Chương 9 UỔNG TỬ THÀNH.

15 phút đọc
2,974 từ
8 lượt xem

Ngay sau khi bước qua cánh cổng đá đen gớm ghiếc, tôi lập tức bị hai cai ngục to lớn, dị hợm là Đầu Trâu và Mặt Ngựa áp giải đi. Họ thô bạo lột phăng bộ quần áo hiện đại trên người tôi, ném vào một bộ áo vải thô màu trắng rộng thùng thình.

Điểm kỳ lạ là trên lưng áo có thêu một chữ độc nhất: Nhân (人 - Người). Thế nhưng, bốn phía xung quanh chữ Nhân ấy lại bị vây bọc kín kẽ bởi bốn vách tường thêu chỉ đen dày đặc.

Chữ Nhân (人) nằm gọn trong bốn vách tường (口). Đó chính là chữ Tù (囚 - Ngục tù).

Hai tay tôi bị gông chặt bởi một thanh gỗ nặng nề, cổ chân bị xích bằng những sợi xích sắt to bản. Mỗi bước tôi lê đi trên nền đất lạnh, tiếng xích lại loảng xoảng va vào nhau nghe nhức nhối. Tôi bị đẩy vào một dòng người dài dằng dặc, xám xịt và tăm tối, ai nấy đều cúi đầu gào khóc nỉ non.

Giữa cái không gian âm u đầy tiếng oán than ấy, tôi chẳng màng đến nỗi đau đang găm vào da thịt, cứ cố rướn cổ, hướng mắt nhìn quanh khắp lượt. Tôi điên cuồng tìm kiếm giữa hàng vạn khuôn mặt méo mó xung quanh.

Một vòng, hai vòng... Rồi tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm.

May quá, bé Phương không có ở đây.

Uổng Tử Thành chỉ chứa những vong hồn chết oan hoặc tự kết liễu mạng sống. Con bé không ở đây, tức là linh hồn thiện lương của nó đã được đi đầu thai bình thường rồi. Nghĩ đến đó, cõi lòng tôi bỗng dịu lại. Thôi vậy cũng tốt, kẻ gây ra tội lỗi thì phải chịu phạt, tôi chẳng có gì để oán trách nữa.

Sau một hồi xếp hàng dài đến mức thần trí mỏi mệt, cuối cùng tôi cũng được dẫn đến đứng trước mặt ông ta — người mà Séraphine gọi là Diêm Vương.

Trái với vẻ lộng lẫy, ngập mùi tiền của vị Luyến Thần phương Tây kia, vị vua cõi âm này ngồi uy nghiêm trên cao, mình khoác bộ áo quan thời phong kiến sẫm màu, toàn bộ gương mặt bị che phủ bởi một tầng sương đen huyền bí và áp bức. Kế bên ông ta là một gã thư sinh mặt mũi trắng bệch, đôi tay gầy guộc như bộ xương khô đang liên tục lật sổ sách sột soạt.

Gã thư sinh dừng lại ở một trang, cất giọng thé thé lạnh lẽo đọc to:

Hoàng Ánh Duy.

  • Hưởng dương: 32 tuổi. Thiên mệnh: 74 tuổi.
  • Tội trạng: Tham lam vô độ, sát sinh ngư tộc, hủy hoại nhục thể do cha mẹ sinh thành.

Hắn bắt đầu đọc chi tiết từng khoản hạch toán tội lỗi của tôi. Từ những lần tôi dùng ba tấc lưỡi để thúc ép, dụ dỗ khách hàng lao đầu vào đặt lệnh mua bán liên tục nhằm ăn tiền phí hoa hồng, cho đến cả những lần tôi vác cần đi câu cá giải trí vào cuối tuần.

Tôi quỳ bên dưới lặng lẽ nghe, trong lòng lại dâng lên một chút cảm giác may mắn. May thật, trong cuốn sổ toán của địa phủ, tôi chưa từng gián tiếp hay trực tiếp hại chết mạng người nào. Tội lỗi lớn nhất của tôi, chung quy vẫn là tự tay giết chết chính mình.

Thấy thái độ ráo hoảnh của tôi, sương đen trên mặt Diêm Vương cuộn lên giận dữ. Ông ta giáng mạnh một cú đập xuống bàn:

RẦM!

– Ngươi? Ngươi đối diện với đại tội của bản thân mà không biết hối hận? Không sợ tội nghiệp thâm trọng sẽ dìm ngươi xuống địa ngục muôn đời muôn kiếp hay sao?

Tôi nhìn cái bàn suýt nứt toác, khẽ lắc lắc hai cổ tay đang bị gông cùm, tiếng xích sắt khua lên khe khẽ. Tôi bình thản đáp:

– Tiểu nhân tự biết tội trạng của mình sâu nặng, không có gì để biện minh. Mong Ngài cứ công chính liêm minh mà phán xét.

Sương đen cuộn trào trên ngai cao bỗng khựng lại, thu vào trong như dòng triều lưu rút cạn. Vị vua cõi âm chậm rãi ngồi xuống. Tiếng hắng giọng của ông ta trầm đục, dội vang vào từng thớ đá của điện Diêm La, mang theo một thứ uy quyền rợn ngợp nhưng lại sòng phẳng đến cực đại. Một bản luận tội đã được thông qua, và giờ là lúc "nhà cái" tối cao công bố phương án xử lý khoản nợ xấu dòng đời của tôi.

Giọng lão âm u, lạnh ngắt vang lên, đóng đinh từng chữ vào không trung:

– Ngươi, Hoàng Ánh Duy, sẽ chấp pháp ở đây, cho đến khi thọ mạng ngươi đến hạn. Ngươi hủy hoại nhục thân, y thế mà trừng phạt.

Cạch.

Một chiếc lệnh bài bằng đá đen nhánh, khắc những đường vạch đỏ rực như sắc máu tùy táng được ném thẳng xuống nền đất lạnh, xoay tít trước mũi chân tôi. Đó là lệnh quyết toán, một phán quyết không có đường phúc thẩm.

Không để tôi kịp định thần hay hé răng nửa lời, hai bóng đen đồ sộ của Đầu Trâu và Mặt Ngựa đã lập tức xông tới. Thanh gông gỗ trên cổ tôi bị giật mạnh, những sợi xích sắt dưới chân khua lên những tiếng loảng xoảng chói tai đầy bạo lực. Họ sốc hai nách tôi lên, áp giải tôi đi xồng xộc qua những dãy hành lang hun hút, nồng nặc mùi lưu huỳnh và tử khí.

Điểm đến của tôi không phải là một phòng giam ẩm thấp, mà là nơi chấp pháp đầu tiên của Uổng Tử Thành.

Trước mắt tôi hiện ra một khoảng không gian rợn ngợp, dựng đứng giữa trung tâm là một cái đài cao sừng sững. Toàn bộ cái đài ấy được xây bện, ken chặt bằng hàng vạn, hàng triệu bộ xương người trắng ởn, nham nhở. Những hốc mắt khô khốc, những khuôn hàm há hốc của những kẻ chết oan khiên qua nhiều thời đại xếp chồng lên nhau, tạo thành một kiến trúc kinh hoàng, gai góc.

Hai cai ngục thô bạo đẩy tôi lên đỉnh đài xương. Gió âm từ chín tầng địa ngục rít qua những khe cốt nghe như tiếng vĩ cầm rạn nứt. Tôi đứng trên đỉnh cao của sự chết chóc, nhìn xuống vực thẳm tối tăm sâu hoắm không thấy đáy bên dưới.

Chấp pháp. Vụt.

Một cú đạp trời giáng từ sau lưng nện thẳng vào chốt gông. Trọng lực biến mất. Không gian đảo điên.

Tôi lại rơi.

Tiếng gió rít xé toạc màng nhĩ, gào thét bên tai như âm thanh của hàng vạn con quỷ đang cười nhạo. Khối không khí lạnh ngắt của địa phủ rạch vào da thịt, đẩy cơ thể tôi lao xuống với vận tốc kinh hoàng. Trong khoảnh khắc ấy, đại não tôi hoàn toàn tê liệt, các nơ-ron thần kinh điên cuồng phóng ra những tín hiệu hoảng loạn tột độ của bản năng sinh tồn nguyên thủy. Cơn ác mộng của kiếp sống đầu tiên — khoảnh khắc tôi buông mình từ tầng thượng tòa nhà — giờ đây quay trở lại, nguyên vẹn và sống động đến từng chi tiết.

Và rồi... RẦM!

Cú tiếp đất tàn nhẫn bẻ gãy mọi ảo tưởng. Tiếng xương sọ nứt toác, lồng ngực sụp đổ, toàn bộ khung xương vỡ vụn thành trăm mảnh nham nhở dưới sức ép khủng khiếp của cú va chạm. Xương cốt vỡ vụn, hai nhãn cầu vốn chỉ quen nhìn bảng điện xanh đỏ bị lực quán tính đẩy ngược, văng ra ngoài. Tầm nhìn của tôi đỏ rực sắc máu trong một phần triệu giây trước khi bóng tối tàn bạo nuốt chửng lấy tất cả.

Đau. Cái đau đớn găm thẳng vào tận cùng của linh hồn.

Cái chết ở trần gian là sự giải thoát vì hệ thần kinh đã ngưng hoạt động, nhưng ở Uổng Tử Thành, bạn phải cảm nhận cái chết bằng một linh hồn trần trụi. Không có cơ chế giảm đau, không có sự ngất lịm đi vì quá tải. Cái đau ấy nhức nhối, bỏng rát và kéo dài lê thê như một cực hình vô tận, gặm nhấm vào từng mảnh ý thức còn sót lại.

Nhưng sự tàn nhẫn của cõi âm không dừng lại ở đó.

Khi cơn đau đạt đến đỉnh điểm, một thứ quy luật vô hình và lạnh lùng của địa phủ đột ngột kích hoạt. Dưới nền đá tối tăm, đống thịt da vữa nát của tôi bắt đầu co giật, ngọ nguậy. Những thớ cơ đứt lìa tự động kéo da non, quấn chặt lấy nhau; khung xương gãy vụn nổ lên những tiếng răng rắc khô khốc khi chúng tự co kéo, định hình lại vị trí cũ. Các mạch máu rách nát tự nối liền, ép dòng máu đen đặc chảy ngược về tim.

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, thịt da lại mọc lại, vẹn nguyên đến từng sợi tóc. Tôi được trả lại một hình hài hoàn chỉnh, không một tì vết, và tất nhiên  vẫn nằm gọn trong bộ áo tù thêu chữ Nhân bị vây bọc bởi bốn vách tường đen kịt ấy. Lưới trời lồng lộng, bộ đồ tù không rách nửa phân, như một cái dớp phong ấn vĩnh viễn không thể tẩy xóa.

Tôi nằm sấp, áp mặt xuống nền đá ẩm thấp. Toàn thân run rẩy, hơi thở hỗn hển đứt quãng. Ngay dưới thân tôi, nhớp nháp và tanh nồng, là vũng máu tươi cùng đám xương thịt vụn nát của chính mình từ "cú rơi" trước đó chưa kịp tan biến hoàn toàn vào hư không.

Chưa kịp để tôi vuốt mặt định thần, tiếng roi da của cai ngục lại chát chúa vang lên từ phía sau, lạnh lùng thúc giục cho một cú rơi tiếp theo. Vòng lặp trừng phạt của Diêm Vương chỉ mới bắt đầu.

Chưa kịp tiêu hóa hết nỗi kinh hoàng từ cú rơi tự do trên đài xương người, tôi lại bị hai bóng đen đồ sộ của Đầu Trâu và Mặt Ngựa thô bạo xốc nách đứng dậy. Nỗi đau nát vụn cũ còn chưa kịp nguôi ngoai, một tầng địa ngục mới đã chực chờ kéo lưới. Họ kéo lê tôi đi trên mặt đất đầy tử khí, dẫn đến một góc biệt lập và âm u hơn gấp bội.

Trước mắt tôi là một căn phòng đá xám xịt, đặt chính giữa là một chiếc bồn lớn đẽo từ đá nguyên khối. Thành bồn hoen ố những vệt xanh rêu quỷ dị, chứa đầy thứ chất lỏng phẳng lặng như gương nhưng lại toát ra luồng hơi lạnh thấu xương, phản chiếu thứ ánh sáng lập lòe từ những đốm ma trắc xung quanh.

Không một lời cảnh báo, bàn tay hộ pháp của Mặt Ngựa ấn sụp hai vai tôi xuống thành bồn, trong khi Đầu Trâu thô bạo dìm mạnh đầu tôi xuống lòng bồn đá.

Chất lỏng đặc quánh, tanh nồng lập tức tràn vào mũi, vào miệng tôi. Thứ nước ấy lạnh ngắt và nhớp nháp hệt như máu, nhanh chóng lấp đầy cuống họng và tràn vào hai buồng phổi. Tôi điên cuồng giãy giụa trong tuyệt vọng, nhưng sức mạnh của quỷ tốt ghìm chặt lưng tôi như một ngọn núi đá, chặn đứng mọi đường sống.

Giữa cơn ngạt thở đến tột cùng, ý thức tôi bắt đầu nhòe đi, và một luồng suy nghĩ cay đắng đột ngột lóe lên trong đại não đang thiếu oxy: Hóa ra đây chính là sự ngạt thở tàn nhẫn của kiếp thứ tư mà tôi đã tự dành cho bản thân. Vì quá đau khổ, vì bất lực trước cái chết đột ngột của con bé thực tập sinh ngốc nghếch, tôi đã tự giam mình trong phòng tắm, buông xuôi mọi hy vọng và để mặc cho sự bế tắc nuốt chửng lấy sinh mạng. Diêm Vương không cần sáng tạo ra nhục hình mới, lão chỉ cần cụ thể hóa quyết định tự hủy của tôi thành một thực thể, ép tôi phải liên tục nếm trải lại sự hèn nhát của chính mình.

"Phương... Hoài Phương..."

Cái tên ấy nghẹn ứ nơi cổ họng, chỉ kịp hóa thành những bong bóng khí sủi lên mặt nước rồi vỡ tan. Tầm nhìn của tôi tối sầm lại, lịm đi trong cái rét mướt của sự hối hận tột cùng. Cứ thế, tôi chết chìm trong vũng lầy tăm tối ấy.

Nhưng quy luật của Uổng Tử Thành không để tôi giải thoát dễ dàng như vậy. Một lực kéo bạo ngược đột ngột giật ngược tóc tôi lên, ném mạnh tôi xuống nền gạch lạnh ngắt. Tôi ho sặc sụa, nôn ra thứ chất lỏng đen đặc, lồng ngực phập phồng tham lam hít lấy khối không khí đầy âm khí. Thân thể lại một lần nữa tự động co kéo da non để trở nên lành lặn vẹn nguyên trong bộ áo tù thêu chữ Nhân đầy chế giễu. Khí quản lại thông suốt, mọi giác quan lại tỉnh táo, sẵn sàng cho một chu kỳ hành hình tàn nhẫn tiếp theo.

Cứ thế, nỗi đau đớn thể xác lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Nhưng nói thật, một gã đã nếm mùi cái chết đến bốn lần ở dương gian như tôi, giờ xuống đây chính thức biến thành ma rồi, việc bị hành hình chết đi sống lại thêm vài chục lần bỗng nhiên lại trở nên... xoàng xĩnh. Đau thì vẫn đau đến tận cùng tế bào, nhưng nỗi sợ hãi trong tôi đã hoàn toàn bị mài mòn sạch sẽ. Tôi đón nhận nó một cách chai lì, không thèm gào thét, cũng chẳng buồn van xin.

Trong cái thế giới âm u không có ánh mặt trời này, tôi cứ lầm lũi sống và tự tìm cách đếm thời gian. Cứ trải qua đủ hai cữ té lầu và ngâm bồn máu, tôi lại tự gạch trong đầu một gạch: Tính là một ngày.

Cứ thế tôi đếm, đếm đến khi hết đếm được nữa

Thời gian ở cõi này không trôi, nó ứ đọng. Tôi không còn nhớ mình đã ở lại đây bao lâu, và cũng dần lười biếng với việc đếm những vết vạch trên tường đá. Cõi Uổng Tử Thành không có khái niệm ngày đêm, không gian chỉ được định hình bằng thứ ánh sáng lân tinh xanh loang lổ, thứ sắc màu của sự tịch diệt và thối rữa. Tôi tự phân định thời gian bằng chính tần suất của hai ca hình phạt: cú rơi tự do nát vụn từ đài cao, và sự ngạt thở cô độc dưới bể máu đặc quánh.

Cắt bỏ hoàn toàn những nhu cầu sinh học tối thiểu như ăn, ngủ, bộ não của một kẻ từng tốt nghiệp ngành kinh tế bỗng có những khoảng trống mênh mông, tĩnh lặng đến tàn nhẫn để tự soi rọi. Không còn tiếng chuông báo mở phiên, không còn những dòng tin nhắn réo nợ gắt gỏng, tôi dùng bóng tối vô tận dưới đáy âm ty để bóc tách chính cuộc đời mình.


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.