cổ áo Ngọc kéo xồng xộc chạy đi.

"Chạy mau! Đòn vừa rồi chỉ cầm chân nó được vài giây thôi!"

Ngọc vừa chạy vừa ngoái nhìn, trong lòng dấy lên một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Cô gái chỉ cao vỏn vẹn một mét rưỡi kia, đứng trước lũ quái vật khổng lồ mà không hề run sợ. Ánh mắt cô ấy lạnh như băng, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, tuyệt nhiên không có một kẽ hở cho sự sợ hãi len lỏi vào.

Họ băng qua những dãy hành lang dài dằng dặc. Lũ quỷ cấp thấp ngửi thấy mùi "con mồi" liền lao ra từ các lớp học. Cô gái lạ mặt không hề giảm tốc độ, thanh kiếm trong tay vung lên như một cơn lốc nước nhắm chính xác vào sừng của chúng. Những con quỷ cấp F, D vừa chạm vào vùng ảnh hưởng đã bị chém tan xác, máu thịt văng tung tóe như những chiếc bánh mềm bị nghiền nát dưới bánh xe công lý.

Phía sau lưng họ, tiếng thét phẫn nộ của Tsuna chấn động cả dãy lầu, làm rung chuyển cả những tấm kính còn sót lại:

"Lũ sâu bọ khốn kiếp! Mồi đã đến miệng còn dám cướp! Các ngươi... mau đi lùng sục khắp nơi, mang thêm người về đây cho ta! Từ giờ, ngôi trường này sẽ là lãnh địa của Tsuna ta. Ta sẽ dùng nội tạng của bọn Key-er để bước lên cấp S!"

“Hừ… mồi đã đến miệng còn hụt! Lũ sâu bọ các ngươi, mau đi lùng sục khắp nơi mang thêm người về đây cho ta! Từ giờ, ngôi trường này sẽ là căn cứ của Tsuna. Ta nhất định phải dùng máu của lũ Key-er để bước lên cấp S!”

Vừa thoát ra khỏi cổng trường, Ngọc đổ gục người xuống, phổi đau rát như bị ai xát muối. Việc phải vận động cường độ cao sau bao ngày lười nhác, cộng thêm nỗi sợ hãi tột độ đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của cô. Bên cạnh, cô gái nhỏ nhắn kia cũng đang thở dốc, nhưng ánh mắt vẫn duy trì vẻ cảnh giác cao độ.

Cô ấy đột ngột xoay người, nhìn xoáy vào Ngọc như muốn chất vấn:

"Giờ... bà còn nhìn thấy thanh kiếm này không?"

Ngọc ngơ ngác, mắt dán vào món vũ khí vẫn đang tỏa ra hơi nước nhàn nhạt:

"Vẫn thấy rõ mồn một mà... Sao bà lại hỏi vậy?"

"Haizz..." _ Cô gái kia thở dài, thu kiếm lại.

"Vậy là bà cũng chơi 'Mảnh Gươm Ký Ức' rồi. Chỉ những 'người chơi' mới thấy được vũ khí của nhau khi chưa lâm trận thôi. Lúc mở màn game, bà không đọc dòng cảnh báo bắt buộc phải mang kiếm theo người 24/7 à? Kiếm của bà đâu?"

Ngọc gãi đầu, giọng lí nhí đầy ngượng ngùng:

"Thì... tui cất ở nhà rồi. Ai đời lại mang vũ khí ra đường giữa thanh thiên bạch nhật, tui sợ bị bế lên phường vì tội tàng trữ vũ khí trái phép đó. Mà... cái bản thông báo đầu game á hả? Tui có bao giờ đọc mấy cái dài ngoằng đó đâu, cứ bấm 'Xác nhận' cho nhanh thôi."

Cô gái kia nhìn Ngọc bằng ánh mắt "không còn gì để nói", rồi dứt khoát hất hàm về phía chiếc xe máy đang đỗ gần đó:

"Leo lên xe đi, tui chở về lấy. Nữ quỷ lúc nãy là cấp A đấy, ả đã chấm nơi này làm căn cứ thì sẽ không rời đi sớm đâu. Muốn sống sót thì phải có vũ khí trong tay."

Vroom!

Tiếng động cơ gầm lên xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi máu và cái chết. Chiếc xe lao vút đi dưới sự chỉ dẫn của Ngọc. Gió tạt mạnh vào mặt, rát buốt, nhưng dường như chẳng thể cuốn trôi được sự bàng hoàng đang đóng băng trong tâm trí Ngọc. Ngồi phía sau, cô siết chặt lấy vạt áo người cầm lái, cố tìm chút hơi ấm để xua đi cơn run rẩy.

"Nè, nãy giờ lo chạy quên hỏi. Bà tên gì vậy? Trong game bà lấy nick là gì?"

Người cầm lái vẫn tập trung cao độ, lách qua những con phố đông đúc, giọng nói vang lên trầm ổn lạ thường giữa tiếng gió rít:

"Thanh Thủy. Nick là Louis."

Ngọc suýt chút nữa thì nhảy dựng lên khỏi yên xe:

"Trùng hợp kinh khủng! Tui là Khánh Ngọc, nick Shiori nè! Vậy là tụi mình chung một đội từ tối qua rồi đó!"

Giữa hoàn cảnh éo le này, một chút niềm vui nhỏ nhoi nhen nhóm trong lòng Ngọc. Thủy chỉ khẽ liếc gương chiếu hậu, đáp gọn lỏn:

"Ừm... Trái đất đúng là tròn thật."

"Hèn gì... hèn gì lúc nãy bà vung kiếm nhìn quen lắm, dứt khoát y hệt lúc đánh Boss trong game luôn." _ Ngọc tiếp tục nói, giọng chưa hết vẻ ngưỡng mộ xen lẫn hổ thẹn _ "Bà gan thật đó. Máu me be bét, quỷ dữ gớm ghiếc vậy mà mặt bà không đổi sắc luôn. Tui lúc đó chân tay bủn rủn, đứng còn không vững nữa là..."

Thấy khuôn mặt tái mét của Ngọc qua gương chiếu hậu, vẻ lạnh lùng của Thủy hơi giãn ra một chút. Cô nói, giọng mang theo sự nghiêm túc của một người đã được tôi luyện:

"Tui học chuyên A, năm nay năm cuối rồi. Muốn làm bác sĩ thì cái gan phải to hơn bệnh nhân mà. Nếu sợ máu, sợ chết thì sau này cầm dao mổ kiểu gì? Đối mặt với người nhà của mấy ca 'đã cố gắng hết sức' như nào?"

Ngọc tròn mắt, sự ngưỡng mộ giờ đây đã chuyển thành thành kính:

"Woa, bà học trường điểm luôn á? Vừa giỏi vừa có đam mê cứu người nữa. Thật sự ngưỡng mộ bà ghê luôn..."

Thủy im lặng. Một khoảng lặng dài trôi qua giữa tiếng động cơ gầm rú. Cô khẽ thở dài, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên rồi biến mất nhanh đến mức Ngọc không kịp nhìn thấy qua gương.

"Thế sao... nhưng tiếc thật, đó là ước mơ của người khác... không phải của tui."

Câu nói lửng lơ của Thủy khiến không khí bỗng chốc chùng xuống, chất chứa một nỗi niềm riêng tư mà Ngọc cảm thấy mình chưa đủ thân thiết để chạm vào.

Thủy im lặng một nhịp, đôi mắt qua gương chiếu hậu nheo lại đầy sắc sảo. Cô đột ngột chuyển chủ đề, giọng nói trầm xuống như đang phân tích một ca phẫu thuật khó:

“Quay lại chuyện chính đi. Bà không thấy lạ sao? Tại sao người thường giờ đây lại có thể nhìn thấy và tương tác trực tiếp với lũ quỷ đó? Tui đã nghi ngờ ngay từ khoảnh khắc cái ứng dụng chết tiệt này xuất hiện rồi. Hôm qua khi tui đang học, nó tự động hiện lên màn hình. Tui vốn chẳng mặn mà gì với game nên đã cố thoát ra, thậm chí là tắt nguồn, nhưng mọi nỗ lực đều vô dụng. Hệ thống ép tui phải tải về, như một định mệnh không thể từ chối”

Ngọc chăm chú nghe, bất giác nuốt nước bọt một cái khan khốc:

“Rồi sao nữa? Bà phát hiện ra gì rồi?”

Thủy bắt đầu từ tốn nói, giọng không quên mỉa mai Ngọc một cái:

“Tui đã đọc rất kỹ Bản thỏa thuận người dùng. Thứ mà tui cá là bà đã bấm 'Bỏ qua' trong vòng một nốt nhạc.”

Câu nói của Thủy đâm trúng tim đen làm Ngọc giật thót. Thủy tiếp tục, giọng lạnh lùng như một lời tuyên án:

“Nó ghi rõ: Trò chơi này ảnh hưởng trực tiếp đến thực tại. Chúng ta, những người được chọn mang sứ mệnh thanh tẩy quỷ dữ, hồi sinh những nạn nhân và lật mở những cốt truyện ẩn giấu. Nghe thì có vẻ anh hùng đấy, nhưng cái giá phải trả chính là mạng sống.”

Thủy nhấn mạnh từng chữ, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại:

“Nếu chúng ta chết dưới tay quỷ, dù là trong game hay ngoài đời thực... chúng ta sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn. Không phải là chết đi, mà là tan biến như chưa từng tồn tại. Mọi ký ức của người khác về chúng ta sẽ bị tẩy sạch.”

Ngọc nghe xong mà lạnh toát sống lưng, mồ hôi hột rịn ra trên trán:

“Cái... cái bảng thông báo dài ngoằng đó quan trọng đến thế sao? Trời ơi, vậy mà tui chỉ lo bấm cho nhanh để vào chơi...”

Thủy lắc đầu ngán ngẩm nhưng không nỡ trách móc:

“Tui nghĩ đây không phải sản phẩm công nghệ đâu. Nó giống một lời nguyền cổ xưa được khoác lớp áo kỹ thuật số hơn. Thôi, nhà bà đây đúng không? Vào lấy đồ nhanh đi, cảnh sát sắp phong tỏa toàn bộ khu vực rồi, chúng ta không còn nhiều thời gian để lãng phí đâu.”

Khánh Ngọc lao vào nhà như một cơn lốc. Không đợi mẹ kịp hỏi han, cô chộp lấy thanh kiếm, nhét vội vào bao đàn rồi lao ra xe như bị ma đuổi.

"Mẹ ơi, con quên tài liệu quan trọng, con đi liền nha!" – Tiếng hét của cô còn chưa dứt thì Thủy đã rồ ga, chở cả hai quay lại hiện trường vụ thảm sát.

May mắn thay, lực lượng chức năng vẫn đang loay hoay thiết lập vòng vây bên ngoài, vô tình tạo ra một kẽ hở cho hai cô gái lẻn vào trong. Sân trường giờ đây chẳng khác gì một bãi chiến trường kinh hoàng. Ngọc và Thủy vừa chạy vừa vung kiếm, những đường cơ bản nhưng chuẩn xác chém hạ lũ quỷ cấp F, D, C gầy guộc đang cản đường. Nhưng, ác mộng thực sự chỉ mới bắt đầu khi chúng tiến sâu vào sảnh chính.

Nhưng đến lượt với nữ quỷ có lẽ hai cô gái đã thấm mệt với tần suất tiêu diệt nhiều quỷ như thế mặc dù chúng cấp cũng không quá cao nhưng về số lượng thì thật kinh khủng. Khiến họ có chút thất thế hơn nhiều

Tsuna không vội ra đòn kết liễu. Ả lững thững vờn quanh hai cô gái như một con mèo đang thưởng thức sự sợ hãi của con mồi. Tiếng giày cao gót nện xuống nền gạch vỡ vụn nghe cộp... cộp... đều đặn đến gai người. Mỗi bước chân của ả tỏa ra một làn sát khí đen đặc, quánh lại như nhựa đường, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề, rút cạn oxy trong buồng phổi của Ngọc và Thủy.

“Nhìn hai cưng run rẩy kìa... thật là một tuyệt phẩm của nỗi đau!” _ Tsuna liếm môi, đôi mắt đỏ rực nháy lên tia khát máu.

Thủy gầm lên, cắt ngang lời chế nhạo.

“Im miệng!!!”

Cô không đợi kẻ thù ra tay trước, đôi chân đạp mạnh xuống nền gạch, mượn lực lao vút đi như một mũi tên. Thanh kiếm trong tay Thủy bỗng chốc rung lên bần bật, những tia nước từ hư không tụ hội, xoáy cuộn quanh lưỡi kiếm tạo thành một áp lực kinh người.

“Thủy Long Trảm!”

Thủy xoay người trên không trung, dồn toàn bộ trọng lực vào một cú chém ngang sấm sét. Dòng nước hóa thành một con thủy long xé gió lao đi, tạo ra một vệt xanh thẳm cắt đôi những hạt bụi trong không khí. Mục tiêu là chiếc sừng trên đầu Tsuna – mạch sống yếu nhất của ả.

Keng!

Một âm thanh chói tai vang lên, chấn động đến mức Ngọc phải bịt chặt tai lại.

Tsuna không hề né tránh. Ả chỉ đơn giản đưa một ngón tay với bộ móng dài đỏ chót lên. Lưỡi kiếm nước mang theo hàng tấn áp lực va chạm trực diện với bộ móng quỷ. Sóng xung kích từ đòn đánh hất văng những mảnh gạch vụn xung quanh, bụi tung mù mịt.

“Vẫn là Nước sao?”

Tsuna nhếch mép, gương mặt không hề biến sắc.

“Dù có chút thực lực, nhưng... yếu ớt quá. Nếu là hệ Nước, cưng không nên đứng ở tiền tuyến đâu, cô bé!”

Ngay lập tức, Tsuna búng nhẹ ngón tay. Một luồng xung lực màu đen sẫm phát nổ ngay mũi kiếm của Thủy.

Đoàng!

Thủy bị hất văng ngược trở lại, đôi chân miết xuống mặt đất tạo thành hai đường rãnh dài cả mét. Cô nghiến răng, cố giữ thăng bằng nhưng khóe môi đã bắt đầu rỉ máu.

“Thủy!” _ Ngọc hoảng hốt kêu lên, nhưng ngay lập tức cô cảm thấy một luồng sát khí buốt lạnh ập đến.

Tận dụng lúc Thủy chưa kịp hoàn hồn, Tsuna đã biến mất khỏi tầm mắt. Ả xuất hiện ngay trước mặt Ngọc với một tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

“Đến lượt cưng rồi, bé Băng~”

Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Ngọc không kịp suy nghĩ, cô nắm chặt thanh kiếm vẫn đang run rẩy trong tay, dồn toàn bộ nỗi sợ hãi hóa thành sức mạnh. Cô đâm mạnh mũi kiếm xuống mặt đất.

“Hàn Băng!”

Rắc... Rắc... Rắc

Một luồng hơi lạnh thấu xương từ thanh kiếm tỏa ra, đóng băng mặt đất trong tích tắc. Những mũi chông băng sắc nhọn như răng cưa mọc lên từ hư không, lao thẳng về phía chân của nữ quỷ nhằm khóa chặt chuyển động của ả.

Thế nhưng, Tsuna chỉ khẽ nhún vai. Ả giậm mạnh gót giày cao gót xuống.

Rầm!

Một chấn động từ chân ả lan ra, khiến toàn bộ số gai băng của Ngọc vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ như thủy tinh, rơi lả tả xuống sàn.

“Băng đẹp đấy, một hệ nguyên tố hiếm... nhưng tiếc là nó chưa đủ lạnh để đóng băng được trái tim của chị đâu~”

Trước khi Ngọc kịp định thần, Tsuna đã đưa bàn tay lạnh ngắt của mình bóp lấy cổ cô, nhấc bổng lên không trung. Khuôn mặt xinh đẹp nhưng ma quái của ả ghé sát vào tai Ngọc, hơi thở nồng nặc mùi máu phả vào da thịt:

“Bắt được rồi nhé.”

Cái chết chưa bao giờ ở gần đến thế. Cổ họng Ngọc thắt lại, oxy cạn kiệt, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi vì áp lực từ bàn tay quỷ.

“BUÔNG RA!”

Thủy từ phía sau lao tới như một mũi tên. Lần này, cô không dùng thủy áp mà dồn toàn bộ sức nặng vào thanh kiếm, thực hiện một cú chém chéo từ dưới lên nhắm thẳng vào hông Tsuna. Lưỡi kiếm nước mang theo lực li tâm cực lớn, xé toạc không khí tạo ra một màn sương mù dày đặc. Bị bất ngờ bởi đòn tấn công liều mạng, con quỷ khó chịu lùi lại để né tránh lưỡi kiếm sắc lẹm.

Tsuna đưa tay vuốt nước bắn lên mặt, nụ cười trên môi ả tắt ngấm, thay vào đó là ánh mắt giận dữ đỏ ngầu.

"Lũ sâu bọ... ta bắt đầu cảm thấy chán trò chơi này rồi."

Tsuna gầm lên, mái tóc đen dài của ả bỗng chốc co quắp lại rồi vươn dài ra, hóa thành hàng chục mũi khoan sắc nhọn như thép nguội, điên cuồng lao về phía hai cô gái.

Thủy hét lên, kéo Ngọc về phía mình, dựng lên một bức tường nước chắn trước mặt. Lớp khiên này dày đặc đến mức tiêu tốn gần như toàn bộ sức lực còn lại của cô.

"Coi chừng đó!"

Ngay trong bức tường nước Ngọc bất ngờ hỏi:

" Đây là... sức mạnh nguyên tố? Sao bà có thể dùng được vậy?"

Chưa kip nhận được câu trả lời từ Thủy bức tường nước dần dần có chấn động vô cùng lớn

Rầm! Rầm! Rầm!

Những lọn tóc của Tsuna đâm sầm vào lớp khiên như mưa bom bão đạn. Khiên nứt toác, tường nước vỡ tan thành trăm mảnh. Cả Thủy và Ngọc bị hất văng ra xa, lưng đập mạnh vào tường rào đá, làm rạn nứt cả bê tông. Khóe môi cả hai đã rỉ máu tươi, hơi thở trở nên đứt quãng. Sức mạnh cấp A thực sự là một ngọn núi quá lớn mà hai tân binh không thể vượt qua.

---Hết chap 2---

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.